In books lies the soul of the whole Past Time: the articulate audible voice of the Past, when the body and material substance of it has altogether vanished like a dream.

Thomas Carlyle

Download ebooks
Ebook "Ái Sanh Nhật Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 122
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 933 / 8
Cập nhật: 2017-09-24 23:53:09 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 86: Tôi Sẽ Giết Anh
hương 86: Tôi sẽ giết anh.
Trong phòng khách Tào gia, Diệp Tòng Y và Tào Vân Tuấn giằng co, mặt Diệp Tòng Y đầy vẻ tức giận, hai tay Tào Vân Tuấn cắm vào trong túi quần tây, nét mặt lại hết sức nhàn nhã khuây khỏa. Không lâu sau, Hà Na lục hết phòng ngủ chính, phụ, thư phòng, thậm chí ngay cả toilet cũng không buông tha, sau cùng có chút uể oải đi ra, thở gấp nói: "Tòng Y, Tuyết nhi không ở nơi này!"
- Anh cũng đã sớm nói rồi, con bé không có ở trong. - Tào Vân Tuấn lấy tay ra: "Tòng Y, hiện tại em tin chưa?" Nói rồi, hắn nhìn chung quanh, nhẹ nhàng thở dài: "Căn nhà này thiếu em, đã không còn hơi thở gia đình, chưa nói đến chuyện không đành lòng để Tuyết nhi sống ở chỗ này, ngay cả anh bây giờ cũng không tình nguyện về căn nhà này."
Hà Na nghe được buồn nôn tại chỗ, nhịn không được nhướng mắt lên, tựa đầu xoay qua một bên.
Diệp Tòng Y cố nén tức giận, nói: "Tào Vân Tuấn, những lời này anh nói có ý gì?! Rốt cuộc anh giấu Tuyết nhi đi đâu rồi?"
Trên mặt Tào Vân Tuấn lộ ra một nụ cười khổ: "Tòng Y, chúng ta không nên mỗi lần gặp mặt đều gây gỗ chứ? Em không thể bình tĩnh ngồi xuống tâm sự với anh sao? Người ta nói một ngày vợ chồng bằng trăm năm ân nghĩa, vì sao em lại xem anh như kẻ thù?"
- Đủ rồi! Tào Vân Tuấn mày có thể bớt ác đi được không? - Hà Na không thể nhịn được nữa, lớn tiếng nói: "Ân nghĩa cái đầu mày ấy! Người ta không nói tới thể loại giống mày bây giờ, mà là tình yêu đến từ hai phía, tự mình đa tình nhiều năm như vậy còn chưa đủ hả?! Có thể có chút lòng tự trọng không? Có thể có chút xấu hổ không? Má nó, mở miệng ra là ân với nghĩa! Mày xứng sao?! Bất hạnh lớn nhất đời này của Tòng Y, là quen biết thằng chó như mày!"
Sắc mặt Tào Vân Tuấn trong nháy mắt trở nên âm trầm, hắn quay đầu, híp mắt nhìn Hà Na: "Hà Na, cô nói những lời này, tôi rộng lượng không so đo với cô, tôi chỉ có thể nói, từ lúc sống cùng thằng trai bar đó, đẳng cấp của cô bị tụt thấy rõ."
- Thằng trai bar? - Lúc này Hà Na thật sự nén giận bình tĩnh, cười một tiếng nhẹ vô cùng, nói: "Không sai, anh ấy mở quầy rượu, nhưng trong mắt tôi, anh ấy đúng là nam nhân thực thụ, đại trượng phu, mỗi một phân tiền anh ấy kiếm được, đều dựa vào năng lực của mình, bằng bản lĩnh của mình, so với đằng ấy thấy người sang bắt quàng làm họ, bám váy dựa vào quan hệ, áo mũ chỉnh tề, hãm hại lừa gạt người khác, còn tốt hơn vạn lần!"
Tào Vân Tuấn bị nàng nói làm khó chịu, lửa giận trong lồng ngực tăng một chút: "Cô nói ai bám váy dựa vào quan hệ!"
- Ai lên tiếng là kẻ đó! -Hà Na trợn mắt với hắn, không có một chút khiếp sợ.
