A friend is someone who knows all about you and still loves you.

Elbert Hubbard

Download ebooks
Ebook "Ái Sanh Nhật Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 122
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 869 / 5
Cập nhật: 2017-09-24 23:53:09 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
Chương 118: Mỹ Nhân Kế
hương 118: Mỹ nhân kế
Qua hai ngày, Hà Na mang theo hai túi rau quả lớn tới thăm hỏi, đầu tiên là nhấn chuông cửa, nhấn đủ một phút đồng hồ, không ai để ý tới, tính nàng nôn nóng, cũng lười lấy điện thoại di động ra gọi, đưa tay gõ cửa mạnh, vỗ xuống vài cái, mới thấy Trầm Hàn Sanh lúng túng mở cánh cửa.
- Làm cái gì mà lâu như vậy mới mở cửa, đôi tay ngọc ngà của em đỏ hết rồi! - Hà Na còn chưa than thở hết, bỗng nhiên "a" một tiếng, ngạc nhiên nhìn Trầm Hàn Sanh: "Tay chị che miệng làm gì? Làm sao vậy?"
Vẻ mặt Trầm Hàn Sanh thoáng cái ửng hồng, ấp úng, né tránh, thế nhưng Hà Na như một đứa nhóc hóng chuyện, nàng trốn bên trái, thì nhìn chòng chọc bên trái, nàng vọt đến bên phải, cũng cùng đi qua bên phải. Trầm Hàn Sanh không cách nào cầm giữ nàng, tự biết che giấu không gạt được, dứt khoát để tay xuống.
- Trời ạ! Miệng chị sao bị thương thế? - Hà Na như phát hiện ra đại lục mới, nghiên cứu một phen: "Cái này cái này cái này, cái này hình như bị cắn nè!" Ánh mắt lại dời xuống, nhìn cần cổ trắng noãn có lốm đốm nhạt nhạt lốm đốm đậm đậm, càng mở to hai mắt.
Trầm Hàn Sanh xoay người trở về: "Hôm nay em tới có gì không?"
- Em? Em tới gặp hai người chứ sao, chị không chào đón? Em rất biết điều, không phải đã qua mấy ngày mới tới sao. - Gương mặt Hà Na không có hảo ý, buông đồ đạc, hết nhìn đông tới nhìn tây: "Tòng Y đâu? Tòng Y đi đâu rồi?"
Trầm Hàn Sanh còn không kịp xuất khẩu ngăn cản, nàng đã đẩy cửa phòng ngủ ra, nhìn lướt qua, lại kinh ngạc kêu: "Sao cảm giác trong phòng trống trống, hình như... là thiếu vài thứ đồ, đèn bàn em mua đâu rồi? Còn cái ghế gỗ sao chỉ còn một cái?"
Trầm Hàn Sanh thật khó mở miệng, tay chỉ chỉ ở giữa không trung, chậm chạp nói: "Cái đó... cái đó chắc đang chất đống ở ban công ấy."
- Vì sao? Này! Đấy là chính em tỉ mỉ chọn đó! Chị chê bai đấy à?!
Mắt thấy Hà Na sắp nổi bão tố, tay Trầm Hàn Sanh vịn cái trán, cười khổ nói: "Không phải, em chọn đẹp lắm, tốt lắm, chỉ là... cái đó bị làm hư rồi nên không dùng được nữa mà."
- Bị làm hư?
Hà Na nhất thời có chút không phản ứng kịp, một thanh âm ôn nhu ngọt ngào lúc này thổi tới: "Hà Na, em đã đến rồi à, sao sớm vậy?"
Trầm Hàn Sanh như được đại xá, vội vã đi ra ngoài: "Tôi đi rửa nho."
Diệp Tòng Y đứng ở trong phòng khách, hơi nghiêng đầu, dáng điệu cả người toả sáng, cô vừa dùng khăn xoa mái tóc dài ướt nhẹp, vừa nhìn Hà Na, trong đôi mắt đẹp có một chút ngượng ngùng, thế nhưng trên mặt mang nụ cười nhẹ, lại như gió xuân phất vào mặt, trăm hoa đua nở, ấm áp, mê người không nói ra được, làm cho trái tim thình thịch rung động, dường như trong nháy mắt quên đi tất cả ưu sầu phiền não trên thế gian.
