Love gives light even in the darkest tunnel.

Anonymous

Download ebooks
Ebook "Ái Sanh Nhật Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 122
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 936 / 8
Cập nhật: 2017-09-24 23:53:09 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 47: Nữ Nhân Xa Lạ
hương 47: Nữ nhân xa lạ
Trong mắt Trầm Hàn Sanh hiện lên một tia kinh ngạc, sau đó chậm rãi quay đầu, thẳng tắp nhìn vào bàn ăn như đang tìm kiếm cái gì đó, ánh mắt dần dần bình tĩnh không lộ một tia gợn sóng, qua một hồi lâu, khóe miệng nàng hơi trầm xuống: “Tôi không muốn trả lời vấn đề này.”
Thanh âm của nàng rất nhẹ, nhưng lại lộ ra một cỗ kiên định không cách nào lay động. Từ khi hai người đến bên nhau, nàng đối với Trịnh Duyệt Nhan thêm ôn nhu, che chở chu toàn, đây là lần đầu nàng nói ngữ khí này, truyền vào trong tai Trịnh Duyệt Nhan, so với trước kia bị nàng lạnh nhạt còn khó chịu hơn vạn lần, lông mi nàng khép lại. Hoàn cảnh sống muốn gió được gió, muốn mưa được mưa tạo cho Trịnh Duyệt Nhan tính tình dễ phát cáu, chỉ cần đụng chút chuyện liền nổi giận. Nhưng lúc này lại không biết vì cái gì, Trịnh Duyệt Nhan cắn chặt răng, cứng rắn nhịn xuống.
Một khoảng thời gian, hai người không nói chuyện, cũng không ai đụng đũa, phòng ăn vô cùng im lặng.
Trịnh Duyệt Nhan nhìn chăm chú Trầm Hàn Sanh thật lâu, sau đó bên môi nở ra nụ cười, thanh âm khôi phục vẻ bình thản: “Được rồi, vấn đề kế tiếp.”
Đối với tính tình của nàng, Trầm Hàn Sanh cũng đã hiểu một ít, vốn đã chuẩn bị tốt để nghênh đón bão bùng, nghe câu nói ấy, cảm thấy kinh ngạc, ngước lên nhìn nàng, nhìn thấy ánh mắt nhu hòa của nàng, mỉm cười như gió xuân thổi vào mặt, nhất thời không khỏi trở nên nghi hoặc: “Vấn đề kế tiếp?”
Trịnh Duyệt Nhan giống như không chú ý đến biểu tình của nàng, cầm lấy chiếc đũa, gắp một cọng ngó sen bỏ vào miệng, nhai vài cái rồi nuốt, thanh âm vẫn mềm nhẹ như nước: “Nếu bạn gái trước kia của chị đến tìm chị, chị sẽ lập tức chia tay với em, rồi đến bên người đó sao?”
- Sẽ không. – Lần này Trầm Hàn Sanh đáp thật sự rất nhanh, nàng giống như không hài lòng Trịnh Duyệt Nhan lại nghi ngờ mình, hơi hơi nhăn mi tâm lại: “Thứ nhất, không có khả năng. Thứ hai, tôi đã nói tôi không đùa giỡn. Có lẽ tương lai có một ngày, có thể chúng ta sẽ chia tay, nhưng tuyệt đối không phải là vì có liên quan đến cậu ấy, mà là bởi vì giữa chúng ta phát sinh vấn đề.”
- Ừm, như vậy là đủ rồi, phải không? – Trịnh Duyệt Nhan lầm bầm lầu bầu, hoặc có thể là nói với Trầm Hàn Sanh.
- Nhan Nhan. – Trầm Hàn Sanh nhìn nàng, ngữ khí ôn nhu như đang dụ ngọt.
- Vâng?
- Tôi không truy xét chuyện quá khứ của em, đúng không? Em cũng không cần phải để ý chuyện trước kia của tôi, được chứ? So ra, thật sự không có ý nghĩa gì cả, chẳng những thế mà còn đối nghịch với hạnh phúc trong tương lai nữa.
- Được.
Trầm Hàn Sanh thấy nàng sảng khoái đáp ứng, tâm tình hạ xuống, ngữ khí rõ ràng trở nên thoải mái: “Sắp đến một tháng mười rồi, em có tình đi đâu chơi không?”
