Letting go means to come to the realization that some people are a part of your history, but not a part of your destiny.

Steve Maraboli

Download ebooks
Ebook "Ái Sanh Nhật Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 122
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 869 / 5
Cập nhật: 2017-09-24 23:53:09 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 67: Chuyện Quan Trọng Nhất Trước Mắt Là Ly Hôn
hương 67: Chuyện quan trọng nhất trước mắt là ly hôn
Những lời này qua đi, không khí bỗng nhiên yên tĩnh trở lại, một thời gian dài, làm lòng người bị yên tĩnh làm hoảng sợ.
Thân thể Trầm Hàn Sanh vì cứng ngắc mà thẳng tắp, tay dán lên mặt Diệp Tòng Y cũng cứng ngắc mà lạnh như băng, lạnh làm cho nàng cảm giác được nước mắt nóng bỏng của Diệp Tòng Y, làm phỏng bàn tay nàng, nàng không tự chủ được rút tay về.
Diệp Tòng Y ngửa đầu nhìn nàng, mọi thứ trong mắt đều chậm rãi, từng chút một biến mất, cuối cùng chỉ còn lại một mảnh thống khổ bi thương.
- Tòng Y, tớ... - Trong lòng Trầm Hàn Sanh khó chịu như bị kim đâm, không đành lòng đối diện với ánh mắt của cô, hơi hơi nghiêng đầu, cố gắng phun ra vài chữ: "Tớ nghĩ, bây giờ chúng ta nói chuyện này không hợp."
Có thể là cảm thấy mình biểu đạt thế nào cũng không đúng, nàng nuốt xuống một cái, lại thêm vào một câu: "Ý của tớ là, Tòng Y, tớ rất khó chịu, cũng khổ sở giống cậu, tớ sẵn sàng... làm bất cứ chuyện gì để cậu bớt đau đớn, tớ từng... trong mơ cũng muốn nghe những lời này, nhưng hiện tại, giữa chúng ta không hợp để nói."
- Không hợp? - Nước mắt Diệp Tòng Y tràn đầy lông mi, nhẹ nhàng lặp lại một câu.
Trầm Hàn Sanh cảm giác mình đang đối diện với chuyện khó để một lần nói rõ ràng nhất từ khi sinh ra đến nay, dù nàng dùng cách nào để biểu đạt tư tưởng nội tâm, thì cũng đều đả thương Diệp Tòng Y, nhưng nàng lại không thể không làm như vậy.
- Tòng Y, dù cậu biết được điều gì, nhưng tất cả vẫn không thay đổi, gia đình cậu, con gái cậu, không gì thay đổi cả...
- Gia đình? Con gái? Tất cả đều là kết quả của lừa gạt! - Trong lòng Diệp Tòng Y tràn ngập đau khổ và phẫn nộ, trên mặt hiện lên một tia cười thản nhiên: "Hàn Sanh, ý cậu là gì? Cho dù đã biết chân tướng, tớ vẫn nên tiếp tục sống thế sao?"
- Tớ không phải có ý này.
- Vậy ý của cậu là gì? Cậu muốn nói cho tớ biết, tớ vẫn đang có nhiều trói buộc như vậy, mà cậu cũng không còn là cậu của mấy tháng trước, phải không?
Trầm Hàn Sanh không để ý tới lời nói châm chọc của cô, trầm mặc chốc lát, đứng dậy đưa lưng về phía cô: "Đúng vậy, tớ không phải là tớ của mấy tháng trước, không thể tùy hứng làm bậy một lần nữa."
Diệp Tòng Y nhớ đến đủ chuyện xảy ra những tháng trước, đột nhiên một chữ cũng không nói nên lời.
Ánh mắt Trầm Hàn Sanh bay bổng nhìn về phía bản nhật ký, nhẹ giọng nói: "Tòng Y, cái đó chẳng qua là hồi ức, cậu nhìn những điều cậu viết, cậu biết cậu từng yêu tớ, nhưng giới hạn rõ ràng là cậu... đã quên đi chuyện này, quên đi cảm giác đó, cái này, chỉ tồn tại trên giấy thôi, mà không phải trong lòng cậu, đã hiểu rõ chưa?"
- Ý của cậu là, tớ đã không còn là người từng yêu cậu nữa, đúng không?
Trầm Hàn Sanh không trả lời, xem như ngầm thừa nhận, thần sắc Diệp Tòng Y lộ vẻ sầu thảm: "Nói cho cùng, cậu vẫn không tin tớ."
- Tớ không cần thái độ của cậu với tớ, vì một quyển nhật ký mà thay đổi, trừ phi cậu đã nhớ lại chuyện xảy ra giữa chúng ta.
Diệp Tòng Y nhìn bóng dáng của nàng, lòng chua xót khôn kể, một hồi lâu, mới chậm rãi nói: "Đúng vậy, về chuyện giữa chúng ta, tớ không nhớ gì cả. Nhưng cảm giác của tớ đối với cậu, giữa chúng ta xảy ra nhiều chuyện như vậy, ý cậu chỉ là thích thôi đúng không? Chỉ là... đi ra ngoài vớ bừa phải cái lí trí cô đơn thôi sao?"
Thanh âm Trầm Hàn Sanh cực khẽ nói tiếp một câu: "Cho dù là yêu, cũng không phải chỉ mình tớ mà thôi."
- Hàn Sanh, cậu... - Đôi môi anh đào của Diệp Tòng Y khẽ nhếch, không thể tin được nhìn nàng, lòng nháy mắt rơi vào vực sâu, thân thể nàng nhẹ nhàng run run, đưa tay dùng sức bịt miệng mình lại, không cho mình khóc thành tiếng.
Cô biết Trầm Hàn Sanh hiểu lầm mình, hơn nữa hiểu lầm kia cũng chính là tự cô tạo ra nữa, nhưng cô chưa từng nghĩ đến nàng lại hiểu lầm cô sâu đến vậy.
Trầm Hàn Sanh nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói: "Tòng Y, chúng ta không cần nói những chuyện không có ý nghĩa này. Điều cậu bây giờ nên suy nghĩ, là về sau cậu phải làm sao bây giờ."
- Nếu cậu vẫn rất thương hắn, cậu có thể tha thứ cho việc hắn gạt cậu không? Nếu tha thứ cho hắn, về sau cậu có tính toàn gì không?
Những lời này vừa nói ra, phía sau thật lâu không có phản ứng, đợi một lát, Trầm Hàn Sanh rốt cuộc cũng không nhịn được mà quay đầu: "Tòng Y."
Diệp Tòng Y tựa vào sô pha, mái tóc dài tán loạn, khuôn mặt đờ đẫn, lộ ra vẻ tái nhợt như tờ giấy, cả người giống như bị hút hết linh hồn còn lại trong xác.
- Hàn Sanh, có phải là tớ nói gì với cậu, cậu cũng tin hết không?
Khóe miệng Trầm Hàn Sanh khẽ động: "Đúng vậy, từ ngày đầu tiên quen biết cậu, cậu nói cái gì, trên cơ bản tớ đều tin tưởng vô điều kiện."
Diệp Tòng Y buồn bã cười, đang muốn nói gì đó, "đính đoong, đính đoong..." một chuỗi tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên.
Hai người đều ngẩn ra, trao đổi ánh mắt với nhau một chút, chuông cửa vẫn vang không ngừng, cả hai đều trong tư thế ta không đi mở ngươi không đi mở, Trầm Hàn Sanh đành đứng dậy: "Có thể là Tiểu Phương."
Diệp Tòng Y đưa tay sửa lại một chút mái tóc xốc xếch, sau đó xoay người lùi về phía cửa phòng khác, lấy khăn tay lau nước mắt trên mặt.
Cửa vừa mở ra, trên mặtTrầm Hàn Sanh hơi lộ vẻ ngoài ý muốn, người ngoài cửa tóc xoăn, đeo khăn choàng, váy đỏ thẫm làm tôn lên làn da trắng như tuyết, vẻ mặt mang thần sắc gấp gáp, đúng là Hà Na.