Hà Na quả thật nhìn ngây người, qua thật lâu, mới lắp ba lắp bắp nói: "Hoá ra... hoá ra chị cũng có thể cười như vậy, hoá ra... hoá ra chị có thể cười đẹp đến như vậy..."
Diệp Tòng Y buồn cười nói: "Hà Na, em nói gì vậy?"
Hà Na không ngừng quan sát cô, như đang nhìn một người xa lạ lần đầu gặp nhau: "Em không sao, chỉ là chị hình như có chút không giống chị. Tòng Y, em quen biết chị à? Em tự nhiên có hơi nghi nghi."
- Thần kinh.
- À! - Hà Na gật đầu, bừng tỉnh hiểu ra: "Miệng và cổ Hàn Sanh, đèn bàn và chiếc ghế gỗ đáng thương của em, hai người... hai người còn kịch kiệt như vậy!"
Vẻ mặt Diệp Tòng Y hơi đỏ lên, mặc kệ nàng, đi tới ngồi xuống ghế sa lon, Hà Na theo cô, cũng đặt mông ngồi xuống: "Hai ngày trước em kiềm chế không tới tìm hai người, nghĩ nên cho hai người không gian mới để trái tim hai người giao lưu, để không bị ảnh hưởng bởi những thứ khác, thật không nghĩ ra lại nhanh như vậy, trao đổi trên giường rồi."
Diệp Tòng Y liếc nàng một cái, sữa chữa nói: "Tụi chị giao lưu trái tim và thân thể, không được sao?"
- Được, được chứ! Em chỉ không nghĩ tới hai người khỏe lại nhanh như vậy, coi chị mấy ngày trước còn hờ hững với Hàn Sanh thế mà. - Nàng hưng phấn, nhếch môi cười, la hét: "Tòng Y, hai người đã tốt đẹp rồi đúng không? Hoàn toàn tốt đẹp rồi đúng không?"
Khóe miệng Diệp Tòng Y cười mỉm chi, trong mắt tràn đầy hạnh phúc: "Ừ."
Hà Na nắm tay cô, hỏi tới: "A di đà phật, vậy sau này sẽ không xuất hiện chuyện gì kinh hãi, khiến lòng người ta run sợ nữa, phải không? Phải không?"
Diệp Tòng Y cảm kích nhìn nàng, nghiêm túc nói: "Sẽ không, Hà Na, chị sẽ không bao giờ để cho mọi người lo lắng nữa."
Trầm Hàn Sanh bưng dĩa nho đã rửa sạch, thấy hai người bọn họ cầm tay nhau, bất giác kỳ quái: "Đang nói gì?"
Hà Na quay đầu, lặng lẽ lau đi lệ khóe mắt, vui vẻ nói: "Không có gì, Hàn Sanh, sau này chị phải đối thật tốt với Tòng Y, không được bắt nạt chị ấy!"
Nói xong câu cuối cùng, giọng nói đã trở nên nguy hiểm, Trầm Hàn Sanh cười nói: "Tôi nào dám chứ?" Diệp Tòng Y nói: "Nho có vẻ không tệ, ngọt không?"
Trầm Hàn Sanh nhặt lấy một quả lột đi lớp da mỏng, tiện đà đưa tới miệng cô, Diệp Tòng Y há miệng ăn, cũng không quên cắn nhẹ một cái trên ngón tay nàng, Trầm Hàn Sanh "á" một tiếng, nhìn lại cô thì thấy cô cười như không cười, một đối mắt sáng như mặt hồ mùa thu đang khiêu khích nhìn mình: "Ừ, ngọt lắm."
Trầm Hàn Sanh tức giận đến ngứa ngáy, lại không thể tránh được, tay Diệp Tòng Y đúng lúc đưa đến, đan vào mười ngón tay nàng, nàng khe khẽ hừ một tiếng, sắc mặt nhăn nhó lại giãn ra.
Hà Na nhịn không được kháng nghị: "Đây là cái gì? Coi em là không khí sao? Là người chết sao? Làm trò trước mặt người ngoài, ráng kiềm chế bớt được không? Rụt rè chút được không?"