- Chị làm gì có ngày nghỉ.
- Nhưng em có, em có thể tìm Hà Na ra ngoài chơi.
- Không có hứng thú, hơn nữa Hà Na hiện tại rất dính Tiểu Phương, em cũng lười tìm. – Trịnh Duyệt Nhan chọt chọt thức ăn trong chén, không để tâm nói.
- Thế…
- Hàn Sanh. – Trịnh Duyệt Nhan đột nhiên ngẩng đầu lên, một đôi mắt sáng sủa hữu thần ngưng đọng nhìn nàng: “Chị nghe này, một ngày nào đó, em muốn cả thể xác và trái tim chị.”
Trầm Hàn Sanh ngẩn ra, ngơ ngác nhìn nàng, Trịnh Duyệt Nhan vươn mi lên, nói từng chữ một: “Em muốn nơi còn tồn lại ký ức trong lòng của chị không còn gì nữa, em muốn chỉ bỏ đi tất cả, hóa chúng thành tro tàn, thành bụi đất, em hi vọng cuộc sống sau này có thể trói buộc trái tim chị, chỉ một mình em mà thôi.”
Một chiếc máy bay vững vàng đáp xuống sân bay quốc tế Mỗ Thành phương Bắc. Diệp Tòng Y mang theo tâm tình phức tạp bước xuống cầu thang khoang máy bay, rồi cùng đám đông đi ra khỏi hành lang.
Bởi vì là kỳ nghỉ vàng, nên so với mọi lần, sân bay vẫn chật kín chỗ, xe taxi xếp hàng đón khách đã lâu, Diệp Tòng Y rốt cuộc cũng lên một chiếc.
- Chào cháu, muốn đi đâu? – Ông chú tài xế taxi cười hỏi.
- Đại học Thành phố, C Đại. – Diệp Tòng Y nhẹ giọng đáp một câu, quay đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
Thành phố này, chính mình cũng đã sống nhiều năm, hẳn là rất quen thuộc, nhưng hiện tại nhìn xung quanh lại thấy xa lạ, Diệp Tòng Y cau mày, trong lòng dâng lên một tia khổ sở.
- Đến C Đại gặp bạn trai à?
Diệp Tòng Y ngẩn ra, cúi đầu nhìn chính mình, cô hôm nay không mặc trang phục công sở mà mặc một bộ thường phục màu trắng, tôn lên khuôn mặt trơn mượt, thoạt nhìn có vẻ đầy sức sống, hoàn toàn không nhận ra là người mẹ đã có con, cứ như thiếu nữ mười tám tuổi, chẳng trách tài xế lại nhầm cô là sinh viên.
- Không có, cháu đã đi làm rồi.
- Thật là nhìn không ra. – Nói chuyện với mĩ nữ, tất nhiên cũng phải nam tính, tài xế từ kính chiếu hậu nhìn cô một cái, tò mò nói: “Thế ngày nghỉ đầu tiên, cháu đến C Đại làm gì? Chẳng lẽ có em trai em gái nào học ở đó sao?”
- Đó là nơi trước kia cháu học.
- Thì ra là vậy, nghỉ ngơi trở về thăm trường cũ à? Hẳn là năm trước mới tốt nghiệp nhỉ, cháu học khoa nào?
Diệp Tòng Y đem ánh mắt đang nhìn phía ngoài cửa sổ thu hồi, mi tâm lộ ra sắc mệt mỏi, nhắm mắt dựa ra phía sau, không trả lời vấn đề kế tiếp của hắn. Ông chú tài xế hỏi thêm vài câu, không nghe thấy tiếng trả lời, nhìn cô qua kính chiếu hậu, rốt cuộc cũng biết điều ngậm miệng lại.
Đại học rất lớn, rất đẹp, từ cổng trường một mạch đi vào, nơi nơi đều thấy tốp năm tốp ba sinh viên, khuôn mặt đều hào hứng tuổi thanh xuân, một chuỗi hoan thanh tiếu ngữ vang vang. Diệp Tòng Y cảm giác như mình liều lĩnh xâm nhập vào lãnh địa xa lạ của người khác, mờ mịt, có chút khẩn trương.
* Hoan thanh tiếu ngữ: tiếng cười hưng phấn.