Tào Vân Tuấn thẹn quá hóa giận: "Lý Hà Na, cô tính làm gì, không có Duyệt Nhan, con mẹ nó, cô chỉ một con kiến, bất kỳ lúc nào cũng có thể bị người khác bóp chết, cô có tư cách gì nói với tôi những lời này!"
Hà Na cười khẩy nói: "Chà, mày khác gì đây? Được rồi, đây thừa nhận được Duyệt Nhan giúp không ít chuyện làm ăn, thế nhưng ít nhất, đây ở trước mặt nó còn dám đứng lên nói, nó đã làm sai điều gì, đây có thể thẳng thắn chỉ trích nó, mày dám không? Mày đương nhiên không dám! Mày y như con chó, suốt ngày liếm mặt lấy lòng người nhà họ Trịnh!"
Nàng cố ý chọc giận Tào Vân Tuấn, nói "như chó liếm mặt" vân vân, dùng từ khoa trương lên, Tào Vân Tuấn bị ngôn ngữ cay nghiệt của nàng làm điên tiết, khí huyết trong lồng ngực dâng lên, hắn siết chặt nắm tay, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, bước về phía trước một bước dài, quát lên: "Con đàn bà chanh chua! Cô nói bậy bạ gì đó!"
Hà Na chớp mi nói: "Đối phó tiện nam, đương nhiên để con đàn bà chanh chua này lên sân khấu, Tòng Y sẽ không mắng chửi người, đây giúp chị ấy mắng cũng giống thế thôi, sao? Muốn đánh người à? Có bản lĩnh thì xông lên!"
Diệp Tòng Y bị tiếng cãi vã càng lúc càng lớn của bọn họ khiến huyệt thái dương mơ hồ đau, cũng nghe không lọt tai nữa, khẽ quát một tiếng: "Đủ rồi!"
Vừa nghe giọng cô, Tào Vân Tuấn và Hà Na lập tức an tĩnh lại, vẫn đang như hai con gà trống đánh nhau mù quáng, trợn mắt nhìn. Diệp Tòng Y nhẹ nhàng phun ra một hơi, nhẫn nại nói: "Tào Vân Tuấn, tôi không muốn nghe anh nói bất kỳ lời vô ích gì, tôi muốn ly hôn, cũng muốn Tuyết nhi, anh cứ việc nói thẳng đi, muốn thế nào mới chịu ký? Anh có thể ra bất kỳ điều kiện gì, tôi sẽ nghĩ hết tất cả cách để thực hiện."
Tào Vân Tuấn nhìn ánh mắt của cô, yên lặng một lát, mới nói: "Tòng Y, về những thứ này, anh chỉ muốn nói chuyện mà không có người ngoài ở đây."
Diệp Tòng Y lạnh lùng nhìn hắn: "Thứ nhất, Hà Na đối với tôi mà nói không phải là người ngoài, anh mới là người ngoài. Thứ hai, nếu như việc này có thể nói chuyện thỏa đáng, tôi không ngại đơn độc nói chuyện với anh."
Hà Na vừa nghe lời này, lập tức phản đối: "Em lo lắng chị ở một mình với tên cặn bã này!"
Tia hung ác độc địa trong mắt Tào Vân Tuấn chợt lóe lên, dùng tay chỉ nàng nói: "Lý Hà Na, hôm nay tôi nhịn cô đủ rồi, nếu như cô còn nói năng lỗ mãng, đừng trách tôi không khách khí!"
Hà Na đang muốn không khách khí phản kích, Diệp Tòng Y đã ở một bên mở miệng: "Hà Na, em ra xe trước chờ chị." Hà Na nhíu mi lại, hiển nhiên hết sức không vui, Diệp Tòng Y cho nàng một nụ cười an ủi: "Yên tâm đi, chị không sao." Hà Na cuối cùng cũng không chần chờ nữa, gật đầu: "Được rồi, em đi xuống trước chờ chị." Nói rồi ngoan độc trừng mắt một cái với Tào Vân Tuấn, đạp giày cao gót "cộp cộp cộp" đi ra ngoài.
