If you have never said "Excuse me" to a parking meter or bashed your shins on a fireplug, you are probably wasting too much valuable reading time.

Sherri Chasin Calvo

Download ebooks
Ebook "Ái Sanh Nhật Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 122
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1136 / 8
Cập nhật: 2017-09-24 23:53:09 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 28: Cho Tôi Ôm Cậu Một Cái Nhé
hương 28: Cho tôi ôm cậu một cái nhé
Mưa to vẫn tiếp tục, thế giới bên ngoài là một mảnh hỗn loạn. Nhiệt độ không khí trong xe đang không ngừng tăng, nơi nơi đều là hơi thở của dục vọng, Diệp Tòng Y ngồi trên người Trầm Hàn Sanh, hai tay ôm chặt lấy cổ nàng, đầu lưỡi cuốn quanh đầu lưỡi nàng, Trầm Hàn Sanh một tay đặt bên thắt lưng mềm mại nhỏ nhắn của cô, một tay đặt giữa hai chân cô.
Khi tiếng chuông di động Diệp Tòng Y vang lên, các cô vẫn đang trong tư thế nóng rực như vậy, tuy nhiên, cục diện bế tắc chỉ bảo trì trong thời gian ngắn ngủi. Trong lòng hai người tựa hồ đều bị một ngọn lửa thiêu đốt, dục vọng mãnh liệt như con ngựa hoang thoát cương không thể khống chế, vài giây qua đi, Trầm Hàn Sanh bỗng nhiên nảy sinh quyết tâm mút lấy đầu lưỡi Diệp Tòng Y, các cô rất nhanh lại gắt gao dây dưa một chỗ. Hai người từ từ nhắm mắt lại, thỏa tình sâu đậm hôn lẫn nhau, kịch liệt liếm mút hỗn hợp mưa, mồ hôi, thậm chí là nước mắt trên mặt đối phương.
Tiếng chuông di động kia vẫn lại liên tục vang bền bỉ, một lần lại một lần, như vĩnh viễn sẽ không ngưng, tra tấn thần kinh người trong ô tô. Trầm Hàn Sanh rốt cục cũng thua trận, tay đột nhiên buông ra Diệp Tòng Y, mặt quay qua một bên, vừa thở hổn hển, vừa phát ra một thanh âm vô lực từ trong cổ họng: “Tiếp điện thoại đi.”
Diệp Tòng Y ngẩn ngơ, thân thể đang đứng giữa ranh giới điên cuồng bồi hồi, lý trí dần dần kéo về tới thực tại, cô cũng không lập tức đi tiếp điện thoại, chỉ gục đầu xuống, yên lặng buông Trầm Hàn Sanh ra, yên lặng ngồi qua một bên, yên lặng mặc váy. Chiếc váy ướt dán vào da thịt hãy còn lửa nóng, làm cho người ta nhịn không được nhẹ nhàng rùng mình, nhưng mà cô lại cắn chặt môi, không rên một tiếng.
Trầm Hàn Sanh cả người như mệt lả, nhắm mắt dựa vào chỗ ngồi mềm mại, thật lâu sau, nàng sửa sang lại quần áo hỗn độn trên người, đứng dậy từ phía sau đi lên ghế lái phía trên, khởi động động cơ, ô tô rất nhanh liền biến mất trong màn mưa.
Hạt mưa hung hăng nện trên tấm kính thủy tinh, tầm mắt mảnh mơ hồ, cần quạt mưa đơn điệu lặp đi lặp lại động tác, phát ra tiếng vang có điểm chói tai, mà di động bên cạnh lúc này lại an tĩnh.
Dọc theo đường đi không ai nói gì, Trầm Hàn Sanh tay cầm tay lái, nhìn chằm chằm phía trước không nháy mắt, vẻ mặt vô cùng chuyên chú. Hai tay Diệp Tòng Y ôm thân thể mình, ở phía sau cuộn người thành một đoàn, dường như chịu thua rét lạnh, cô thậm chí không chú ý tới Trầm Hàn Sanh đang đem xe hướng về nhà mình, cô hạ mí mắt, cả người thoạt nhìn vừa tái nhợt vừa yếu đuối, giống như giờ phút này linh hồn đã bị hút ra khỏi thân thể.