Nơi này, thật sự mình từng thuộc về sao? Khoảng thời gian đại học quý giá của mình, thật sự trải qua ở đây sao? Vì sao mình hoàn toàn không nhớ ra? Vì sao mình hoàn toàn không có cảm giác?
Diệp Tòng Y đứng bên ngoài cửa Học viện Quốc ngữ, tâm tình vô cùng thống khổ, người qua lại không ít, nhưng không ai biết cô, mà cô, cũng không nhớ rõ giảng viên trước kia của mình là ai, thậm chí cũng không có dũng khí đi tìm một ai đó hỏi, nhiều năm qua đi như vậy, hết thảy đều có thể đã thay đổi, hơn nữa, bây giờ còn là kỳ nghỉ.
Đứng ở nơi này, tận mắt chứng kiến sân trường xinh đẹp, nhìn đến những sinh viên thanh xuân bức người, sức sống tràn đầy, Diệp Tòng Y mới càng thêm ý thức được, đoạn ký ức mình quên đi là đoạn ký ức quý giá đến cỡ nào, và mất trí nhớ là chuyện bi ai đến nhường nào.
Cô ôm đầu, đột nhiên lui về sau hai bước, một nam sinh đi qua nhìn thấy, trên mặt hiện lên tia kinh ngạc, vội vàng bước lên đỡ lấy cô: “Bạn học, cô không sao chứ?”
Diệp Tòng Y chậm rãi buông tay, ngẩng đầu lên, cảm kích nhìn hắn: “Cám ơn, tôi không sao, chỉ là lúc này có chút khó chịu.”
- Có cần tôi đưa cô đến xem bác sĩ không? – Nam sinh kia quan tâm nhìn cô.
- Không cần, tôi ngồi chỗ kia một lúc là được rồi.- Diệp Tòng Y lắc lắc đầu, sau đó chỉ chỉ băng ghế dài ven đường cách đó không xa.
- Cô… thật sự không sao? – Nam sinh kia vẫn có chút lo lắng.
- Không có việc gì. – Diệp Tòng Y mỉm cười: “Thật sự cám ơn cậu, cậu cứ tiếp tục lo việc của mình.” Nam sinh kia nghe cô nói vậy, mới phất tay đi xa.
Ngồi trên băng ghế dài, nhìn tòa nhà đối diện, hoa cỏ cây cối xung quanh, người đi đường không quen biết, Diệp Tòng Y ngây ngốc hồi lâu, mãi đến khi mặt trời ngả về phía Tây, cô vẫn chưa suy nghĩ tiếp theo phải làm gì, cô nhìn cổ tay xem thời gian, từ lúc xuống máy bay đến giờ cô vẫn chưa kịp khởi động điện thoại, vội vàng lấy ra mở.
Quả nhiên, bên trong có vô số tin nhắn, vô số cuộc gọi, của Hà Na, của Tào Vân Tuấn, còn có của cha mẹ mình, Diệp Tòng Y thậm chí còn chưa kiểm tra xong tin nhắn đã liền gọi vào điện thoại Vương Viễn Trân.
- Tòng Y, con đang ở đâu? Điện thoại cứ tắt máy, mẹ với ba con ở sân bay đợi con mòn mỏi! Con rốt cuộc đi đâu? Muốn cho ba mẹ chết phải không?
- Con ở C Đại.
- Cái gì? – Giọng Vương Viễn Trân lập tức trở nên sắc bén: “Con một mình chạy tới chỗ đó làm gì!”
- Con muốn thăm trường trước kia mình học.
Vương Viễn Trân không đợi cô nói xong, trảm đinh tiệt thiết nói: “Cụ thể con đang ở chỗ nào? Mẹ với ba con lập tức lái xe đến đón con!”
* Trảm đinh tiệt thiết: chém đinh chặt sắt, ý chỉ cách nói chắc chắn như đinh đóng cột.
- Tại sao không nói cho ba mẹ biết con ngồi trên máy bay nào, hả?! Tại sao ngay cả Vân Tuấn con cũng không nói? Con cả ngày tắt máy, một mình chạy đến đó làm gì? Con không biết tất cả mọi người đều lo lắng cho con sao? Con có để người mẹ như mẹ vào lòng không?! Con có biết ba mẹ ở sân bay đợi con bao lâu không!
Dọc đường đi, Vương Viễn Trân cứ lải nhải như thế, Diệp Khai Tường không nhịn được rốt cuộc cũng lên tiếng khuyên bảo: “Được rồi, được rồi, con gái hiếm hoi về nhà một lần, bà đừng mắng con bé nữa.”
