Reading means borrowing.

Georg Christoph Lichtenberg, Aphorisms

Download ebooks
Ebook "Ái Sanh Nhật Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 122
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 868 / 5
Cập nhật: 2017-09-24 23:53:09 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 83: Chúng Ta Cùng Tìm Người Đó Trở Về Được Không?
hương 83: Chúng ta cùng tìm người đó trở về được không?
Cảm giác được bàn tay kia nhẹ nhàng rơi xuống đầu, Diệp Tòng Y đã khóc không thành tiếng, giờ khắc này cô đã đợi lâu lắm rồi, khi cô cho rằng thế giới của cô đã hoàn toàn rơi vào mảng đen tối dài đằng đẵng, phía trước lại xuất hiện một chút hi vọng của ánh rạng đông. Vai cô hơi rung động, như một con thú nhu nhược không được cứu giúp, cả người co rúc vào lòng Trầm Hàn Sanh, tay nắm thật chặt vạt áo nàng.
- Tha thứ? – Trầm Hàn Sanh nhẹ giọng lặp lại lời cô, thanh âm tiêu điều: "Vì sao không tha thứ? Ai hiện tại đang so đo với tớ?"
- Hàn Sanh, xin lỗi. – Cổ họng Diệp Tòng Y nghẹn ngào.
Mắt Trầm Hàn Sanh thẳng tắp nhìn trần nhà, thì thào nói: "Tòng Y, tớ không muốn như vậy, yêu và hận cùng tồn tại, cảm giác tệ hại nhất trên đời, tớ sắp bị cảm giác này ép điên rồi."
- Yêu? – Ngực Diệp Tòng Y chấn động, từ trong lòng nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ mơ hồ xinh đẹp không thể tin được nhìn chăm chú vào nàng: "Cậu nói cậu yêu tớ?"
Khóe miệng Trầm Hàn Sanh khẽ động, thanh âm mang một chút giọng mũi: "Tòng Y, yêu cậu... căn bản tớ chưa từng dừng lại, dù cho..." Nàng hít mũi một cái, viền mắt dần dần thay đổi đến đỏ bừng: "Dù cho, biết cậu đã kết hôn, có con, dù cho biết cậu đã quên tớ, dù cho... dù cho buổi tối đó, cậu nói cho tớ biết cậu yêu Tào Vân Tuấn, cậu coi trọng gia đình mình, dù cho... cậu đã không phải là một Tòng Y tớ yêu lúc ban đầu."
- Người đó? Tớ không phải là người đó? – Diệp Tòng Y có chút nghi hoặc, cắn cắn môi dưới, nhẹ giọng hỏi: "Người đó là người như thế nào?"
Trầm Hàn Sanh xuất thần nhìn cô, bỗng nhiên chậm rãi vươn tay, xoa má cô, ngón tay thuận thế lau đi giọt nước mắt của cô: "Cậu là người hướng nội, thận trọng, tự ti nhát gan, ôn nhu bình tĩnh như nước mặt hồ, mà người đó, hoạt bát mạnh dạn, dám yêu dám hận, người đó như ngọn lửa bừng bừng, có thể chiếu sáng cả thế giới. Cậu có thể xác, nhưng lại mất đi linh hồn của người đó, nhưng mà, cậu vẫn là Diệp Tòng Y, bởi vậy, tớ vẫn yêu cậu."
Nàng dường như đắm chìm trong chuyện cũ, thanh âm trở nên thư thả lại mỏng manh, mang theo sức cuốn hút không nói ra được, ánh mắt càng tràn đầy tình yêu ấm áp say lòng người. Một cảm giác ê ẩm từ trong lòng Diệp Tòng Y xông thẳng tới, loại cảm giác này cũng không xa lạ gì, khi cô hoài nghi Trầm Hàn Sanh và nam trợ tá của nàng, cũng từng có cảm giác này, khi Trầm Hàn Sanh và Trịnh Duyệt Nhan ở chung với nhau, càng thường xảy đến, cảm xúc này chưa từng nảy sinh trên người Tào Vân Tuấn. Thế nhưng, tự mình ghen tuông với mình, đây là điều cô trăm triệu lần không nghĩ tới, ánh mắt ôn nhu cưng chiều này của Trầm Hàn Sanh, trong nháy mắt khiến cô đố kị tới cực điểm.
Diệp Tòng Y gục đầu xuống, mái tóc đen nhánh thuận thế chảy xuống che mặt cô, cũng che đi nét mặt cô, nỗ lực điều chỉnh loại tâm tình quái dị này trong lòng mình, qua hồi lâu, mới thấp giọng nói: "Hàn Sanh, cậu có thể cùng tớ tìm người đó trở về không?"
- Phải rồi. – Trầm Hàn Sanh nhìn cô, ánh mắt nhu hòa mà kiên định: "Tòng Y, tớ muốn người đó trở về. Thế nhưng, hiện tại điều quan trong nhất là chúng ta phải giúp đỡ lẫn nhau, vượt qua những ngày tháng chật vật này."
Đã đến tháng mười một, hơi thở đầu mùa đông càng ngày càng đậm.
- Lạnh quá, hôm nay nhiệt độ đột nhiên giảm sáu độ, đồ quỷ! – Hà Na kéo Tiểu Phương, nhìn một chút khoảng không âm u, nhịn không được oán giận.
Tiểu Phương nói: "Cũng không phải không biết hôm nay nhiệt độ hạ, bảo em mặc dày một chút, em không nghe."
- Cái này phối với cái này mới hợp.
Tiểu Phương bất đắc dĩ lắc đầu, nắm bàn tay có chút lạnh của nàng, cùng nhau vào siêu thị.
Sau khi mua một đống lớn đồ ăn vặt, Tiểu Phương và Hà Na cùng đi đến khu hoa quả, Hà Na cầm một hộp nhãn, rồi bắt đầu chọn thanh long, chợt nghe Tiểu Phương bên cạnh kinh ngạc "a" một tiếng, nàng nhịn không được nghiêng đầu nhìn: "Sao vậy?"
- Hàn Sanh ở bên kia, còn có Tòng Y. – Tay Tiểu Phương chỉ chỉ phía bên trái, Hà Na quay đầu nhìn lại, quả thật cách đó không xa, Trầm Hàn Sanh đẩy một chiếc xe, đang chậm rãi đi về phía trước, vừa đi vừa nhìn đống trái cây hai bên trái phải, mà Diệp Tòng Y đang đi bên cạnh nàng, như đang nói gì đó với nàng. Hai người đều mặc một thân trang phục nhàn hạ, thoạt nhìn hết sức tự do tự tại.
- Chúng ta đi tới chào hỏi. – Tiểu Phương nói rồi liền chuẩn bị tiến lên.
- Ai! – Hà Na vội vã kéo hắn lại: "Anh trở lại cho em."
- Sao? – Tiểu Phương ngạc nhiên.
- Thật không thú vị. – Hà Na trắng mắt liếc hắn, quay đầu lại nhìn hai người kia, lúm đồng tiền ôn nhu sáng rỡ của Diệp Tòng Y lại lần thứ hai đập vào mắt, Hà Na ngơ ngác nhìn mấy giây, trong mắt lộ ra thần sắc vui vẻ, nhẹ nhàng cảm thán nói: "Trong trí nhớ, em hầu như chưa thấy qua Tòng Y cười như vậy, chúng ta không nên quấy rối họ."
Tiểu Phương rất kinh ngạc: "Em nói họ... họ đã ổn?"
- Không có. – Hà Na nhíu mày: "Nhưng Hàn Sanh đã mở rộng cửa lòng với Tòng Y rồi, đây là một khởi đầu tốt." Nói xong, nàng quay đầu tiếp tục chọn trái cây, bỏ mấy trái thanh long vừa lớn vừa đỏ vào trong túi, rồi nàng lại nhìn Tiểu Phương: "Người yêu nhau nên ở bên nhau nhau, phải không? Trạng thái của Hàn Sanh hiện tại cũng tốt, không phải sao? Lẽ nào anh còn cố chấp?"
Tiểu Phương ngơ ngác nhìn bóng lưng một trắng một lam tan biến trong tầm mắt, qua một lúc lâu, rốt cuộc cũng gật đầu: "Đúng vậy, nếu như có thể dọn sạch cản trở bên ngoài, khắc phục cản trở nội tâm, anh nghĩ, họ... họ ở bên nhau sẽ tốt đẹp."
- Trước đây cậu... thường cùng Duyệt Nhan đến đây mua thức ăn à?
- Ừ? – Tay cầm cà chua của Trầm Hàn Sanh dừng giữa không trung, nghiêng đầu nhìn cô, chút mỉm cười trên mặt đã biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
Diệp Tòng Y rũ xuống mí mắt, lòng có chút ảo não, siêu thị này cách chỗ ở của Trầm Hàn Sanh quá gần, thế nhưng cô lại gần như là lần đầu tiên cùng Trầm Hàn Sanh tới nơi này, vốn tâm tình rất hớn hở, nhưng chính cô cũng không biết vì sao đột nhiên đầu óc lại bắn ra những lời không thích hợp này.