- Không được. - Diệp Tòng Y nhìn nàng một cái, nhàn nhạt cười: "Muốn rụt rè, em về nhà rụt rè với Tiểu Phương đi."
Hà Na giận dữ, ôm lấy một cái gối: "Em rốt cuộc cũng biết cái gì gọi là trọng sắc khinh bạn rồi, biết cái gì gọi là cái đinh trong mắt rồi, muốn em đi đúng không? Mơ đi! Em lấy tiền mua đồ mang tới, nói cho hai người biết, không ăn được miếng nào, em thề sẽ không rời khỏi cái cửa này!"
Sau bữa cơm trưa, Hà Na cuối cùng cũng ngồi không yên, vừa oán thầm hai kẻ buồn nôn kia, vừa như đào tẩu chạy khỏi đây bằng tốc độ nhanh nhất.
Diệp Tòng Y đóng cửa lại, xoay người lại, Trầm Hàn Sanh duỗi dài tay ra, từ từ nhắm hai mắt lại, lười biếng ngã xuống ghế sa lon: "Mệt mỏi quá."
- Ai bảo cậu làm nhiều món ăn như vậy.
- Vui vẻ đi.
Diệp Tòng Y cũng nằm xuống, cả người nằm trên người nàng, hai tay Trầm Hàn Sanh gối ở sau ót, mở mắt, thấy khuôn mặt hồn nhiên mỹ lệ như thiếu nữ đã gần trong gang tấc, thoắt cái nàng có cảm giác chảy ngược, bất giấc có chút hoảng hốt, Diệp Tòng Y nghịch ngợm cười, điểm điểm lên môi nàng: "Còn muốn ăn nho?"
- Ừ, muốn.
- Nhắm mắt lại.
Trầm Hàn Sanh ngoan ngoãn nhắm mắt, sau một lúc lâu, cảm giác được cánh môi anh đào ôn nhu trơn mềm bao lấy môi mình, nàng vô ý thức há miệng mút, chất lỏng ngọt thơm tràn vào miệng, nàng nổi lên lòng tham, hai tay chậm rãi rút ra khỏi ót, giữ thân thể Diệp Tòng Y lại, khát khao càng nhiều càng sâu. Diệp Tòng Y cố tình trêu chọc nàng, đùa giỡn với lưỡi nàng chốc lát, bỗng nhiên đứng dậy.
- Cậu... cậu... - Hai mắt Trầm Hàn Sanh mê ly, không hiểu nhìn cô.
Diệp Tòng Y cười: "Không phải cậu muốn ăn nho sao, đã cho cậu ăn rồi đó."
Vẻ mặt Trầm Hàn Sanh cầu xin: "Cậu mê hoặc tớ, lại không chịu trách nhiệm."
- Ừ là muốn mê hoặc cậu đó. - Diệp Tòng Y lại ngồi xuống, nhẹ nhàng hôn một cái ở bên tai nàng, có chút oan ức nói: "Sanh, vừa nãy Hà Na cười tớ."
Trầm Hàn Sanh rất sợ cô lại rời đi, vừa kéo cô lại vào lòng, giữ thật chặt, vừa không yên lòng hỏi: "Cười cậu cái gì?"
- Cười tớ không mặc đồ lót.
Trầm Hàn Sanh vừa nghe lời này, máu mũi thiếu chút nữa phun ra, nàng hít một hơi thật sâu, cười xấu xa nói: "Thật không? Tớ xem một chút." Hai tay dò vào áo thun trắng của cô, ngừng lại sờ loạn, Diệp Tòng Y vội vã bắt được tay nàng: "Sanh, chúng ta thương lượng chuyện này được không?"
- Chuyện gì mà phải thương lượng bây giờ? - Trầm Hàn Sanh ý loạn tình mê, ngữ điệu bất ổn nói: "Cậu muốn tớ chết sao?"
- Cậu bán căn hộ ở Tử Thanh được không?
- Hả? - Trầm Hàn Sanh ngưng truy đuổi môi cô, kinh ngạc nói: "Tại sao muốn bán?"
- Không có nguyên nhân.