- Ông còn bênh nó, ông không thấy nó làm ra chuyện gì à?!
Diệp Tòng Y dựa vào cửa kính xe, cũng dị thường trầm mặc, không phát ra một tiếng, mắt điếc tai ngơ với cuộc đối thoại của bọn họ. Về đến nhà, Diệp Khai Tường vội vàng châm trà, bưng trái cây cho con gái, Vương Viễn Trân ngồi sô pha đối diện Diệp Tòng Y, cơn giận còn sót lại vẫn chưa trôi: “Con cũng lớn như vậy rồi, có thể cho mẹ bớt lo không?”
- Con quên khởi động máy, mẹ, con khiến mọi người lo lắng, về chuyện này con xin lỗi. – Diệp Tòng Y nhắm mắt lại, rồi quay đầu nhìn bà: “Nhưng con chỉ muốn đến thăm trường trước kia mình học, con nghĩ mình có thể nhớ lại điều gì đó, hoặc may mắn gặp được người quen biết, được không? Người mất trí nhớ không phải mẹ, mẹ không hiểu được cảm giác của con, mẹ làm ơn thông cảm cho con một chút được không?!”
Vương Viễn Trân há miệng thở dốc, nửa ngày nói không nên lời, Diệp Khai Tường cũng nói: “Đúng vậy, Tòng Y không phải cố ý, bà cũng bớt nói vài câu đi, vốn con bé về nhà thì đã là chuyện vui rồi.”
Vương Viễn Trân trầm mặc một chút, ngữ khí rốt cuộc cũng dịu xuống: “Tòng Y, con muốn đến thăm trường học, con phải nhớ một chuyện, mẹ cũng có thể đi cùng con mà, con một mình đến đó làm gì. Con ra khỏi nhà một lần, là mẹ bị dọa sợ một lần, cho nên mới kinh hãi như vậy, con nói mẹ không hiểu cảm giác của con, nhưng con có hiểu được cảm giác của mẹ không?”
Nói xong, bà bắt đầu rơi nước mắt, Diệp Khai Tường than thở: “Ai ai, bà lại làm sao vậy, khóc cái gì, Tòng Y trở về, nhà chúng ta đoàn tụ, phải vô cùng vui vẻ chứ.” Nói xong vội vàng lấy khăn đưa cho bà.
Diệp Tòng Y nhìn thấy bộ dáng vô cùng thương tâm của bà, lòng không khỏi mềm xuống: “Được rồi mẹ, là con sai, mẹ đừng khóc.”
- Con muốn nhớ lại chuyện trước kia, chẳng lẽ mẹ không muốn con nhớ lại sao? Mẹ trước kia cũng có ý định tìm các giảng viên của con, bạn học của con, nhưng giảng viên thì có biết chuyện gì của con đâu? Đối với con, chỉ ấn tượng là một sinh viên giỏi, còn bạn học của con, hiện tại bôn ba trời nam đất bắc, còn thể tìm được người nào đâu, cho dù có thể tìm được, cũng có khả năng biết được bao nhiêu chuyện của con? Về chuyện năm đó, mẹ đều nói cho con biết cả rồi, bác sĩ cũng nói, việc này chỉ có thể từ từ, không thể bức con nhớ lại gì cả. Con muốn ba mẹ thế nào nữa? Chẳng lẽ con cho là ba mẹ ngăn con sao?
- Mẹ, thực xin lỗi, con không có ý này, mẹ đừng thương tâm. – Trong lòng Diệp Tòng Y tràn đầy áy áy, nhận lỗi thuộc về mình.
- Con muốn đến thăm trường học, ngày mai mẹ dẫn con đi Cửu Trung một chút, cơ mà hiện tại là kỳ nghỉ, nơi đó cũng không có người đâu, giáo viên năm đó dạy con đều đã thay đổi nhiều. Tóm lại, con muốn đi đâu, mẹ sẽ cùng con đi đó, chỉ cần ở bên cạnh mẹ. – Vương Viễn Trân lau nước mắt, nói tiếp: “Nhưng hiếm khi con về nhà, trước đó con phải đi thăm cha mẹ chồng đã, mua vài thứ kính biếu gia đình thông gia bên kia, đây đều là những lễ tiết con dâu phải làm.”