Diệp Tòng Y thấy bóng dáng Hà Na biến mất, ôm lấy hai tay, lãnh đạm nói: "Được rồi, người cũng đi rồi, anh có ý kiến gì, cứ nói đi."
Mặt Tào Vân Tuấn đổi thành thần sắc nhu hòa, chỉ vào sa lon nói: "Tòng Y, chúng ta ngồi nói chuyện đi."
Diệp Tòng Y lắc đầu: "Tôi đứng được rồi."
Tào Vân Tuấn biết cô không muốn chạm vào thứ gì trong phòng này, đứng ở đó có chút miễn cưỡng, ngực không khỏi một trận khó chịu, hắn buông ý thức xuống, cố đè nén tâm tình uể oải tức giận, bỗng nhiên nhẹ giọng nói: "Tòng Y, xin lỗi."
Diệp Tòng Y cười nhạt, lập lại: "Xin lỗi?"
Tào Vân Tuấn hít vào một hơi, từ từ nói: "Lúc đó, bố mẹ thay phiên tìm anh nói chuyện, xin anh phải giúp họ chuyện này, họ gần như cầu khẩn, anh không đành lòng từ chối..."
- Cho nên, đây đều là lỗi của hai người họ? - Diệp Tòng Y nhìn người đàn ông trước mặt, cảm giác mình lần đầu tiên nhìn thấu miệng lưỡi hắn.
- Không, anh thừa nhận bản thân là tên khốn, với anh mà nói, chuyện này vô cùng hấp dẫn, khi họ thỉnh cầu, anh bị quỷ xúi dục. Tòng Y, em biết, khi còn bé anh vẫn thích em, có được em là chuyện anh tha thiết ước mơ...
Đôi mắt xinh đẹp của Diệp Tòng Y hiện lên một tia căm ghét đang tăng dần, không nhịn được nói: "Tào Vân Tuấn, hôm nay tôi bằng lòng nói chuyện riêng với anh, không phải để đứng ở chỗ này bị anh dùng ngôn ngữ dằn vặt."
Tào Vân Tuấn lúng túng dừng miệng, một lát, khẽ nói: "Tòng Y, thế nào cũng được, chỉ là đừng ly hôn, được không? Anh biết anh lừa gạt em, thế nhưng đừng xóa bỏ tất cả những năm chúng ta bên nhau được không? Chúng ta còn có đứa bé đấy, coi như là nghĩ đến Tuyết nhi, nghĩ đến tình yêu vài chục năm anh giành cho em, anh xin em đừng như vậy, anh thật sự không thể mất đi em, ngoại trừ ly hôn, mọi chuyện khác anh đều có thể ưng thuận với em."
Diệp Tòng Y buông tay, gật đầu nói: "Tôi đã hết hi vọng, xem ra, cuộc ly hôn này nhất định phải mất thời gian dài rồi, chúng ta cũng không cần nói thêm nữa."
- Tòng Y. - Tào Vân Tuấn thấy cô muốn đi, vội vã gọi cô: "Em không muốn biết Tuyết nhi ở đâu sao?"
Diệp Tòng Y bỗng nhiên quay đầu, Tào Vân Tuấn thở dài: "Con bé đang ở chỗ của bố mẹ, hiện tại bố mẹ đã không còn tâm tình về nhà bên kia, cũng không có tâm tư làm bất cứ chuyện gì, dượng cho bố mẹ một phòng ở, để bố mẹ tạm thời tiếp tục ở đây, buổi chiều anh đón Tuyết nhi, đưa con bé đến chỗ bố mẹ, hai vị lão nhân lúc này cần cháu gái để khuây khỏa."
Diệp Tòng Y run một chút, đơn giản nói: "Được, tôi đã biết."
Phản ứng lãnh đạm của cô nằm ngoài dự liệu Tào Vân Tuấn, hắn thử nhìn cô nói: "Tòng Y, em có muốn gặp Tuyết nhi không?"
- Dù sao thì hôm nay anh cũng sẽ không đưa con bé đến cho tôi, phải không? Dù sao cũng vậy, con bé đi theo anh, thật ra tôi cũng yên tâm, nếu yên tâm rồi, thì tôi cần phải đi.
Tào Vân Tuấn á khẩu không trả lời được, Diệp Tòng Y nhìn hắn, cười nhạt: "Tào Vân Tuấn, tôi rất muốn mang Tuyết nhi bên người, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không để anh lấy con bé nhằm kiềm chế lợi thế của tôi, bây giờ tôi đã thông suốt, anh muốn giữ con bé một thời gian, cũng không phải không thể, anh cũng là cha con bé, về phần sau này việc nuôi nấng con bé sẽ thuộc về ai, phải chờ toà án phán quyết đã."
Nói xong câu này, cô xoay người, tiếp tục đi về phía cửa. "Tòng Y, đừng!" Tào Vân Tuấn nóng nảy, đuổi theo vài bước, kéo tay của cô lại, Diệp Tòng Y kinh hãi, phản xạ có điều kiện giật hắn ra, Tào Vân Tuấn lại đưa tay kéo một cái, ôm cô vào trong lòng, hành động này làm Diệp Tòng Y kịch liệt chống cự và giãy giụa, hai người giằng co, người tóm kẻ đánh, cuối cùng lực nam nhân lớn, Diệp Tòng Y bị đẩy ngã lên cửa, hai tay Tào Vân Tuấn vững vàng khống chế tay cô, thân thể lập tức dính sát, chăm chú chèn ép thân thể cô.
- Ai đó cứu mạng, cứu mạng! - Diệp Tòng Y không thể động đậy, thanh âm khàn khàn kêu sáu tiếng, khi ý thức được không tác dụng gì, đầu óc cô dần dần tỉnh táo lại, chỉ cắn môi, hung tợn nhìn Tào Vân Tuấn.
- Tòng Y, em thật sự có thể tuyệt tình với anh như thế sao? - Tào Vân Tuấn khép nửa con ngươi mắt, cúi đầu thở hổn hển bên tai cô, chóp mũi như có như không cọ vào cần cổ trắng của cô, tham lam ngửi mùi thơm thấm vào ruột gan: "Em biết anh gần đây nhớ em bao nhiêu không? Lẽ nào em không có chút nào để tâm đến anh? Cô gái kia rốt cuộc tốt bao nhiêu? Cô ta thật sự bằng anh sao?"
Một cảm giác sợ hãi ghê tởm xông lên đầu, Diệp Tòng Y như gặp rắn rết, khắp cả người phát lạnh, cô kiệt lực ngửa đầu về phía sau, hàm răng run lên "cành cạch", gần như từ trong kẽ răng nặn ra một câu: "Tào Vân Tuấn, Hà Na nói đúng, tôi sẽ không mắng chửi người, cũng không muốn lấy cách dữ dội để biểu đạt căm hận trong lòng, thế nhưng, nếu như bây giờ anh đụng chạm vào tôi một chút, tôi nhất định sẽ làm cho anh hối hận cả đời!"
Tào Vân Tuấn ngẩn ra, không khỏi ngẩng đầu lên nhìn mặt cô, thấy đôi mắt đẹp của Diệp Tòng Y lóng lánh ánh lệ: "Khi ở cùng cậu ấy, tôi vẫn không khắc phục nổi tâm lý tự ti, cảm giác mình không cách nào xứng với cậu ấy, anh chạm vào tôi, không chỉ là đơn giản khiến tôi ghê tởm buồn nôn, mà tôi càng không cách nào đối mặt với cậu ấy, nếu như... nếu như anh lại làm gì tôi, Tào Vân Tuấn, tôi sẽ giết anh, sau đó sẽ tự sát! Tôi sẽ cùng chết với anh! Tôi nhất định sẽ làm như vậy!"
Khẩu khí của cô, hung ác độc địa trước nay chưa có, còn mang theo đậm đặc căm hận, giống như dã thú tuyệt vọng trước khi chết muốn vồ đến. Tào Vân Tuấn bị nét mặt và giọng nói của cô làm kinh sợ, lòng dĩ nhiên nổi lên tầng lạnh lẽo, thân thể hắn chậm rãi tách khỏi, bước chân cũng lảo đảo lui về phía sau, hai mắt lại không nháy một cái nhìn cô, không tin thì thào hỏi lại: "Em lưu tâm cảm thụ của cô ta như vậy? Cả lòng và thân thể đều trung thành với cô ta? Em yêu cô ta như vậy?"
