Bạn nhìn thấy sự việc và hỏi “Tại sao?”, nhưng tôi mơ tưởng đến sự việc và hỏi “Tại sao không?”.

George Bernard Shaw

Download ebooks
Ebook "Ái Sanh Nhật Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 122
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 935 / 8
Cập nhật: 2017-09-24 23:53:09 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 90: Anh Muốn Em Giúp Anh Đạt Mục Tiêu
hương 90: Anh muốn em giúp anh đạt mục tiêu
Những lời này thực sự quá mức bất ngờ, Diệp Tòng Y quả thật hoài nghi thính giác mình xảy ra vấn đề, ánh mắt cô gắt gao nhìn chằm chằm Tào Vân Tuấn, hỏi lại: "Anh nói cái gì?!"
Tào Vân Tuấn tựa hồ rất hài lòng với vẻ mặt lo lắng khẩn cấp của cô, dù bận rộn nhưng vẫn ung dung dựa vào ghế sa lon một chút, tay phải miễn cưỡng gõ hai cái trên không trung, khẽ thở dài: "Lòng của em dù sao cũng không ở chỗ anh, dù cho anh làm hết mọi thủ đoạn giữ em bên người, hôn nhân của chúng ta cũng chỉ là danh nghĩa, tất cả có ý nghĩa gì chứ?"
Diệp Tòng Y cực lực khống chế nội tâm kích động, qua một lúc lâu, mới từ từ nói: "Điều kiện là gì?"
Tào Vân Tuấn nở nụ cười: "Tòng Y, khẩu khí này thật không giống em."
Diệp Tòng Y cười nhạt một tiếng, xoay người thong dong ngồi xuống: "Tào Vân Tuấn, tôi nghĩ là tôi hiểu rõ anh hơn tưởng tượng của anh nhiều, chỉ là có chút chuyện, còn vượt ra khỏi giới hạn suy nghĩ của tôi."
- Được rồi, anh cũng không nhiều lời, Tòng Y, anh có thể ly hôn với em, nhưng anh muốn chúng ta làm vợ chồng thêm nửa năm nữa.
- Tào Vân Tuấn, anh đang biến tôi thành trò tiêu khiển à? - Khuôn mặt cười của Diệp Tòng Y thoắt cái biến sắc.
- Tòng Y, đừng kích động, em hãy nghe anh nói hết đã, anh nói vợ chồng, chỉ là trên danh nghĩa. - Sắc mặt Tào Vân Tuấn tích cực, biểu cảm chăm chú không gì sánh được: "Đương nhiên, chúng ta phải biểu hiện rất ân ái, em dọn về nhà ở, chúng ta có thể không cùng phòng, nói chung, mặc kệ lòng như thế nào, chúng ta phải sống chung như trước kia."
- Tôi không rõ ý anh, nhưng nghe có vẻ rất khó tiếp thu, ân ái? Anh muốn tôi diễn trò với anh sao? Diễn cho ai xem?
- Anh xin em, Tòng Y, hãy nghe anh nói hết. - Tào Vân Tuấn bất an xê dịch thân thể, thấp giọng nói: "Lúc trước, dượng hứa với anh một việc, hoặc là bỏ vốn tài nguyên giúp anh mở rộng Sở Luật sư của anh, hoặc là giúp anh tiến vào Tòa án Tối cao, sau đó chậm rãi giúp anh kiếm một chức quan. Hai con đường này, anh chọn đường thứ nhất, dượng bảo anh tự lựa chọn, trong vòng nửa năm sẽ giúp anh đạt mục tiêu."
Diệp Tòng Y gật đầu, trên mặt lộ ra một nụ cười châm chọc: "À, cái này tôi hiểu được, nếu như chúng ta ly hôn, anh biến thành người ngoài, dượng tất nhiên sẽ không giúp anh rồi, mà nếu như tình cảm chúng ta không tốt, tiếp tục loạn lên đòi ly hôn như thế nữa, bất kỳ lúc nào anh cũng có thể biến thành người ngoài, mà dượng cũng sẽ không lãng phí tinh lực và tiền tài của mình vào người ngoài."
- Dù cho ông ấy thích anh, ông ấy vẫn là một thương nhân, không phải sao? - Tào Vân Tuấn hỏi ngược lại.
- Xin lỗi, điều kiện này tôi không thể ưng thuận, tôi thà rằng hao tổn thêm chút thời gian với anh.
Câu trả lời này hiển nhiên ngoài dự liệu của Tào Vân Tuấn, hắn sửng sốt một chút, trên mặt chậm rãi tràn ra nụ cười: "Tòng Y, em không đồng ý? Vụ ly hôn này, để anh nói rõ cho em biết, anh sẽ để em tốn thêm thời gian nữa, một năm, hai năm... Nói chung có thể ly hôn hay không, là phụ thuộc vào anh."
Diệp Tòng Y lạnh lùng nhìn hắn: "Tuy rằng hiện tại tôi từ chối tiếp xúc với bất kỳ người thân nào, nhưng dượng luôn luôn đối đãi với tôi như con ruột, tôi tuyệt đối sẽ không giúp người khác lừa gạt ông ấy, huống hồ, ở một nhà cùng anh với tôi mà nói là dằn vặt, còn phải giả ân ái, tôi hoàn toàn làm không được."
- Được rồi, lẽ nào em không muốn sớm một chút đến bên Trầm Hàn Sanh sao?
Biểu cảm Diệp Tòng Y hơi chậm lại, không tự chủ được nhẹ nhàng cắn răng, Tào Vân Tuấn lại nhấp một hớp cà phê, mỉm cười nhìn cô: "Có người nói Trầm Hàn Sanh không phải là một người thức thời, cô ta có thể chịu đựng thời gian dài em không ly hôn? Khi cô ta nhìn thấy em, chẳng lẽ không suy nghĩ, người này vẫn là vợ người khác, cô ta có thể chịu đựng bản thân bị đội cái danh bồ nhí? Tòng Y, em không nên dùng ánh mắt này nhìn anh, từ pháp luật nói, cô ta chỉ là bồ nhí."
Diệp Tòng Y tức giận đến ngón tay đều hơi run lên, qua thật lâu, mới miễn cưỡng bình tĩnh trở lại: "Cậu ấy có thể hiểu được, cậu ấy sẽ chờ tôi, anh đừng đắc ý, tôi nhất định sẽ không để cho cậu ấy chờ lâu."
- Phải không? Đây ý nghĩ nhất sương tình nguyện của em nhỉ? Lẽ nào trong lòng cô ta có cây gai đâm, phải mỗi ngày nói với em, cây gai này ghim vào khiến cô ta đau bao nhiêu sao? - Tào Vân Tuấn nhìn sắc mặt trắng bệch của cô, biết chọt trúng chỗ đau của cô, nụ cười trên mặt lại thêm sung sướng: "Tòng Y, nếu như em giúp anh đạt mục tiêu sự nghiệp, anh bằng lòng buông tha quyền nuôi nấng Tuyết nhi, lẽ nào cái này cũng không đủ điều kiện để khiến em đồng ý với anh sao?"
* Nhất sương tình nguyện: chỉ theo ý mình, chỉ biết ý muốn của mình (chỉ theo nguyện vọng chủ quan, không tính đến điều kiện khách quan).
Diệp Tòng Y kinh ngạc nhìn hắn: "Buông tha quyền nuôi nấng Tuyết nhi?"
- Đúng vậy, mẹ chăm sóc con nhỏ, luôn luôn tốt hơn một chút, giao con bé cho em, anh rất yên tâm. - Tào Vân Tuấn nhấn chuông, gọi nhân viên đến trả tiền, hắn nghiêng người dựa vào sa lon, nhìn chằm chằm Diệp Tòng Y một hồi, lại bổ sung một câu: "Dù sao dượng làm cái này cho anh, với ông ấy mà nói cũng không tổn thất cái gì, Tòng Y, em suy nghĩ một chút nữa, nhé?"
- Trong khoảng thời gian ở đây hoa nhận không ngừng, mấy người lãnh đạo Hàn Sanh, vừa lẵng hoa vừa thức ăn chất đầy một phòng, cậu Trương Nam kia mỗi ngày lại đổi một loại hoa, hiện tại lại thêm cậu, chà, hoa này thật tươi đẹp! - Trầm Xảo Trinh nở cười đầy khuôn mặt, tiếp nhận đóa hoa lay ơn lớn Tiểu Phương đưa tới, từ đó lấy ra một bó, cắm vào bình hoa đầu giường.
Sắc mặt Tiểu Phương trầm trọng, cũng cười không nổi, còn không kịp ngồi xuống, liền hỏi người đang nằm trên giường Trầm Hàn Sanh: "Đây rốt cuộc là chuyện gì? Tôi nghe Tòng Y nói mẹ em bệnh nặng, em và chị hai về nhà chăm sóc bà, lúc đó tôi chỉ cảm thấy có chút không đúng, cũng không truy cứu kỹ, ai ngờ đến rốt cuộc là em nằm ở chỗ này!"
- Tôi cũng muốn biết việc gì xảy ra. - Trầm Hàn Sanh cười khổ nói.
Tiểu Phương kích động nói: "Bị người lấy dao đâm, làm sao vô duyên vô cớ xảy ra! Đây rõ ràng là..."
Trầm Hàn Sanh không đợi hắn nói xong, vội vã làm động tác chớ lên tiếng, lặng lẽ chỉ chỉ Trầm Xảo Trinh đang bận rộn bên cạnh, lúc này mới cố ý nói: "Thực sự là chẳng biết tại sao, tai họa bất ngờ ai nghĩ tới."
Tiểu Phương ngầm hiểu, miễn cưỡng kiềm chế tức giận trong lòng, mãi đến khi Trầm Xảo Trinh đi ra ngoài mua cơm nước, mới có cơ hội lên tiếng tiếp tục đề tài trước: "Tôi cá 100%, đây chắc chắn là Tào Vân Tuấn súc sinh kia làm, trừ hắn ra không còn ai khác!"
Trầm Hàn Sanh nhìn hắn, thản nhiên nói: "Chứng cớ đâu?"
- Cái này... - Tiểu Phương nghẹn lời, dừng một chút mới nói: "Em gợi ý một chút, cảnh sát có thể tìm chứng cứ mà! Bọn họ không phải ăn cơm khô!"
* Ăn cơm khô: bất tài.
- Tiểu Phương, anh bị ngốc sao? Tôi có thể gợi ý gì cho bọn? - Trầm Hàn Sanh khẽ lắc đầu: "Không, tôi không thể nói gì, chuyện này quá mức phức tạp, tôi không muốn quan hệ giữa tôi và Tòng Y, còn có Tào Vân Tuấn bị cảnh sát đào móc ra, sau đó phóng đại xuất hiện trước tầm mắt công chúng, đây quả thực là một tin tức lớn, có thể trở thành đề tài uống trà tán gẫu của người khác, thậm chí có thể biên soạn ra vô số câu chuyện, như vậy đối với ai cũng không tốt. Huống hồ, chị tôi hiện tại đã biết tình trạng Tòng Y, chị ấy vốn không tán thành chuyện tôi ở bên cạnh cậu ấy, nếu như biết tôi bị người chồng trên pháp luật của cậu ấy làm bị thương, anh nói xem chị ấy sẽ nghĩ như thế nào? Chị ấy sẽ đổ trách nhiệm lên đầu Tòng Y, đồng thời, chị ấy lại thêm lo lắng cho an toàn của tôi, lại thêm cực lực phản đối chuyện chúng tôi. Chị hai là người chí thân của tôi, chị ấy vừa đóng vai người chị vừa đóng vai người mẹ trong đời tôi, tôi phải để tâm suy nghĩ của chị ấy, tôi mong muốn chị ấy có thể thích Tòng Y giống như trước."
Tiểu Phương nghe nàng nói như vậy, không khỏi có chút nhụt chí: "Theo em nói như vậy, thì không còn cách nào sao? Cũng coi như thiếu chút nữa chết, lại chỉ có thể nén giận, xem như việc này không xảy ra sao?"
Trầm Hàn Sanh trầm mặc một hồi, nhẹ giọng căn dặn: "Tạm thời anh đừng nói việc này cho Tòng Y, tôi sợ cậu ấy khổ sở, cũng sợ cậu ấy xúc động làm ra chuyện gì, chờ tôi khỏe rồi, sẽ chậm chậm cho cậu ấy biết. Dù sao hiện tại cũng đã không sao, hẳn là may mắn rồi."
- Hừ, có lần thứ nhất, khó bảo đảm không có lần thứ hai.
- Đến lúc đó hơn. - Trầm Hàn Sanh tựa đầu trên gối, nét mặt đầy mệt mỏi: "Hắn có bản lĩnh thì giết tôi, trải qua những ngày tháng này, hiện tại ngay cả sống chết tôi cũng thấy nhạt, cái chết thường là một loại giải thoát, không phải sao?"
- Sao em có thể có ý nghĩ như vậy? - Tiểu Phương kinh ngạc nhìn nàng: "Em và Tòng Y vừa mới một lần nữa bắt đầu! Em nghĩ như vậy, muốn đẩy em ấy xuống vực?"
Trầm Hàn Sanh mím chặt môi, trong mắt xẹt qua một tia thống khổ, một lát sau mới mở miệng nói: "Tiểu Phương, nói thật, tôi không lạc quan với tương lai của mình và Tòng Y, Tào Vân Tuấn kia, trước kia tôi không biết nhiều, nhưng qua hai lần tiếp xúc gần đây, hơn nữa xảy ra chuyện lần này, dự cảm trong lòng tôi thật không tốt, người kia tuyệt đối không hiền lành gì, tôi nghĩ hắn sẽ không dễ dàng buông tha cho tôi và Tòng Y."
- Hắn có thể làm gì? Hắn không có cách nào níu kéo Tòng Y cả đời, tôi thấy lần này chỉ là vì muốn cho em một bài học, lẽ nào hắn thật sự muốn giết em phải không? - Con ngươi Tiểu Phương đảo một vòng, bỗng nhiên nói: "Hàn Sanh, nếu không, tôi cũng đi tìm vài người, gậy ông đập lưng ông? Uy hiếp lại hắn, nói không chừng hắn sợ, rất nhiều chuyện sẽ giải quyết dễ dàng."
Trầm Hàn Sanh như đinh đóng cột nói: "Không, Tiểu Phương, nghìn vạn lần không được! Chuyện phạm pháp chúng ta tuyệt đối không thể làm!"
Tiểu Phương nói: "Dù sao chúng ta cũng phải tìm một phương pháp đối phó với hắn chứ!"
- Hiện nay chỉ cần đề phòng hắn là được rồi. - Trầm Hàn Sanh nhìn thần sắc không cam lòng của hắn, suy nghĩ một chút, dời đi chủ đề: "Tòng Y gần đây thế nào?"
- Không được tốt lắm, tôi và Hà Na sợ em ấy cô đơn, gọi tới nhà chúng tôi, thế nhưng em ấy luôn đang nói một hồi, thì bắt đầu đờ ra, nếu không thì cứ theo thói quen nhìn điện thoại di động. Cơ mà, Tào Vân Tuấn gần đây không biết làm sao, lại chủ động đưa Tuyết nhi trở về.
- Chẳng lẽ là bởi vì tìm người làm tôi bị thương, nên hổ thẹn với Tòng Y, mang Tuyết nhi tới bồi thường sao?
Tiểu Phương tức giận: "Tôi thực sự bội phục em, lúc này mà còn mở miệng cười cợt!"
Trầm Hàn Sanh mỉm cười, giọng nói bỗng nhiên trở nên nghiêm túc: "Tiểu Phương, giúp tôi chăm sóc thật tốt Tòng Y và Tuyết nhi, đừng để cậu ấy sinh nghi ngờ."
- Tôi chăm sóc Tòng Y có ích lợi gì, em ấy ngày ngày nhớ em, trạng thái sao có thể tốt được chứ? Hơn nữa ấy, tôi thấy Tòng Y vẫn có nghi ngờ với chuyện em đột ngột đi xa, hỏi tôi nhiều lần, mà hỏi tôi cũng như không, tôi cũng không hiểu ra sao."
- Sẽ không, dù sao cậu ấy đã gặp chị hai tôi, Tòng Y sẽ tin lời của chị ấy, hơn nữa, mỗi ngày tôi đều có gọi điện thoại cho cậu ấy.
- Được rồi. - Tiểu Phương thở dài nói: "Em ở đây dưỡng thương cho tốt, tôi và Hà Na sẽ thay em chăm sóc trấn an Tòng Y."
- Cám ơn.
- Trước hết đừng vội cám ơn, chúng tôi làm thế cho hai em, sau này có thể đòi lại. - Tiểu Phương vừa nói, vừa nhìn đồng hồ đeo tay một cái, rồi đứng lên: "Tôi phải đi đón Hà Na rồi, nếu không phải sẽ bị điện thoại tới, sáng mai tôi tới thăm em nữa, em đừng chịu thua, mau khỏe lên cho tôi."
Trầm Hàn Sanh cười đáp ứng, hai người lại dặn dò nhau vài câu, mãi đến khi nhìn Tiểu Phương đi ra ngoài, cửa bị đóng lại, lúc này nàng mới nằm trở lại giường, mệt mỏi nhắm hai mắt.
Thời gian ngày qua ngày trôi đi, thời tiết càng ngày càng lạnh lên, đảo mắt một cái đã gần kề Tết âm lịch, các cửa hàng bán quà Tết bày trí vật phẩm trang sức chói mắt rực rỡ của năm mới, dòng người trên đường như dệt cửi, khắp nơi đều tràn đầy bầu không khí lễ hội vui vẻ.
Giao thừa đêm nay, hai người Tiểu Phương và Hà Na lại bắt đầu khuyên nhủ, Diệp Tòng Y rơi vào đường cùng, đành đồng ý cùng con gái đi xuống dưới lầu nhà bọn họ ăn cơm tất niên.
Trong ti vi đang giới thiệu về lễ hội mùa xuân sau khi giao thừa, Tào Ấu Tuyết không chút hứng thú, nằm sấp trên ghế sa lon, hết sức chuyên chú mặc đồ cho con búp bé Hà Na mới mua cho, Hà Na ngồi một bên, có chút khinh bỉ nhìn ô tô và máy bay điều khiển từ xa hai bên trái phải bị cô bé lơ đẹp, tấm tắc lên tiếng: "Cho nên nói, nam nhân thật vô ý, chị xem Tiểu Phương mua những thứ này, Tuyết nhi làm sao có thể thích, em thực sự phục sát đất, bé trai và bé gái làm sao có thể giống nhau?"
Diệp Tòng Y tựa hồ không chú ý tới nàng nói gì, nhìn một chút về phía nhà bếp, không nhịn được nói: "Hà Na, em chắc chắn chúng ta không cần giúp Tiểu Phương sao?"
- Giúp cái gì mà giúp, yên tâm đi, một mình anh ấy có thể làm được, hơn nữa, chị có thể giúp gì? - Hà Na cười nhìn cô, không khỏi đắc ý nói: "Chị nghĩ rằng trước đây em nhìn trúng anh ấy cái gì, không phải tính tình hiền lành, làm nam nhân của em, nhất định phải xuống bếp được, vào phòng được, một hồi nữa nhất định sẽ có một bàn đầy món ngon mĩ vị chờ chúng ta, chị yên tâm đi."
Diệp Tòng Y nhíu đôi mi thanh tú: "Chị vẫn cảm thấy hôm nay hẳn giao thừa của hai người, tuy rằng còn chưa uống rượu kết hôn, thế nhưng đã đánh dấu bản quyền cả rồi, coi như chính thức là vợ chồng, đây là năm đầu tiên của hai người mà."
- Ôi trời, chị dong dài qua! Mọi người bên nhau ăn mừng năm mới mới náo nhiệt thú vị, chị còn nói như thế nữa em sẽ nổi giận! - Hà Na nhướng mắt, nói: "Hơn nữa, em còn có quà bự năm mới cho chị."
Diệp Tòng Y ngẩn ra: "Quà bự gì?"
Hà Na thần bí cười, đang muốn trả lời, "đính đoong, đính đoong ", ngoài cửa lúc này đột nhiên vang lên vài tiếng chuông cửa, nàng lập tức rút câu chuyện lại, mắt mang theo vui vẻ nhìn Diệp Tòng Y: "Đi mở cửa đi, đêm nay còn có khách đến đấy."
Diệp Tòng Y nhìn nét mặt của nàng, liên tưởng đến lời nàng nói vừa rồi, trong lòng hiện lên một ý nghĩ trong đầu, không khỏi vừa mừng vừa sợ, cô đứng lên, chậm rãi đi đến cửa, đi hai bước, lại không thể tin được quay đầu nhìn Hà Na, khóe miệng Hà Na hơi cong, cho cô một ánh mắt khích lệ, Diệp Tòng Y không chậm trễ nữa, thật nhanh đi tới cạnh cửa, kéo cửa ra, dưới ngọn đèn ngoài cửa, cô có thể thấy rõ ràng, một cô gái mặc áo lông màu trắng, khuôn mặt tinh xảo thanh khiết đứng ở ngoài cửa, khóe miệng hàm chứa nụ cười, đang không nháy mắt nhìn cô.
- Hàn Sanh. - Diệp Tòng Y nhẹ nhàng hô một tiếng, bỗng trong mắt nổi lên nước mắt, gần như bất chấp nhào tới, ôm chặt lấy nàng: "Hàn Sanh, Hàn Sanh..."
- Tòng Y, tớ đã trở về. - Trầm Hàn Sanh khéo ôm lấy cô, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài mềm mại như tơ, tay khéo léo vô thức che bụng mình, trong miệng ôn nhu khẽ dỗ dành: "Tớ ở đây, tớ ở đây..."
Ái Sanh Nhật Ký Ái Sanh Nhật Ký - Quảng Lăng Tán Nhi