Hà Na sau khi biết quan hệ của Trầm Hàn Sanh và Diệp Tòng Y, gặp lại Trầm Hàn Sanh, tâm trạng cũng không giống như trước kia, có một chút phức tạp, nàng áp chế lo lắng trong lòng, gật gật đầu với Trầm Hàn Sanh một cái, xem như chào hỏi, sau đó nhanh đi vào cửa.
- Tòng Y! - Hà Na vừa gọi vừa đi vào phòng khách.
Diệp Tòng Y nghe được giọng của nàng, trên mặt miễn cưỡng nở ra nụ cười, vội vàng đứng dậy, Hà Na nhìn hai mắt sưng đỏ của Diệp Tòng Y, còn có nước mắt ràn rụa, lập tức nhíu mày, theo bản năng quay đầu nhìn Trầm Hàn Sanh: "Tòng Y, ai bắt nạt chị sao?"
- Không có. - Diệp Tòng Y mạnh mẽ lên tinh thần đáp nàng một câu, kéo tay nàng cùng ngồi xuống.
Trầm Hàn Sanh thấy bộ dạng của Hà Na, tựa hồ có chuyện gì muốn nói với Diệp Tòng Y, nhân tiện nói: "Hà Na, em chưa ăn cơm tối đúng không?"
- Ừ.
Trầm Hàn Sanh gật gật đầu nói với Diệp Tòng Y: "Tòng Y, cậu ở đây cùng Hà Na, tớ đi ra ngoài mua chút đồ ăn."
- Được.
Đợi khi Trầm Hàn Sanh ra khỏi cửa, Hà Na liền vội vàng hỏi: "Tòng Y, toi rồi! Tào Vân Tuấn bây giờ đang phát điên tìm chị, hôm nay gọi muốn bể điện thoại em luôn, em vẫn nhấn mạnh là em không biết, mấy ngày nay không liên lạc được với chị, cơ mà nghe giọng điệu của hắn, hắn không tin." Nói xong, nàng lấy từ túi ra một cái di động màu trắng đưa cho Diệp Tòng Y: "Chị cầm lấy cái di động này, mặc kệ thế nào, trốn tránh không phải cách đâu!"
Diệp Tòng Y nghe nàng nói đến đây, đã sớm không còn thương tâm như vừa rồi, nháy mắt lại chuyển thành một gương mặt lạnh như băng: "Chị chỉ là tạm thời không muốn thấy khuôn mặt đáng ghê tởm đó mà thôi. Chị chỉ muốn tìm một chỗ ở lại, để suy nghĩ kỹ càng xem tiếp theo cần phải làm gì."
- Nhưng hắn đang tìm chị, tìm chị khắp mọi nơi đấy! Hắn tạm thời còn gạt cha mẹ chị, chờ thêm hai ngày nữa, chắc toàn thế giới sẽ bắt đầu tìm chị mất!
Cứ để bọn họ tìm đi! Em chỉ cần không nói ra là được rồi. - Diệp Tòng Y cắn chặt răng, trên mặt sương lạnh bao phủ: "Hiện tại dù làm thế nào với bọn họ, chị cũng không cảm thấy quá đáng!"
Hà Na ngơ ngác nhìn cô, sau một lúc lâu, mới hỏi thật cẩn thận: "Chị và Hàn Sanh sao rồi? Ánh mắt... ánh mắt hai người, ai..."
- Không có gì. - Diệp Tòng Y cắn môi, Hà Na liếc mắt thấy một xấp ảnh chụp bị Diệp Tòng Y vội vội vàng vàng thu thập chỉnh tề, tùy tay cầm lấy, lập tức kinh ngạc hô lên: "A! Là chị và Hàn Sanh."