- Đúng vậy, tôi yêu cậu ấy, tôi yêu cậu ấy hơn tất cả mọi thứ trên thế giới này, tôi chỉ cho phép bản thân thuộc về một mình cậu ấy. - Diệp Tòng Y như sống lại kiếp sau, bỏ lại những lời này, một giây cũng không ngừng chạy, kéo cửa ra thật nhanh chạy ra ngoài, mãi cho đến chạy ào vào thang máy, nhớ tới chuyện vừa rồi, mới cảm giác được mà sợ hãi, hai chân nhịn không được như nhũn ra, thân thể bỗng nhiên dọc theo bức tường kim loại yếu mềm tuột xuống.
Tào Vân Tuấn đứng tại chỗ, ngơ ngác nhìn cánh cửa đóng chặt trước mắt, trong phòng vẫn lưu lại hơi thở làm cho mình nhớ thương, chỉ là người kia đã tan biến trước mắt, đồng thời, có thể vĩnh viễn sẽ không xuất hiện ở nơi này nữa. Đố kị như ác ma, vồ lấy thật chặt lòng Tào Vân Tuấn, hắn như đầu gỗ đứng ngẩn ngơ một lát, bỗng nhiên cắn chặt răng, cúi đầu nói: "Tòng Y, là em ép tôi, Tòng Y, là em ép tôi làm như vậy!"
Bầu trời đang thả mưa xuống, mặt đất trơn trợt, không khí lộ ra hơi lạnh nhè nhẹ. Không biết là bởi vì thời tiết quái đản, hay là bởi vì đã đến đêm khuya, xe cộ trên đường phố và người đi đường thoạt nhìn hết sức thưa thớt.
- Ừ, trời mưa... không sao, không lạnh. - Trầm Hàn Sanh từ cửa chính bệnh viện đi ra, vừa nói điện thoại, vừa che dù đi vào màn mưa.
- Tớ muốn cậu đừng chờ tớ về nhà, cậu chẳng lần nào nghe lời. - Giọng nói Trầm Hàn Sanh nhàn nhạt trách cứ, nhưng trên mặt lại vẫn tươi cười: "Tớ lập tức trở về, cúp điện thoại trước." Nàng dừng một chút, lại thêm vào một câu: "Tòng Y, tớ nhớ cậu."
Bên kia không biết nói gì, nhưng ý cười trên mặt nàng càng đậm, hai người không khỏi lại nói vài câu nữa mới lưu luyến không rời cúp điện thoại. Trầm Hàn Sanh lúc này tâm tình vô cùng tốt, ngay cả bước đi cũng thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều, nàng đang chuẩn bị đưa điện thoại di động vào túi, thình lình một người đi tới trước mặt, không nhẹ không nặng đụng nàng một cái, tay nàng mất thăng bằng, điện thoại di động liền "cộp" một tiếng rơi xuống mặt đất ướt nhẹp, Trầm Hàn Sanh nhíu nhíu mày, người này đi không nhìn đường sao? Nàng nhịn không được ngẩng đầu nhìn người nọ, lại chỉ nhìn thấy cái dù màu đen chặn ngang, dù kéo thấp khiến nàng hoàn toàn không thấy khuôn mặt người kia, nàng cũng không có ý tìm phiền phức, bước về phía bên cạnh, đang chuẩn bị xoay người lại nhặt điện thoại di động, đột nhiên cảm thấy bụng giống vật lạ đâm trúng, cảm giác lạnh lẽo thâm nhập vào trong thịt, rồi truyền đến một cơn đau đớn dữ dội, nàng vô ý thức đưa tay sờ, xúc giác thấy dính dính ấm ấm. "Máu." Ở một giây sau cùng, trong đầu nàng dần hiện ra chữ này, sau đó, dù của nàng rơi xuống mặt đất, rồi cả người chậm rãi ngã xuống, ngã xuống giữa cơn mưa lạnh lẽo thấu xương.
Ái Sanh Nhật Ký Ái Sanh Nhật Ký - Quảng Lăng Tán Nhi