Xe đi được khoảng mười phút, một tiếng khóc nức nở từ phía sau truyền đến, trong lòng Trầm Hàn Sanh căng thẳng, yết hầu khó chịu như bị cái gì ngăn chặn, hàm răng tuyết trắng không tự chủ được cắn môi dưới, mãi đến khi nơi đó truyền đến một trận đau nhức, nhưng rồi nàng vẫn không quay đầu.
Mưa dần dần nhỏ đi, xe cũng bất giác dừng lại ở trước một tiểu khu xa hoa. Trầm Hàn Sanh nhắm mắt, mở miệng nói: “Đến nhà cậu rồi, cậu có thể lái xe vào chứ?”
Diệp Tòng Y chậm rãi từ khuỷu tay ngẩng đầu lên, cô thậm chí không có tâm tư hoài nghi Trầm Hàn Sanh thế nào biết địa chỉ nhà cô, trầm mặc một lát, cô nhẹ giọng hỏi: “Còn cậu?”
- Tôi đêm nay trực ban, còn phải chạy về bệnh viện.
Lại là một hồi trầm mặc, Trầm Hàn Sanh đành phải kiên quyết, thấp giọng nói một câu: “Trở về ngâm nước ấm, ngủ một giấc thật ngon.” Nói xong mở cửa xe, đi vào trong mưa.
Diệp Tòng Y nhìn nàng mơ hồ từ cửa kính xe đầy giọt mưa, không thấy rõ lắm, cô do dự một hồi lâu, bỗng nhiên đưa tay nhanh mở cửa xe, sốt ruột xuống xe, liếc mắt nhìn một cái lại chỉ thấy những chiếc xe chạy ngang dọc, làm sao còn thân ảnh Trầm Hàn Sanh.
Chậm rãi đem váy cởi ra, Diệp Tòng Y rõ ràng từ trong gương thấy da thịt tuyết trắng tràn đầy vết hồng ngân nhạt, dấu vết nhắc nhở cô vừa rồi cùng Trầm Hàn Sanh kịch liệt, hai tay cô ôm đầu, cố gắng ngăn mình suy nghĩ đến tình cảnh vừa rồi xảy ra, nhấc chân bước vào bồn tắm lớn.
Bồn tắm lớn tràn ngập nước ấm, Diệp Tòng Y đem toàn thân vùi vào trong nước, thân thể lạnh lẽo chết lặng dần dần sống lại, suy nghĩ lại càng thêm hỗn loạn. Cô ngây người sau một lúc lâu, đưa tay với chiếc di động, nhìn nhìn cuộc gọi đến, không ngoài dự đoán, là Tào Vân Tuấn gọi điện thoại tới, Tào Vân Tuấn nằm mơ cũng không nghĩ đến lúc hắn vừa rồi gọi điện thoại thì cô đang làm cái gì, ngay cả chính cô cũng không dám tin tưởng mình sẽ làm ra chuyện như vậy, đó giống như không phải bản thân cô, tuy nhiên, khát vọng đó mãnh liệt chân thật như vậy… Diệp Tòng Y nhắm mắt lại, trên mặt lộ ra một tia thống khổ, tiếng chuông điện thoại lại vang lên, Diệp Tòng Y nhìn nhìn dãy số, hít vào một hơi thật sâu, thế này mới nhấn nút trả lời: “A lô.”
- A lô, Tòng Y, em vừa mới làm gì thế?
- Tắm rửa thôi. – Trong mắt Diệp Tòng Y có một tia bối rối, ngữ khí nghe lại có vẻ có vẻ bình tĩnh.
Tào Vân Tuấn hiển nhiên không chú ý tới cô dị thường, cười nói: “Anh vẫn chưa thích ứng với sự chênh lệch thời gian, tối qua một đêm không ngủ ngon, cho nên mới gọi điện sớm cho em như vậy.”
- Ừm, anh chú ý nghỉ ngơi.
- Hôm nay có vