A good book is always on tap; it may be decanted and drunk a hundred times, and it is still there for further imbibement.

Holbrook Jackson

 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Linh Nghiêm
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 25 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1379 / 5
Cập nhật: 2017-09-25 00:32:16 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 25+26
HAP 25
Thư Lê nhìn Phượng. Đó là vợ của hắn!
Cô biết vì sao hắn từng chọn một người bạn gái thiếu thông minh như Kiều My, vì cô ta có nét hao hao như Phượng.
Phượng ngồi thản nhiên trên ghế salon, nhìn Trần Dũng. Giọng cô hơi bâng quơ “Em trở về rồi!”
Trần Dũng nhìn Phượng. Cô ấy đã rời đi bao nhiêu lâu? 8 tháng 21 ngày…hắn tự nhủ thầm. Giờ cô trở về là vì đã tha thứ cho hắn? Hay đưa cho hắn một tờ đơn ly hôn ép hắn ký vào? Hắn thực sự không chắc mình hy vọng điều gì hơn… Trước đây thì có thể là hy vọng Phượng tha thứ cho hắn, tha thứ cho sự bất cẩn đã lạc mất đứa con trai, nhưng bây giờ, có Thư Lê, hắn cũng không dám chắc!
“Anh nhìn thấy!” Trần Dũng cố kiềm chế cơn xúc động trong lòng, thản nhiên.
“Anh mới thuê bảo mẫu sao?” Phượng hơi liếc về phía bếp.
“Ừ!” Trần Dũng lạnh nhạt.
“Em mệt quá…thực sự rất nhớ anh!” Phượng hơi tiến về phía Dũng, giang tay định ôm hắn. Hắn như một phản xạ vô thức, lui lại mấy bước.
“Anh…tránh em sao?” Phượng hơi sững sờ.
“Đã rất lâu rồi!” Trần Dũng trầm giọng.
Ngày ấy, hắn đón Bảo và Bảo Tuấn. Hắn nghe điện thoại, chợt nhận ra Bảo Tuấn đã biến mất khỏi tầm mắt của mình. Hắn hoảng hốt chạy đi tìm con…rồi nhận ra…chiếc ô tô đó cướp đi đứa con trai yêu thương của hắn. Lần đầu tiên hắn khóc!
Lần đầu tiên hắn cảm thấy bất lực!
Lần đầu tiên hắn cảm thấy…mình vô dụng như vậy!
Phượng gần như hóa điên…cô nhảy vào cào cấu hắn, đấm đá hắn túi bụi…cô trầm cảm một thời gian, sau đó quyết định rời xa Việt, sang Anh Quốc cùng mẹ mình. Cô rời xa hắn cũng đã 8 tháng 21 ngày, nay cô trở lại bên hắn, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra!
“Phải, đã rất lâu!” Phượng cười nhạt “Không phải anh đã có người mới chứ?”
“Không hẳn là như vậy!” Trần Dũng nhàn nhạt nói. Hắn chợt nhận ra Thư Lê đang bưng một đĩa hoa quả, đứng ở cửa phòng khách nhìn hắn và Phượng. Trong tim hắn nhoi nhói một cơn đau…
“Tôi gọt ít dưa cho chị và Bảo!” Thư Lê vừa bước vào phòng khách, vừa mỉm cười đặt đĩa dưa xuống bàn.
Cô nhận ra Trần Dũng tránh ánh mắt của cô, tránh nhìn cô.
“Cảm ơn!” Phượng hờ hững “Cô quả là một bảo mẫu nhanh nhẹn!”
Phượng kéo vali, nhìn Trần Dũng “Em lên phòng trước nhé!” Vừa nói vừa cầm một miếng dưa đưa lên miệng, khóe mắt xinh đẹp khẽ liếc khuôn mặt cứng đờ của hắn. Bảo lon ton chạy theo mẹ, vừa chạy vừa líu lo “Mẹ bế Bảo …mẹ bế Bảo …”
Phượng lên phòng, rút điện thoại gọi cho Vũ “Vũ, cậu nói tất cả tình hình gần đây của anh Dũng cho tôi!”
“Chúc mừng anh!” Thư Lê mỉm cười nhìn Trần Dũng, hắn vẫn tránh ánh mắt của cô “Vợ chồng đoàn tụ, vậy là tốt rồi!”
Trần Dũng trầm giọng “Không cần phải nói những lời như vậy…Lê, tôi…”
“Không cần phải nói nữa!” Thư Lê lắc đầu “Tôi…sẽ sớm rời khỏi nơi này. Nơi này không thể xuất hiện hai người đàn bà cùng hướng về một người đàn ông!” Cô vừa nói vừa quay đi, rất nhanh. Bàn tay Trần Dũng định kéo lấy cô, nhưng ngập ngừng giữa không trung…
“Cô đã tới!” Diễm liếc mắt nhìn Thư Lê. Cô ta rất gầy, gầy tới nỗi da bọc xương, khuôn mặt hốc hác tới đáng sợ. Thư Lê cảm thấy trong lòng nhộn nhạo khó chịu. Tuy hận cô ta, ghét cô ta…nhưng rốt cuộc cô ta cũng là kẻ đáng thương, cô ta cũng là em gái của mình.
“Cô có vẻ…không tốt!”
“Tôi có thể tốt sao?” Diễm cười nhạt.
“Tôi đã nghe Trần Dũng nói về việc giữa mẹ tôi và mẹ cô!” Thư Lê nhìn thẳng vào Diễm “Sự thực tôi và cô chỉ là nạn nhân, đáng lẽ chúng ta không nên sống trong thù hận như vậy. Nhưng tôi rất muốn biết, mẹ tôi…bà ấy hận bố tôi, hận mẹ cô, nhưng còn tôi? Bà ấy muốn cô hại tôi sao?”
Diễm ngước lên nhìn trần nhà, ánh mắt vô hồn. Chợt cô ta hỏi “Cô có thể nói với quản giáo cho tôi một điếu thuốc không?” Đã lâu rồi cô không hút thuốc.
Diễm vừa nhả khói, vừa nhìn Thư Lê qua làn khói thuốc. Thù hận kia, oán giận kia…với cô, tất cả đều chỉ là hư ảo, là một cái bẫy.
“Mẹ tôi, à không…bà ấy, luôn nguyền rủa ông ta và người đàn bà đó. Hàng ngày, ngay từ khi tôi còn nhỏ, tới nỗi sự hận thù của bà ta đã ngấm sâu vào máu thịt của tôi, tựa như mục đích sống của tôi là trả thù vậy!”
“Đến một ngày, bà ấy dắt tôi tới ngôi nhà khang trang đó, chỉ cho tôi biết đó là ngôi nhà của kẻ thù! Bà nói rằng phải trả thù, phải hại tất cả những người trong ngôi nhà đó. Tôi nhớ hôm đó tôi mặc một chiếc áo len rách, chân chỉ đi một chiếc dép lê giữa mùa đông lạnh. Tôi thấy ông ta và người đàn bà đó dắt một đứa bé rất xinh ra khỏi nhà, tôi chợt hỏi “Mẹ ơi…đứa bé kia là ai? Con muốn có chiếc áo khoác đó, muốn có đôi giày đó…” Bà ấy chợt nhìn tôi sững sờ, sau đó nói “Đó là em gái của con, người cướp đi mọi thứ của con…”
“Có lẽ tôi còn quá bé nên không hiểu được ẩn ý sâu xa trong lời nói đó của bà, hoặc cũng có thể chính bà ta đang nhắc đến sự tráo đổi đó. Nhưng từ sâu thẳm trong lòng tôi dâng lên một cỗ ghen tị. Khi cô sống trong nhung lụa, trong sự giàu sang, no ấm…thì tôi, tôi sống trong nghèo khổ, nay đây mai đó. Nhìn người mà tôi tưởng là mẹ mình ở bên hết người đàn ông này đến người đàn ông khác. Đến trường, lũ trẻ chửi tôi là đứa không có cha, mẹ tôi là hồ ly tinh…thậm chí tôi còn chưa hiểu hồ ly tinh nghĩa là gì! Tôi nuôi sự ghen ghét, thù hận sâu sắc trong lòng đối với cô, với suy nghĩ cô chính là người cướp đi tất cả của tôi!”
“Bà ấy không xui cô hại tôi sao?” Thư Lê cảm thấy mình đã khóc tự bao giờ khi nghe những lời tâm sự của Diễm. Thì ra cô và cả cô ta, cũng chỉ nạn nhân của một sự trả thù, chỉ là công cụ trả thù của họ mà thôi!
“Điều đó không quan trọng!” Diễm cười khẩy “Quan trọng là bà ấy đã thành công, tôi…cô…ông ta…người phụ nữ đó, tất cả chúng ta, chẳng ai là người hạnh phúc cả. Bà ấy chẳng muốn ai hạnh phúc cả!” Diễm nhận ra khóe mắt mình đã ướt, ném điếu thuốc xuống đất, lạnh nhạt “Tôi không bao giờ muốn gặp lại cô nữa…đừng bao giờ đến tìm tôi!”
Diễm đứng lên, xoay người định trở lại buồng giam.
“Diễm…” Thư Lê bật dậy “Tôi…tôi sẽ tìm luật sư giỏi nhất cho cô, sẽ giúp cô giảm tội!”
Diễm không ngoái lại, chỉ cười lớn, nụ cười chua xót đến nao lòng…
“Ngày mai tôi sẽ rời đi!” Thư Lê lạnh nhạt nói.
“Em sẽ đi đâu?” Trần Dũng cao giọng.
“Đó là việc của tôi!” Thư Lê hờ hững nhìn hắn “Anh hãy quay về cuộc sống vốn có của mình đi. Cảm ơn anh, vì tất cả. Nếu có cơ hội, tôi sẽ trả ơn cho anh!”
Cô quay đi. Trần Dũng bắt lấy tay cô “Em không cần thiết phải như vậy…em vẫn có thể làm ở đây, chăm sóc Bảo. Đây là một công việc tốt. Em ra đường bao nhiêu phức tạp, tôi không yên tâm!”
“Dũng…” Thư Lê dứt khoát gạt tay hắn ra “Tôi không thể sống trong một ngôi nhà mà ngày ngày nhìn anh…ở bên cạnh vợ mình được. Đó không phải là sống, mà là sự hành hạ. Tôi và anh chỉ ở bên nhau có thời hạn, tôi chỉ là tình nhân có thời hạn của anh… Và bây giờ, hạn chót của tôi đã tới!”
Trần Dũng nhìn theo bóng lưng của Thư Lê. Phải, bọn họ đã đến hạn chót rồi.
Gần đó, Phượng núp sau cánh cửa nghe hết tất cả, khóe miệng cô hơi nhếch lên.
“Cô hẹn gặp tôi có việc gì?” Thư Lê vừa ngồi xuống bàn, vừa nhìn Phượng. Cô đoán ra cô ta chắc đã biết về mối quan hệ giữa cô và Trần Dũng.
“Cô uống gì?” Phượng tao nhã hỏi. Cô ta luôn như vậy, khuôn mặt mang một vẻ nhã nhặn, tinh khiết. Nhưng Thư Lê biết, người càng bình tĩnh thì càng nguy hiểm.
“Cho tôi một ly cà rốt ép!” Thư Lê quay sang nói với người phục vụ.
Người phục vụ bước đi, Thư Lê quay sang mỉm cười với Phượng “Tôi biết cô hẹn gặp tôi có việc gì. Chắc hẳn cô đã đoán ra, hoặc biết được mối quan hệ của tôi và giám đốc. Nếu không một bà chủ lớn như cô không tự dưng hẹn uống café cùng bảo mẫu của con trai mình!”
Phượng mỉm cười, người phụ nữ đến nụ cười cũng tao nhã, cái nhíu mày cũng đầy vẻ xinh đẹp.
“Tôi chỉ muốn kể cho cô Lê nghe một câu chuyện!”
“Tôi rất sẵn lòng!”
“Hơn hai mươi năm trước, tôi và Dũng quen nhau!” Phượng chậm rãi kể “Lúc ấy tôi là tiểu thư nhà giàu, ba mẹ tôi ở Anh, tôi sống với ông bà nội ở Việt. Không biết cô có biết rằng anh ấy từng nghiện heroin, mà người đưa anh ấy vào con đường nghiện ngập để tiện sai khiến chính là…bố anh ấy!”
Thư Lê không bày tỏ một chút cảm xúc nào, lẳng lặng lắng nghe.
“Không hiểu sao tôi thích anh ấy…lúc ấy Dũng không có vẻ đẹp đàn ông như bây giờ, chỉ là một cậu bé có đôi mắt rất nhiệt huyết. Tôi động lòng, tôi theo đuổi Dũng… Anh ấy từng xua đuổi tôi, hét vào mặt tôi anh ấy chỉ là một con nghiện ma túy, một thằng nghiện đi bán thuốc phiện cò con để lấy tiền hút chích. Chính tôi, chính tôi đã đưa anh ấy ra khỏi con đường ấy, một lần nữa vực anh ấy sống lại!”
“Dừng lại…” Thư Lê ngắt lời “Tôi hiểu ý cô nói. Cô muốn nói cô là người đã giúp Dũng thoát khỏi vòng xoáy nghiện ngập, đem lại cho anh ấy một cuộc sống mới? Cô muốn khẳng định với tôi cô là người có vị trí rất quan trọng trong lòng Dũng, rằng anh ấy sẽ không vì tôi mà bỏ cô?”
Thư Lê mỉm cười “Cô không cần nói với tôi những điều này. Tôi chưa bao giờ muốn tranh giành với cô. Tôi và anh ta chỉ là mối quan hệ dựa trên lợi ích… Anh ấy giúp đỡ tôi, tôi ở cạnh giúp anh ấy bớt cô đơn! Vậy thôi…chúng tôi chỉ là tình nhân có thời hạn, nay hạn chót của chúng tôi đã đến. Tôi sẽ rời đi, cô không cần phải nói chuyện với tôi những điều thừa thãi này!”
Thư Lê đứng dậy.
“Cô Lê…” Phượng lạnh lùng “Tôi hy vọng cô sẽ làm đúng như những điều cô nói. Rời khỏi Dũng…mãi mãi!”
“Yên tâm!” Thư Lê cười nhạt “Nhưng cô Phượng này, nếu thời gian cô đến gặp tôi để dằn mặt tôi, cô dành cho Dũng, xoa dịu nỗi đau của anh ấy thì tôi nghĩ rằng cô sẽ thành công hơn. Cô đến gặp tôi cho thấy cô không đủ tự tin thì phải?”
“Tôi chưa từng nghĩ cô Lê lại là người ăn nói sắc sảo như vậy!” Phượng trang nhã nhấp một ngụm trà “Vì sao cô lại nghĩ tôi không tự tin?”
“Người tự tin sẽ không quan tâm chồng mình có bao nhiêu nhân tình, mà chỉ quan tâm trong lòng anh ta, mình có vị trí như thế nào!”
“Tôi từng là người thất bại trong hôn nhân, tôi cũng không có tư cách chỉ dạy cho cô. Nhưng cô Phượng này, nếu cô nghĩ chỉ một mình cô đau khổ vì mất con, một mình cô được quyền bỏ trốn thì cô lầm rồi. Cô đau đớn mười thì anh ấy cũng đau đớn không kém gì cô, trong lúc anh ấy cần cô nhất, cô lại bỏ trốn một mình…để mặc anh ấy xoay xở với nỗi đau, với nỗi mặc cảm tội lỗi, rồi trở về, tỏ ra chưa từng có chuyện gì xảy ra?” Thư Lê liếc nhìn Phượng “Hình như cô là người đàn bà ích kỷ thì phải… Dũng hay Bảo, trong lòng bọn họ, với cô, đều là vết thương rất khó lành!”
Thư Lê rời khỏi quán café, trong lòng trống rỗng.
Cô không biết mình tỏ ra như thế đã đủ mạnh mẽ hay chưa? Đã đủ để Phượng không coi thường mình hay chưa…
Trái tim yếu ớt của cô đã đau, đau đến khó thở khi Phượng xuất hiện nơi ngưỡng cửa, thản nhiên tuyên bố “Mở cửa đi, tôi là chủ nhân của nhà này!”
Trái tim yếu ớt của cô đã nức nở, đã thổn thức khi nghe Dũng nói “Không hẳn là như vậy!” Với hắn, cô còn không hẳn được coi là “người phụ nữ khác” sao? Thậm chí tư cách để cạnh tranh với vợ hắn, cô cũng không có. Bởi rốt cuộc, cô chỉ là tình nhân. Trong mối quan hệ này, cô chỉ là người thứ ba đáng chê trách.
Cô có gì? Cô có vài tháng ở bên cạnh hắn…cô biết gì về hắn?
Còn Phượng, cô ấy là vợ chính thức của hắn, có con với hắn, có hơn 20 năm ở bên cạnh hắn, hiểu hắn từng chân tơ kẽ tóc, là người đưa hắn ra khỏi cuộc đời tăm tối khi xưa.
Cô có gì? Cô chẳng có gì, còn Phượng có tất cả. Cô chỉ có lòng kiêu hãnh của riêng bản thân mình, rằng cô – tình nhân có thời hạn, biết rút lui khi nữ chính trở về. Trong cuộc đời của Trần Dũng, cô cũng chỉ là một nhánh cây tô điểm, không phải là đại thụ cắm rễ thật sâu trong tim hắn giống như Phượng. Có lẽ, với hắn, cô cũng giống như Kiều My…một tình nhân có thời hạn!
Phải, là độc dược, là loại độc dược ngấm từ từ…khiến cho người ta đau như xé gan xé ruột. Biết là sẽ đau, biết là sẽ chết, nhưng không thể không uống, không thể từ chối. Bởi hắn – là thứ độc dược hạnh phúc của đời cô!
Thư Lê lặng lẽ lau nước mắt. Lê à, mạnh mẽ lên, kết cục này không phải mày đã đoán trước sao?
Thư Lê kéo vali rời khỏi nhà Trần Dũng. Hắn không tiễn cô. Cũng phải, không nên làm như vậy!
“Tới nhà người mà bác giới thiệu, bà ấy là bạn thân của bác. Bà ấy có một đứa cháu nội 5 tuổi…ba mẹ nó thường xuyên ra ngoài làm việc!” Bà Loan vừa nắm tay Thư Lê, vừa dặn dò “Cháu…bảo trọng nhé!”
Thư Lê gật đầu, nắm chặt tay bà “Ơn tình của bác và Dũng, cháu…không bao giờ quên. Nếu kiếp này không thể trả, hẹn kiếp sau cháu sẽ trả cho hai người!”
“Đừng nói như thế!”
“Cháu sẽ cố gắng làm việc…cháu còn muốn sau này có thể giành lại quyền nuôi bé Lương, khi cháu…có điều kiện tốt hơn!” Thư Lê nhìn xa xăm. Cô chưa thể đâm đơn giành quyền nuôi con, cũng bởi cô biết bây giờ cô không thể đem lại cho nó cuộc sống đầy đủ như bố nó, ít ra là về vật chất. Hoàng có thể phụ bạc cô, nhưng với con trai của mình, hắn chưa bao giờ ngừng yêu thương nó.
“Chúc cháu đạt được điều cháu muốn!” Bà Loan siết chặt tay cô rồi buông ra. Bà biết trong lòng Thư Lê không dễ chịu. Nó đã yêu rồi, thực sự yêu con trai bà. Còn Dũng…có lẽ nó cũng không đơn giản coi Thư Lê chỉ là nhân tình như nó tưởng, chỉ là nó chưa nhận ra mà thôi. Bà biết rằng mọi chuyện sẽ không đơn giản dừng lại tại đây.
Với Phượng, bà từng vừa yêu mến, vừa hận cô ấy.
Bà yêu mến vì Phượng từng giúp Trần Dũng thoát khỏi vòng xoáy nghiện ngập, giúp nó làm lại cuộc đời.
Nhưng bà cũng từng hận Phượng, hận khi cô ấy bỏ mặc Trần Dũng trong lúc cuộc đời nó tăm tối nhất.
Mất con, vợ bỏ đi. Là một người mẹ, bà chứng kiến Trần Dũng hàng đêm uống rượu tới say mèm, đập vỡ tất cả ảnh có mặt Phượng trong tay hắn, gào tên cô ta…gào tên Bảo Tuấn… Bà chứng kiến con trai bà phải nhập viện vì xuất huyết dạ dày, khi bà gọi điện sang Anh Quốc gặp Phượng để thông báo tình hình, bà chỉ nhận được một câu hờ hững “Vậy mẹ chăm sóc anh ấy cho tốt, con không có tâm trạng trở về Việt!”
Cô ta không có tâm trạng, vậy con trai bà thì sao?
Con đau một thì mẹ xót mười, bà từng hận vì sao Phượng phải tàn nhẫn với Dũng như vậy? Đó rốt cuộc…cũng chỉ là tai nạn! Con trai bà không biết đau sao? Thậm chí không chỉ đau đớn vì mất con, mà còn là mặc cảm tội lỗi dằn vặt nó hàng đêm!
Cô ta không thương Bảo sao? Một đứa trẻ mới gần 4 tuổi, hàng đêm khóc ngằn ngặt vì nhớ mẹ, vì nhớ em…vậy mà người phụ nữ ấy không ở cạnh chồng và con trai khi họ yếu đuối nhất, cần cô nhất, mà bỏ đi để giải thoát cho riêng mình.
Phượng mặc một chiếc váy ngủ mỏng màu đen, khuôn mặt xinh đẹp chỉ cần trang điểm nhẹ cũng hết sức nổi bật. Cô nhìn mình trong gương. 38 tuổi, cô đã già sao? Thư Lê, cô ấy mới 28 tuổi… Nhưng cô không tin mình không đủ sức quyến rũ bằng người phụ nữ ấy. Cô với Trần Dũng đã có bao nhiêu năm ở bên cạnh nhau, đã có biết bao nhiêu kỷ niệm…còn Bảo, Bảo Tuấn. Cô không tin mình không có giá trị bằng người phụ nữ mới xuất hiện trong cuộc sống của hắn mấy tháng. Cô không đủ tự tin sao? Thư Lê, cô đã quá coi thường tôi.
Phượng bước ra khỏi nhà tắm, ánh mắt lưu luyến đầy gợi cảm nhìn Trần Dũng đang ngồi bên máy vi tính. Đã bao lâu cô không động vào người hắn? Cô thực sự rất nhớ hắn…nhớ vòm ngực rắn chắc, hương thơm nam tính, đôi tay mạnh mẽ của hắn…
Cô nhớ cách hắn vuốt ve, ân cần, trìu mến cô mỗi khi họ làm tình xong, đôi môi bạc lạnh của hắn áp lên trán cô, lên má cô, lên môi cô…ngọt ngào như thế nào!
“Dũng…nghỉ ngơi đi!” Phượng vừa luồn tay qua cổ Trần Dũng, vừa đặt cằm lên hõm vai hắn.
“Anh đang làm việc!” Trần Dũng không phản kháng, chỉ hờ hững nói.
“Việc có thể lúc nào cũng làm được…nhưng khi vợ đang có hứng muốn ở bên chồng thì không phải lúc nào cũng có đâu nhé…” Phượng ỡm ờ.
“Phượng!” Trần Dũng thở dài, gỡ tay cô ra khỏi cổ hắn “Có những việc dù em coi như chưa từng xảy ra nhưng không phải thực sự như vậy. Anh cần có thời gian để suy nghĩ và chấp nhận mọi thứ!”
Phượng khoanh tay, lạnh lùng “Vậy sao? Anh chưa bao giờ từ chối em. Lý do là gì?”
“Lý do? Không phải em biết sao…chúng ta đã xa nhau gần 9 tháng, em không có một cuộc điện thoại, một tin nhắn, một câu hỏi thăm dành cho anh!”
“Em cần có thời gian!”
“Anh cũng vậy!” Trần Dũng lạnh lùng ôm laptop đứng lên “Chúng ta cần có thời gian cân bằng cuộc sống, để hiểu rõ tương lai sẽ nên như thế nào!”
“Vì cô ta sao?”
“Em nói ai?”
“Thư Lê!”
Trần Dũng nhìn khuôn mặt xinh đẹp chuẩn mực, trên biểu cảm không có một chút nào tức giận của Phượng. Cô ấy luôn như vậy, luôn nhã nhặn, luôn bình tĩnh, nhưng cô là người phụ nữ khó dò nhất mà Trần Dũng từng gặp!
“Em đã biết?” Trần Dũng hờ hững “Nhưng chuyện của anh và cô ấy không liên quan gì đến chúng ta. Chuyện của chúng ta chỉ là chuyện của chúng ta. Cô ấy chỉ là nhân tình của anh, giữa anh và cô ấy…chấm dứt rồi!”
Hắn quay lưng bỏ đi.
Phượng nhìn theo hắn, nhếch mép cười
CHAP 26
“Ọe…ọe…” Thư Lê chạy vội vào vệ sinh nôn khan.
“Cháu sao thế?” Bà Hạnh nhíu mày nhìn Thư Lê. Bà Loan đã dặn dò phải để ý Thư Lê cẩn thận, vì con bé không phải là bảo mẫu bình thường mà là người bà quan tâm, yêu quý nên bà Hạnh luôn chú ý đến Thư Lê.
“Chắc cháu bị dạ dày…không sao đâu bác ạ…”Thư Lê vừa nôn khan vừa mệt mỏi trả lời. Trước đây cô từng uống rất nhiều rượu, bởi vậy có thời gian cô bị loét dạ dày phải nhập viện theo dõi, có lẽ đợt này lo nghĩ nhiều nên bệnh cũ tái phát.
Bà Hạnh nhìn Thư Lê thăm dò. Dạo này con bé có vẻ xanh xao hơn, khuôn mặt sạm lại, là cơm nước trong nhà không đủ chất hay sao?
ĐợiThư Lê bế bé Dương về phòng, bà Hạnh lấy điện thoại thông báo tình hình sức khỏe của Thư Lê cho bà Loan.
Nghe điện thoại xong, bà Loan hơi thẫn thờ. Nôn khan? Không phải chứ? Chả lẽ…bà dặn bạn mình để ý tình hình Thư Lê cẩn thận rồi suy tính. Lỡ như Thư Lê có thai với Dũng thì tính sao? Không được, bà phải tìm hiểu kỹ việc này mới xong.
Trần Dũng vẫn ngủ chia phòng với Phượng. Hắn không biết vì sao mình chưa thể chấp nhận sự xuất hiện trở lại của cô trong ngôi nhà này.
Hắn không đơn giản chỉ mang tình nghĩa vợ chồng với Phượng, mà giữa họ từng có một thứ tình yêu sâu sắc, một thứ tình cảm sống chết có nhau.
Từng có một thời gian Phượng không thể mang thai, Dũng vẫn tìm mọi cách chạy chữa, cũng chưa bao giờ có ý định bỏ cô để lấy người khác. Mãi cho đến hơn 5 năm trước, Phượng có thai…lại là sinh đôi, lúc ấy hắn cảm giác mình chính là người hạnh phúc nhất thế gian, không gì có thể chia cắt bọn họ. Thậm chí khi Phượng rời khỏi Việt tới Anh Quốc, bỏ mặc hắn, hắn vẫn chưa từng bao giờ quên cô, chưa từng bao giờ ngừng yêu cô…
Cũng bởi vì nhớ Phượng, Trần Dũng gặp Kiều My, một cô gái có nét hao hao giống vợ mình, mặc cho tính cách của cô ta thật đáng ghét, hắn vẫn ở bên cạnh cô ta, dù rằng không thoải mái, chỉ cần nhìn thấy bóng dáng vợ mình ở đó mà thôi…
Nhưng…có những thứ là khoảng cách, là vết thương, dù có cố tỏ ra nó chưa từng tồn tại nhưng sự thật không phải như vậy. Vết thương vẫn là vết thương, đã bị thương thì không thể lành lặn như lúc ban đầu.
Hắn và Phượng, giữa hai người đã tồn tại một khoảng cách, đó là sự vô tình của cô.
Ngày ấy hắn nhập viện, phải mổ cắt một phần dạ dày vì loét quá nặng…trước khi phẫu thuật, hắn gọi cho Phượng, thì thào “Mai anh sẽ phẫu thuật!”
“Vậy sao?” Phượng hờ hững “Giữ sức khỏe!”
Cô cúp máy.
Hắn đã từng tuyệt vọng. Tuyệt vọng tới mức muốn cho ca phẫu thuật ấy không thành công, bởi vì người hắn yêu thương nhất đã không còn quan tâm đến hắn, coi hắn như người dưng xa lạ.
Lúc ấy…Phượng ở đâu? Cô ấy không ở bên cạnh hắn.
Khi hắn gặp Thư Lê, vẻ tuyệt vọng yếu ớt của cô, đau khổ của cô…gợi cho hắn nhớ tới nỗi đau khi Phượng rời xa hắn.
Hắn cũng từng uống rượu say như vậy, cũng từng đau khổ gào tên người mình yêu như vậy. Hắn thấy bản thân mình trong hình dáng say rượu khốn khổ của Thư Lê. Hắn bỗng tò mò về cô, muốn biết về nỗi đau nào đã khiến cô trở thành như thế? Rồi hắn biết, mình động lòng. Động lòng trước một người con gái ngây ngô, yếu ớt…rồi hắn nhìn cô dần mạnh mẽ, dần trưởng thành, dạy cho cô những bài học đối xử với kẻ thù. Hắn giúp cô báo thù, giang tay bảo vệ cô. Ở bên cạnh Thư Lê, hắn có cảm giác mình là một người đàn ông, một kẻ mạnh mẽ, những cảm giác mà hắn không cảm thấy khi ở bên cạnh vợ mình, người phụ nữ đã quá tài giỏi, quá hoàn hảo, chưa từng bao giờ phải dựa vào hắn.
Trần Dũng lấy tay đè lên ngực…tim hắn đang đập rất mạnh.
Hắn không biết giờ này Thư Lê đang ở đâu, đang làm gì, cuộc sống của cô có tốt không? Dù chỉ một cuộc điện thoại là có thể biết tất cả, nhưng hắn không làm như vậy. Quên đi, hắn và cô, đã kết thúc rồi!
Phượng là vợ hắn!
Bảo là con hắn!
Còn Thư Lê, cô ấy chỉ là một nhánh cỏ bên đường mà thôi…
“Em…ổn chứ?” Hoàng hẹn Thư Lê tới một quán café để nói chuyện. Qua tìm hiểu của hắn, vợ Trần Dũng đã trở về, Thư Lê thì rời khỏi ngôi nhà đó, tới làm bảo mẫu ột gia đình khác.
“Tôi ổn!” Thư Lê nhạt nhẽo nói “Tôi nghe bà nội bé Lương nói ông bà đi du lịch Phú Quốc đưa cả con đi. Bao giờ thì đưa con trở về?”
“3-4 ngày nữa sẽ trở về rồi!” Hoàng nhìn Thư Lê. Dạo này cô hơi xanh xao, quầng mắt hơi đậm màu, cô thức đêm sao? Cô đau lòng sao? Vì hắn, Trần Dũng sao?
“Anh nghe nói vợ của hắn trở về. Em…”
“Chuyện này không liên quan đến anh!” Thư Lê ngắt lời “Nếu anh hẹn tôi tới chỉ để nói chuyện này thì tôi về đây!”
“Em cảm thấy có đáng hay không? Anh đã nói rồi…hắn ta không đáng tin, chưa bao giờ đáng tin. Hắn ta đã có vợ, có con. Em định làm người thứ ba hay sao?”
“Dương Minh Hoàng!” Thư Lê gằn giọng “Anh cẩn thận lời nói của anh cho tôi. Tôi và Dũng đã chấm dứt, anh không thấy tôi đã rời khỏi nhà anh ta hay sao?”
Cô liếc hắn, cười nhạt “Nếu anh ấy không đáng tin, vậy anh là người đáng tin hay sao?”
“Anh…” Hoàng bật dậy “Anh là đàn ông. Đàn ông sẽ quay trở về với vợ con, giống như Trần Dũng, hắn cũng bỏ mặc em để quay về với người vợ xinh đẹp của hắn. Anh đã hối hận rồi, em hãy cho anh một cơ hội làm lại, được không…”
“Tôi không có hứng!” Thư Lê cầm túi đứng lên “Tôi sẽ tới thăm con khi nó trở về. Chào!”
Hoàng nắm lấy tay cô, chợt Thư Lê lại ôm ngực nôn khan “Ọe…ọe…” Cô chạy vội vào nhà vệ sinh của quán café, Hoàng đứng nhìn theo cô, nheo mắt.
“Em có thai sao?” Khi Thư Lê xanh xao trở về, Hoàng tức tối gầm lên.
Thư Lê hơi hoảng hốt. Có thai? Cô có thai…
Cô cứ nghĩ mình tái phát bệnh dạ dày, chưa từng nghĩ mình có khả năng có thai. Có thai? Có thể sao…cô có thai với hắn sao?
Thư Lê thẫn thờ đến đơ người. Hoàng kéo tay cô, lớn giọng “Em nói đi…là có thai sao?”
Thư Lê giật tay ra khỏi hắn, lạnh lùng “Có hay không cũng không liên quan đến anh!” Vừa nói cô vừa cầm túi xách, lảo đảo bỏ đi.
Hoàng đứng tại chỗ nghiến răng. Trần Dũng, nếu Thư Lê có thai, hắn sẽ không để cho đứa bé ra đời. Thư Lê sẽ chỉ được phép có bé Lương, chỉ được phép quay về bên hắn!
Hai vạch!
Là hai vạch…
Thư Lê đờ đẫn cầm chiếc que thử thai trước mặt. Que thử…có thể nhầm không nhỉ?
Thư Lê lại rút một chiếc que thử khác ra khỏi túi, tiếp tục thử.
Lại là hai vạch.
Cô ôm đầu. Vì sao trong lúc này cô lại có thai? Vì sao lại là lúc này…vì sao lại là khi cô và hắn đã chấm dứt, vợ hắn từ Anh Quốc trở về. Thậm chí lúc này có lẽ hắn đã quên mất trên đời này có một người tên là Thư Lê, thậm chí hắn đang vui vui vẻ vẻ bên người vợ yêu bao nhiêu năm chung sống, mối tình hoàn hảo của hắn.
Cô phải làm gì bây giờ? Giữ đứa trẻ? Cô lấy tư cách gì giữ nó, lấy tư cách gì nuôi nấng nó? Rồi bé lớn lên sẽ ra sao khi không có cha, còn mẹ nó chỉ là kẻ thứ ba phá vỡ hạnh phúc gia đình người khác, chỉ là một tình nhân có thời hạn.
Bỏ nó đi, cô…không nỡ làm như vậy. Nó là máu mủ, là đứa con kết tinh giữa cô và hắn. Dù có lẽ hắn không yêu cô, nhưng cô yêu hắn, yêu hắn từ trong cốt tủy. Cô có thể nhẫn tâm bỏ đi đứa con ruột thịt của mình sao?
“Bà Loan à, tôi nói cho bà nghe, con bé Lê đó có thai rồi. Hôm nọ tôi thấy nó nôn khan, hôm qua thì thấy que thử thai vứt trong thùng rác!” Bà Hạnh gấp rút gọi điện cho bà Loan để thông báo tình hình.
“Sao cơ? Bà nói sao…có thai…” Bà Loan hoảng hốt.
“Dũng, mẹ đây…mở cửa đi!” Bà Loan đứng trước cửa phòng làm việc của Dũng gõ mạnh. Dạo này con trai bà thường xuyên ngủ ở phòng làm việc mà không về phòng ngủ, mối quan hệ giữa Trần Dũng và Phượng chưa được trở lại bình thường. Người mừng nhất khi Phượng trở về có lẽ là Bảo Nam.
Trần Dũng có lẽ gầy đi một chút, khuôn mặt hốc hác bơ phờ, râu ria chưa kịp cạo. Mấy hôm nay hắn mất ngủ, không hiểu vì sao mỗi khi nhắm mắt, hắn luôn nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Thư Lê…
Là hắn nhớ cô, hay là hắn cảm thấy có lỗi vì bỏ mặc cô khi Phượng trở về?
Không đúng, giữa bọn họ chỉ là mối quan hệ tình nhân, hắn thậm chí chưa từng cam kết sẽ ở bên cô cả đời. Hắn không có lỗi!
“Có việc gì vậy mẹ? Nếu là chuyện của con và Phượng thì mẹ hãy để bọn con tự giải quyết!”
Bà Loan nhìn con trai một cách lạnh lùng.
“Thư Lê có thai rồi, nó có nói với con không?”
Bàn tay Trần Dũng hơi run lên.
Có thai? Thư Lê có thai?
“Con chưa hề biết việc này!” Hắn cố kiềm chế sự xúc động, ngoài mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh.
“Vậy con tính sao?”
“Chuyện của con, con sẽ tìm cách giải quyết. Mẹ yên tâm…”
Bà Loan bước ra khỏi phòng làm việc thì đụng mặt Phượng đang đứng trước cửa phòng. Không biết cô có nghe được điều gì hay không, nhưng trên khuôn mặt vẫn là vẻ trầm tĩnh, nhã nhặn.
“Mẹ, mẹ ăn sang chưa?” Phượng nở nụ cười xinh đẹp.
“Mẹ ăn bây giờ!” Bà Loan trả lời rồi quay người đi, không nhìn lại. Trong lòng bà vẫn còn có khúc mắc, bà vẫn chưa thể tiếp nhận Phượng như lúc trước được.
Phượng đứng trước cửa phòng Dũng, môi hơi mím lại. Khi nãy bà Loan không sập hẳn cửa nên cô đã nghe thấy tất cả. Có thai? Cô ta ở bên anh ấy vài tháng đã có thai sao? Điều mà cô cố gắng gần 20 năm mới có thể có được. Không thể, cô không thể để cho người đàn bà đó sinh con cho Dũng, có mối rang buộc với Dũng. Cô phải làm tất cả để ngăn chặn việc này!
Trần Dũng lái chiếc Lexus mà hắn mua tặng Phượng đã lâu không sử dụng tới trước cửa căn biệt thự nơi Thư Lê đang làm việc cho bạn bà Loan để chờ cô ra khỏi nhà. Hắn không dám gọi điện cho cô, một phần vì hắn sợ rằng cô cũng sẽ không muốn gặp hắn vào lúc này, thậm chí đến chiếc xe bình thường hắn hay đi hắn cũng không dám lái tới. Hắn biết tính cách của Thư Lê, khi gặp những việc mông lung khó giải quyết, cô ấy sẽ trốn tránh trước rồi mới đối mặt.
Hắn đang châm thuốc thì nhìn thấy một chiếc Camry màu đen chầm chậm lái tới, Hoàng bước xuống xe, khoát tay chờ đợi. Hoàng đến đây làm gì? Hắn chờ Thư Lê sao? Chẳng lẽ sau khi rời khỏi hắn, Thư Lê lại quay lại với thằng đàn ông đốn mạt ấy? Trần Dũng vô thức nắm chặt vô lăng.
Thư Lê cầm giỏ ra ngoài, có lẽ cô ấy đi chợ. Cô nhìn thấy Hoàng thì hơi sửng sốt, sau đó tiến tới nói chuyện với hắn. Hai người bọn họ đang tranh cãi có vẻ gay gắt, Thư Lê định bỏ đi thì Hoàng kéo cô lại ôm cô vào lòng, cô giãy giụa tránh hắn…
Trần Dũng không nhịn được, hắn đẩy cửa xe bước ra ngoài, gằn giọng “Hai người đang làm gì vậy? Bỏ cô ấy ra…”
Hoàng sửng sốt, sau đó buông Thư Lê ra. Hắn nhếch mép cười “Giám đốc Trần Dũng, anh tới đây làm gì?”
“Tôi không có trách nhiệm phải khai báo với anh…”
“Hừ!” Hoàng hừ lạnh “Anh cũng không có tư cách bảo tôi buông cô ấy ra, cũng chẳng có tư cách đến đây!”
Hai người đàn ông nhìn nhau hằn học.
Thư Lê cứng đờ nhìn Trần Dũng. Đã bao lâu cô không gặp hắn? 1 tuần? 2 tuần…chính xác đã 18 ngày nay cô rời xa hắn. Hắn gầy đi, đôi mắt trũng sâu. Hắn…vẫn thế, vẫn là người khiến tim cô đập mạnh mỗi khi nhìn thấy, vẫn toát ra vẻ nam tính đáng mê hoặc, vẫn đôi môi bạc lạnh mím chặt! Đáng tiếc, hắn không phải là người đàn ông của cô, cô không thể chạm vào hắn, yêu thương hắn được nữa…
Bỏ qua Hoàng, Trần Dũng quay sang Thư Lê “Tôi có chuyện muốn nói với em!”
Thư Lê chưa kịp trả lời thì Hoàng đã nói “Anh gặp vợ tôi có chuyện gì?”
Trần Dũng bình tĩnh “Vợ anh? Anh Hoàng, hình như anh bị ảo tưởng thì phải, anh và Thư Lê đã ly hôn, cô ấy không còn là vợ anh nữa. Cô ấy gặp ai và có quan hệ với ai cũng không cần thiết phải hỏi qua anh và báo cáo với anh…”
“Chúng tôi là vợ chồng, vợ chồng thì sẽ trở lại bên nhau. Giống như anh và vợ anh vậy. Anh đến đây gặp Thư Lê, cô ấy có biết không? Hay có cần tôi gọi điện báo cáo với vợ anh giúp anh…” Hoàng cười hờ hững.
“Im đi!” Thư Lê lên tiếng “Anh gặp tôi có việc gì?”
“Chuyện quan trọng!” Trần Dũng gằn giọng, ánh mắt hơi liếc xuống bụng Thư Lê. Trong bụng cô ấy…đang có con của hắn sao?
Hoàng nắm chặt tay nhìn Thư Lê theo Trần Dũng bước lên xe, nghiến răng nhìn chiếc xe phóng vút đi.
Phía xa, một người phụ nữ xinh đẹp trong chiếc đầm Dior màu trắng tinh xảo, khuôn mặt hờ hững ra lệnh cho tài xế taxi “Đi theo chiếc xe kia!”
Trần Dũng lái xe như một kẻ điên, hắn vẫn im lặng.
Thư Lê cũng im lặng.
Cuối cùng cô cũng mở lời trước “Anh nói đi!”
“Em gặp gỡ với hắn sao?”
“Chuyện đó…không liên quan đến anh!” Thư Lê mệt mỏi nói.
“Hắn là thằng đàn ông tồi tệ, phụ bạc. Em định một lần nữa trở lại bên hắn sao?”
“Đó là việc của tôi!”
Trần Dũng siết chặt vô lăng. Hắn không quen với một Thư Lê lạnh lùng, trầm tĩnh như vậy. Trước đây cô ấy sẽ luôn nghe theo hắn, luôn núp trong lòng hắn để hắn bảo vệ. Hắn từng muốn cô trở nên mạnh mẽ, nhưng khi cô mạnh mẽ tới mức tuột ra khỏi vòng tay của hắn, hắn lại cảm thấy hoang mang…
“Em…có thai sao?” Trần Dũng hơi thấp giọng. Trái tim hắn đập liên hồi. Dù biết mẹ hắn sẽ không nói sai sự thật, nhưng hắn vẫn muốn chính Thư Lê xác nhận. Cô có thai sao?
“Anh…” Thư Lê hơi hoảng hốt. Vì sao hắn biết nhanh như vậy? Thậm chí cô mới phát hiện ra việc này ngày hôm qua. Hôm nay Hoàng đến đây cũng là vì việc này, hắn nói muốn cô bỏ đứa bé, sau đó trở về bên cạnh hắn nhưng cô không chịu.
“Đúng là như vậy sao?”
“Phải thì sao mà không phải thì sao?” Thư Lê cười nhạt “Tôi có con hay không cũng không liên quan đến anh nữa. Chúng ta chấm dứt rồi, làm ơn đừng liên quan đến cuộc đời tôi nữa!”
“Nhưng đó là con của tôi!”
“Sẽ không!” Thư Lê mệt mỏi nhắm mắt “Sẽ chẳng có đứa trẻ nào mang họ Trần, nói cách khác, anh hãy coi nó như chưa từng tồn tại!”
Trần Dũng im lặng.
“Anh hãy quay về bên vợ đẹp, con ngoan, sống cuộc sống mà từ trước đến giờ chưa từng có Thư Lê tôi xuất hiện. Còn đứa bé…có lẽ tôi sẽ bỏ nó!” Thư Lê lạnh lùng.
“Em không nên làm như vậy!” Trần Dũng gầm lên “Đứa trẻ vô tội…”
“Nhưng mẹ nó có tội, tôi chỉ là nhân tình của anh, anh có vợ, có con…tôi lấy tư cách gì sinh nó ra?”
Trần Dũng im lặng.
Phải, cô có tư cách gì sinh nó ra?
Hắn có tư cách gì bắt cô giữ đứa trẻ trong khi không thể đảm bảo cho cuộc sống của cô sau này. Về vật chất, hắn có thể nuôi cô và con cả đời. Nhưng về tinh thần, hắn không thể bắt cô sinh con của hắn rồi ở vậy cả đời, hắn cũng không thể nhìn cô và con của hắn ở bên cạnh người đàn ông khác… Giữa cô và hắn có quá nhiều khoảng cách, mà đứa trẻ này, chính là sinh ra không đúng thời điểm.
Nhìn Thư Lê lặng lẽ trở về căn biệt thự kia, Trần Dũng cảm thấy bất lực. Hắn nhận ra rằng dù đứng ở đỉnh cao danh vọng và quyền lực, tiền tài nhưng có những sự việc hắn không thể nào quyết định, không có tư cách quyết định. Hắn thất sự thất bại!
“Trong thẻ có 100.000$!” Phượng vừa cười uyển chuyển vừa đặt thẻ atm lên bàn “Cô hãy cầm lấy và rời khỏi nơi này. Nếu thiếu, báo với tôi, tôi sẽ cấp thêm cho cô. Còn nữa, đứa trẻ của Dũng – không thể giữ!”
Thư Lê nhìn khuôn mặt xinh đẹp trang nhã của Phượng, lại nhìn xuống chiếc thẻ atm trên mặt bàn.
Cô cười nhạt.
Cuộc đời cô giống như trong phim ảnh, 3 lần bị người khác đặt tiền lên bàn để làm theo sắp xếp của họ. Hình như những người có tiền thường nghĩ rằng có thể vung tiền ra để dàn xếp mọi chuyện thì phải.
Đúng, tiền rất quý, tiền rất quan trọng, nhưng có những sự việc không đơn giản giải quyết bằng tiền.
“Cô Phượng này!” Thư Lê mỉm cười “Hình như cô đánh giá tôi hơi cao thì phải, một đứa trẻ ngoài giá thú, một cô nhân tình của chồng mà cô ra giá những 100.000$? Thật đúng là phong cách đại gia…”
Phượng nhếch mép cười “Cái tôi thừa thãi nhất chính là tiền, và tôi thường dung tiền để đánh bay những vật cản đường của mình!”
Thư Lê hờ hững nhìn chiếc thẻ atm, vậy cô là vật cản đường của cô ta sao?
“Việc tôi có thai hay không có thai chẳng liên quan gì đến vợ chồng cô. Chưa chắc nó đã là con của Dũng!” Thư Lê đứng lên “Hy vọng cô và chồng cô đừng bao giờ làm phiền tôi nữa. Dù không rời khỏi nơi này nhưng tôi và anh ấy đã chấm dứt rồi!”
“Cô định dung đứa con để trói chân Dũng sao?” Phượng nhàn nhạt nói “Cô định lợi dụng nó để anh ấy thương hại mình hay sao? Cô Lê, tôi những tưởng cô là người hiểu chuyện, không ngờ cô lại là thứ đàn bà vô liêm sỉ đến vậy!”
“Cô ở Anh Quốc lâu quá nên không hiểu tiếng việt à?” Thư Lê cười “Tôi và vợ chồng cô – không còn liên quan đến nhau nữa. Đứa bé trong bụng tôi cũng chẳng liên quan đến các người. Các người hãy cút thật xa khỏi cuộc đời tôi!”
Phượng nhìn bóng lưng Thư Lê rời đi, nắm chặt bàn tay. Nói nhẹ không nghe, phải bắt Thu Phượng này ra tay phải không?
“Em trở về Việt rồi sao? Vì sao em lại lẩn trốn anh?”
“Em không lẩn trốn anh, em đã nói rồi…giữa chúng ta đã chấm dứt. Em đã có chồng rồi!”
“Nếu em yêu chồng em như lời em từng nói với anh, em đã không hạnh phúc như vậy ở bên cạnh anh suốt 6 tháng nay!”
“Pete, em xin anh! Em không thể vì rung động nhất thời mà bỏ người chồng đã ở bên cạnh em 20 năm… Chúng ta đừng liên lạc nữa!”
“Cherry, anh sẽ tới Việt tìm em!”
(lưu ý đoạn này hai người bọn họ nói chuyện bằng tiếng anh nhá ^^!)
Pete dập máy.
Phượng tức giận ném điện thoại xuống giường.
Đó là quãng thời gian ngắn ngủi hạnh phúc mà Phượng “lỡ lầm” sa vào. Khi ấy cô tuyệt vọng vì mất con, hận Dũng vì không chú ý khiến Bảo Tuấn gặp tai nạn. Sang, cô gặp Pete, anh ấy là một người Anh mang nửa dòng máu Việt. Ở anh ta có nét quyến rũ hoang dại, sự lãng mạn, nhiệt tình, cuồng nhiệt mà giữa mối quan hệ vợ chồng bao nhiêu năm của Dũng và Phượng không có. Giữa cô và Pete là sự hưng phấn, xúc động của thứ tình yêu mới mẻ, quên đi thực tại. Tới nỗi có lúc cô quên đi rằng ở Việt mình từng có một người chồng, từng có hai đứa con trai sinh đôi bảo bối.
Nhưng rồi một sớm mai giữa, cô thức dậy trong vòng tay Pete, chợt nhận ra hình như mình đã lầm đường rồi.
Pete là mẫu đàn ông phương Tây điển hình, đối với anh ta Phượng chỉ là cô bạn gái Châu Á xinh đẹp, mới mẻ. Thậm chí anh ta còn chưa từng nghĩ tới lập gia đình, kết hôn hay sinh con… Với người phương Tây, giữa bọn họ không phải là trách nhiệm hay gắn bó lâu dài, vì nếu thực sự kết hôn, đứng trước Chúa thề nguyền, họ sẽ không thể bỏ vợ hay phản bội. Đối với Pete, có lẽ Phượng sẽ chỉ là một người tình mới mẻ mà thôi. 3 năm…5 năm…Phượng không thể đem cuộc đời mình ra đánh cược, rằng cô và Pete có hay không có thể đi đến hồi kết.
Cô bỗng nhớ Trần Dũng, anh ấy dù có bao nhiêu phụ nữ bên ngoài nhưng vợ con vẫn là nhất. Trách nhiệm với gia đình vẫn là nhất. Hơn nữa anh ấy còn là người đàn ông tuyệt vời, cô không thể vì động lòng trong phút chốc để đánh cuộc đời mình được.
Phượng để lại một lá thư chia tay rồi vội vàng trở về Việt, không nghĩ rằng Pete vẫn tìm cách liên lạc và nói sẽ đến tìm cô.
Không được, cô sẽ không thể để cho ai phá hoại cuộc hôn nhân bao nhiêu năm của mình.
Kể cả là Pete, hay Thư Lê…
Không!
Ái Tình Ái Tình - Linh Nghiêm