Trầm Hàn Sanh nhấp mím môi, thả cà chua lại chỗ cũ, thanh âm chìm xuống: "Tớ đã chia tay với em ấy."
- Có vẻ cậu không vui. – Nếu đã khơi chuyện, cũng nên nói hết, huống hồ, cô cũng muốn biết điều đó.
- Việc này không có cách nào vui vẻ.
Thấy nàng đẩy xe đi về phía trước, Diệp Tòng Y cũng theo sau, câm lặng hồi lâu, vẫn nói ra câu hỏi muốn hỏi: "Cậu yêu Duyệt Nhan sao?"
Trầm Hàn Sanh dừng bước lại, ánh mắt có chút quái dị nhìn nàng: "Cậu muốn biết?"
- Đúng vậy.
Trầm Hàn Sanh nhắm con ngươi mắt, than thở: "Nói thật, tớ cũng không biết làm sao để trả lời. Tớ đối với em ấy không có cảm giác đặc biệt mãnh liệt, chưa từng có một phần tình cảm mạnh mẽ nào, thế nhưng, ở bên em ấy cảm giác rất tốt, đồng thời nội tâm sẽ rất bình thản, tớ sẽ không đắm chìm trong bi thương, lực chú ý của tớ được em ấy dời đi, bởi vì em ấy đúng là một... cô gái hấp dẫn rất có mị."
Diệp Tòng Y nghe xong ngực như bị vùi lấp, trên mặt vẫn miễn cưỡng vẫn duy trì một tia bình tĩnh: "Cho nên cậu không vui?"
- Tòng Y, cậu rất để ý à?
Diệp Tòng Y hơi chuyển mặt qua một bên: "Tớ biết trước kia tớ đã nói muốn cậu và Duyệt Nhan đến với nhau, hơn nữa, tớ có gia đình, tớ không có tư cách nói để ý hay không, nhưng Hàn Sanh, cảm giác đáy lòng tớ, không phải hai chữ để ý có thể khái quát."
Ánh mắt Trầm Hàn Sanh dời về phía xe đẩy, thanh âm khẽ đủ cho chỉ bản thân có thể nghe: "Tòng Y, nếu như ngày nào đó cậu khôi phục ký ức, cậu nhớ lại mình trước kia yêu tớ làm sao, chúng ta sống cùng làm sao, nhìn trở lại việc này, Tòng Y, cậu sẽ thống khổ hơn, cậu sẽ hận chết tớ."
- Hàn Sanh. – Diệp Tòng Y nhíu mi nhìn nàng: "Hàn Sanh, cậu đang nói gì?"
- Không có gì. – Trầm Hàn Sanh âm thầm thở dài một hơi, nhẹ giọng nói: "Tớ nói, tớ không vui cũng không phải bởi vì chuyện chia tay, mà là tớ cảm thấy thẹn trong lòng."
- Thẹn trong lòng?
- Tớ có cảm tình với em ấy, tuy rằng không xác định có phải là yêu hay không, nhưng khi tớ ở cùng em ấy, nhất định không có yêu.
Diệp Tòng Y nhỏ giọng nói: "Vậy tại sao lại đến bên Duyệt Nhan?"
- Bảo tớ phải nói làm sao, bởi vì nhu nhược, bởi vì yếu đuối, bởi vì sợ hãi, bởi vì bắt đầu sợ một năm lại trùng lặp một năm, ngày qua ngày, bởi vì trả thù, bởi vì rất nhiều rất nhiều... Cho nên tớ muốn mở ra một hình thức tự bảo vệ." Trầm Hàn Sanh tự giễu cười cười: "Nhưng không phải bởi vì yêu."
Răng Diệp Tòng Y nhẹ nhàng cắn môi, nghe được hai chữ "trả thù", ngực trở nên đau đớn kịch liệt lạ thường.
- Tớ không muốn giấu giấu giếm giếm với cậu, lúc đó là như vậy, tớ ti tiện vô sỉ như vậy, không cách nào tự khống chế. – Thanh âm Trầm Hàn Sanh dừng một chút, chậm rãi nói: "Thế nhưng ngay từ đầu, tớ thật sự dự định bên em ấy cả đời, tớ mong mình sẽ từ từ thích em ấy, thời gian về sau, tớ cũng thật sự dần dần sinh tình cảm với em ấy, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chúng tớ..."
Diệp Tòng Y nhẹ nhàng tiếp lời: "Hai người sẽ yêu nhau, đi đến hết cuộc đời."