Một xấp ảnh chụp thật dày, chỉ có hơn mười tấm chụp một người, còn lại tất cả là ảnh Trầm Hàn Sanh và Diệp Tòng Y chụp chung, trong ảnh chụp hai người gắt gao nắm tay nhau, vẻ mặt ngây ngô như con nít, nụ cười vô cùng ngọt ngào, du nhiên nhi sinh khiến người xem cùng sinh ra yêu thích và ngưỡng mộ.
* Du nhiên nhi sinh: suy nghĩ và cảm xúc tự nhiên.
- Trời ạ! Tòng Y, hồi xưa chị nhìn trong sáng thiệt chứ, cũng mê người nữa nha! Không thể phủ nhận, hai người thật sự rất xưng đôi. - Hà Na vừa tặc lưỡi tán thưởng, vừa đảo hết tấm này đến tấm khác, đến tấm ảnh có bối cảnh trong gian phòng nhỏ màu quả quýt, nàng không khỏi mở to mắt, để gần vào nhìn: "Hình khiêu dâm? Há há! Không nghĩ ra hai chị trước kia lại to gan như vậy nha!"
Trong tấm ảnh chụp đó, dưới ngọn đèn màu quả quýt dịu dàng, Trầm Hàn Sanh ôm Diệp Tòng Y, hai người tựa vào giường, khóe miệng Trầm Hàn Sanh mang theo nụ cười nhìn máy chụp hình, Diệp Tòng Y lại khép nửa đôi mắt lại, đang tiến tới hôn gò má nàng.
Hình ảnh đó, tươi đẹp lại mông lung, có cảm giác không đúng.
Diệp Tòng Y giống như không nghe nàng nói gì, chỉ ngơ ngác xuất thần.
- Tuổi trẻ thật tốt. - Hà Na nhẹ nhàng thở dài, xem lại ảnh chụp, rồi lưu luyến cất đi, khi quay đầu, vẻ mặt nghiêm túc: "Tòng Y, Duyệt Nhan hôm nay gọi điện cho em, em không tiếp, chắc là Tào Vân Tuấn đã gọi điện tới cho nó, chắc nó cũng đoán được chuyện gì xảy ra rồi."
- Khoảng thời gian này, chị sẽ ở lì lại nơi này của Hàn Sanh. - Diệp Tòng Y nghiêng đầu nhìn nàng một cái, ánh mắt ảm đạm: "Chị không có cách nào, chị đã không còn nơi dung thân."
Hà Na hiển nhiên không vui khi nghe lời nói như vậy: "Tòng Y, chị có thể đến chỗ em, mọi lúc đều có thể, muốn ở bao lâu cũng được."
Diệp Tòng Y khẽ lắc đầu, nụ cười vô cùng chua xót: "Hà Na, chỉ có ở bên cạnh cậu ấy, nhìn cậu ấy, chị mới có thể cảm giác được mình còn sống, có thể cảm giác được hi vọng sống, cho nên, chị không còn cách nào."
Hà Na có chút lo lắng: "Nhưng mà... chị ấy đã đến bên Duyệt Nhan, Duyệt Nhan trở về phải làm sao đây? Hàn Sanh nghĩ thế nào?"
- Hà Na, Duyệt Nhan đối với chị thế nào, em đều biết đúng không?
Hà Na thở dài từ trong lòng: "Em biết."
- Chị không thèm để ý Duyệt Nhan có trở về hay không, chị cũng sẽ không quan tâm Hàn Sanh nghĩ như thế nào, mặc kệ Hàn Sanh chọn ở bên cạnh ai, chị sẽ không rời bỏ cậu ấy. Chị và cậu ấy, vốn là thuộc về nhau, bọn chị rõ ràng là bị chia rẽ! - Diệp Tòng Y nhìn nàng, nghiêm túc nói: "Nhưng mà, trước mắt chuyện đó cũng không phải mấu chốt, với chị mà nói, trước mắt chuyện quan trọng nhất là ly hôn, chỉ có ly hôn xong, chị mới có thể lo lắng tới những chuyện khác."
Ái Sanh Nhật Ký Ái Sanh Nhật Ký - Quảng Lăng Tán Nhi