- Vâng, con biết rồi. – Diệp Tòng Y gật đầu thỏa hiệp.
Mấy ngày kế tiếp, Vương Viễn Trân quả nhiên làm theo lời mình, một li cũng không rời khỏi Diệp Tòng Y, cơ hồ khiến Diệp Tòng Y có cảm giác hít thở không thông, mà hai người cũng đi đến vài nơi, cũng không thu hoạch được gì. Càng về sau, Diệp Tòng Y càng hối hận, cảm thấy chuyến về nhà này của mình hoàn toàn thất bại, sau đó hai ngày liền không muốn đi ra ngoài, tình nguyện ở nhà ngủ, Vương Viễn Trân tất nhiên vui vẻ vì cô như vậy, mỗi ngày đều ở nhà chuyên tâm chuẩn bị bữa ăn cho cô.
Vất vả chịu đựng đến năm ngày, Diệp Tòng Y khẩn cấp thu thập mọi thứ chuẩn bị về nhà, Vương Viễn Trân cố ý gọi xe tiễn cô, cô sống chết cũng không chịu, nói mấy ngày này bên ngoài nhiều người, mà bọn họ thì lớn tuổi rồi, sợ phải chen chúc hoặc xảy ra va chạm, cuối cùng Vương Viễn Trân cũng phải thỏa hiệp với con gái, cùng Diệp Khai Tường đưa cô xuống lầu, nhìn cô lên xe taxi từ thành phố L đi tỉnh lị mới thôi.
Ngồi đợi máy bay trong phòng chờ, Diệp Tòng Y nghĩ chuyến về nhà lần này vô công phi phản, vẫn cảm thấy ảo não, cô ngồi đối diện một nữ nhân, tâm tình lại hoàn toàn tương phải với cô, trong tay cầm di động chơi game, trên mặt thỉnh thoảng lộ ra thần sắc hưng phấn, đôi khi từ miệng phát ra tiếng cười khẽ. Trong lúc Diệp Tòng Y và mọi người xung quanh bị tiếng cười khoái trá của nàng chú ý, cô cũng tùy tiện lướt mắt nhìn nàng một chút, nhưng chỉ thấy mái tóc của nàng, áo sơmi màu trắng, quần tây đen, bên cạnh còn có một chiếc túi laptop màu đen, một bộ trang phục công sở, chỉ là nàng vẫn cúi đầu chơi trò chơi, trên mặt lại có chiếc kính đen, không thể nhìn rõ khuôn mặt.
* Vô công phi phản: không có công lao, cũng không hiểu quả, một chuyến trắng tay.
Trong lòng Diệp Tòng Y không khỏi có chút cảm thán, tại sao từ trước đến giờ nội tâm cô chưa từng phát ra cảm giác này, quả thực có thể cuốn hút người khác bằng tiếng cười? Cẩn thận suy nghĩ, trong trí nhớ hình như từng nghe qua, khi ở bên cạnh Trầm Hàn Sanh, cũng có loại ý niệm này trong đầu, tâm tình Diệp Tòng Y lập tức trở nên chua xót.
Nửa giờ sau, loa phóng thanh vang lên tiếng thúc máy bay lần thứ nhất, Diệp Tòng Y lại nhớ đến ký ức khi ở bên Trầm Hàn Sanh, trong miệng không tự chủ được phát ra một tiếng thở dài thật sâu, sau đó đứng lên.
Nữ nhân cách đó không xa bỗng nhiên nghe được âm thanh thở dài này, chậm rãi ngẩng đầu lên, vừa thấy khuôn mặt của cô, không khỏi ngẩn ra, đưa tay đẩy kính lên, lập tức mở to mắt.
Diệp Tòng Y cũng không chú ý đến biểu tình của nàng đã xoay người sang chỗ khác, mới đi được vài bước, phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng kêu: “Diệp Tòng Y!”
Thân người nàng bị kiềm hãm, cước bộ tự nhiên dừng lại, sau đó kinh ngạc xoay người lại.
--------------------
P/s: Mình xin phép sửa sai tên của mẹ Diệp Tòng Y, là Vương Viễn Trân. Thành thật xin lỗi vì bất cẩn. *cúi*
Ái Sanh Nhật Ký Ái Sanh Nhật Ký - Quảng Lăng Tán Nhi