- Thế nhưng... thế nhưng đó là căn hộ đầu tiên tớ mua, đã ở lâu như vậy...
- Mà tớ là mối tình đầu của cậu đấy, sao khi đó không thấy cậu tiếc? - Diệp Tòng Y ghé vào người nàng, vỗ về chơi đùa cổ áo của nàng, hết sức uất ức: "Tớ không thích căn hộ đó, lúc tớ ớ đó, cậu đối đãi với tớ không tốt tẹo nào, nói chung, có một chút ký ức không tốt."
Trầm Hàn Sanh thấy trong mắt nàng long lanh nước mắt, tựa như muốn khóc lên, vội nói: "Được, cậu muốn bán, thì cứ bán đi."
Diệp Tòng Y thấy nàng ưng thuận, nín khóc mỉm cười, cúi đầu, hôn gò má và môi nàng, ở bên tai nàng thổ khí như lan: "Sau đó, chúng ta mua lại chỗ này, được chứ? Tớ thích chỗ này."
* Thổ khí như lan: miêu tả vẻ đẹp hơi thở của người cô gái.
Hai gò má Trầm Hàn Sanh như phun lửa, đâu còn có ý kiến gì: "Được được được, cậu nói như thế nào thì như thế đó..."
- Hơn nữa, chúng ta sơn lại căn hộ một lần nữa. - Diệp Tòng Y cắn môi, kéo tay nàng lên, chậm rãi dời tới ngực mình, Trầm Hàn Sanh vừa hôn cần cổ trắng như ngà voi, vừa xoa nắn thân thể cô, đã nói không ra lời: "Ưm, được."
- Tớ thích hồng nhạt, muốn quét phòng ngủ thành hồng nhạt, cậu thích màu xanh táo, thì thư phòng quét thành màu xanh táo, còn phòng khách...
- Ừ, được.
-...
- Ừ, tớ sẽ đối đãi với cậu thật tốt, chỉ thích một mình cậu, chỉ thương yêu một mình cậu, cậu nói gì tớ nghe cả...
-...
- Được.
-...
- Ừ.
Hà Na cúp điện thoại, ném mặt nạ trên mặt vào thùng rác, Tiểu Phương nhìn nàng, thấy nàng xanh mặt, không khỏi trở nên vô cùng kinh ngạc: "Làm sao vậy?"
- Hừ! Chúng ta có chuyện làm rồi!
- Chuyện gì?
Hà Na cắn răng nghiến lợi nói: "Hai người kia thấy sắc quên bạn, vô tình vô nghĩa, cũng không hỏi hai hàng xóm chúng ta, không chút nào do dự bản căn hộ ở Tử Thanh, vậy thì thôi đi! Hiện tại còn muốn muốn chúng ta làm oshin cho họ!"
- Oshin gì?"
Hà Na hầm hừ tức giận, từ trong miệng bắn ra mấy chữ: "Sơn tường!"
Tiểu Phương tiếp tục đọc sách: "À, phòng mới đúng không? Cái này không cần tự làm, tìm công nhân không được sao."
- Đó là ổ yêu của họ mà, cho nên vô cùng coi trọng, Tòng Y không tự mình ra tay được, Hàn Sanh thì sơn lại phòng ngủ, phòng khách và thư phòng giao cho hai chúng ta rồi.
Tiểu Phương gần như từ trên ghế té xuống: "Không phải chứ?"
Hà Na căm phẫn: "Thật tình, đằm thắm rồi, thì nhớ ra phải khổ sai quần chúng!"
Tiểu Phương nhìn sắc mặt của nàng, thận trọng xin chỉ thị: "Vậy làm sao bây giờ? Chúng ta sơn hay không sơn?"
- Sơn! - Hà Na dậm chân, bỗng nhiên như một quả bóng da xì hơi thua trận: "Thực sự là kiếp trước em nợ họ mà." Nói xong, lại liếc mắt nhìn Tiểu Phương, ân cần dặn dò: "Chồng yêu, mấy chuyện này cần thể lực, anh phải tự giác một chút, đừng ném vào mặt em, phải nhớ thân phận người chồng của mình biết chưa!"
Ái Sanh Nhật Ký Ái Sanh Nhật Ký - Quảng Lăng Tán Nhi