Trầm Hàn Sanh không thừa nhận, cũng không phủ nhận, qua một lát, mới nói: "Chuyện Duyệt Nhan làm sai, nhất là việc nói cho Tào Vân Tuấn biết, tớ không thể khoan dung, cho nên tớ chia tay. Nhưng tớ thẹn trong lòng, thẹn vì em ấy đối với tớ rất tốt, vì em ấy yêu tớ, hơn nữa tớ đã hứa với em ấy, Duyệt Nhan đối với những người khác thế nào, tớ khó nói nên lời, nhưng em ấy đối với tớ, không có gì có thể chỉ trích."
Nàng nghiêng đầu nhìn Diệp Tòng Y: "Kỳ thực, tớ thích thái độ tình yêu của em ấy, trong tình yêu trong không có nhiều khoan dung nhượng bộ và lý tính, vốn nên liều lĩnh." Nói rồi, nàng tùy tiện cầm lên một hộp rau dưa để vào xe đẩy, quay đầu lại nói: "Đi thôi, chúng ta mua con cá nữa."
Phòng khách không mở đèn, toàn bộ phòng, màn ảnh truyền hình là nguồn sáng duy nhất, màu trắng lóe lên lập lòe, Trầm Hàn Sanh và Diệp Tòng Y ngồi trên ghế sa lon, nhìn không rõ biểu cảm trên mặt.
Ti vi đang chiếu một bộ phim Hồng Kông, tác phẩm kinh điển của TVB.
- Hàn Sanh... – Hai tay Diệp Tòng Y ôm người, ngơ ngác một hồi, bỗng nhiên khẽ khẽ gọi một tiếng.
- Ừ? – Hai mắt Trầm Hàn Sanh không nháy một cái nhìn chằm chằm màn hình, dáng vẻ như vậy, tựa hồ thật sự đang xem.
- Cậu có phải nghĩ tớ kiêng dè nhiều lắm? Nếu như, lần trước tớ cũng dũng cảm đến bên cậu, có phải hết thảy sẽ tốt hơn rất nhiều?
- Tớ rất nhớ cậu của trước kia, rất nhớ rất nhớ. – Trầm Hàn Sanh thu hồi ánh mắt, nghiêng đầu nhìn cô, thanh âm đặc biệt khẽ: "Thế nhưng, hiện tại tớ lại có chút mâu thuẫn, tớ không muốn cậu khôi phục ký ức, lại trải qua một lần thống khổ khác."
Trong lòng Diệp Tòng Y vốn có nhiều chuyện phải nói, vừa nghe đến lời này của nàng, thiên ngôn vạn ngữ tựa hồ đều cắm ở yết hầu, nhìn nàng, thật lâu nói không nên lời.
Trầm mặc đáng kể qua đi, ti vi cũng không còn tiếng đối thoại, mà vang lên âm nhạc, theo sau đó là tiếng thở dốc mập mờ, Trầm Hàn Sanh kinh ngạc, ánh mắt lần thứ hai chuyển tới màn ảnh truyền hình, thấy bên trong đang diễn ra cảnh giường chiếu, nàng có chút ngây người, hắng giọng một cái, đứng dậy: "Khuya lắm rồi, tớ đi ngủ, ngày mai còn phải đi làm, cậu cũng nghỉ ngơi sớm một chút."
- Hàn Sanh... – Diệp Tòng Y cũng đứng dậy theo, gần như buột miệng nói ra: "Cậu đừng đi!"
- Tòng Y, sáng sớm mai tớ...
Nói còn chưa xong, một bàn tay mềm mại non mịn đã nhẹ nhàng che môi của nàng lại: "Đừng, ở cùng tớ, có được không? Hàn Sanh, đừng..."
Trong mũi đầy rẫy mùi hương như lan như xạ hương, xúc cảm mềm mại trên môi, còn có giọng khẩn cầu bên tai... làm nàng ý loạn tình mê, đầu Trầm Hàn Sanh "bưng" một tiếng, như bị người ta định thân pháp, cả người không cách nào nhúc nhích nửa bước, hình ảnh ngọt ngào tiếp theo kia, tự động tuần hoàn truyền phát trong đầu, trong nháy mắt, nàng đã quên bây giờ có phải đêm hay không, mình đang ở phương nào, mãi đến khi bàn tay trên môi dời đi, hai cánh môi thơm mềm đầy đặn, từng chút từng chút tới gần, sau cùng run rẩy dán vào chiếm hữu môi nàng.
* Định thân pháp: phép thuật khiến người đối diện không thể nhúc nhích.
Ái Sanh Nhật Ký Ái Sanh Nhật Ký - Quảng Lăng Tán Nhi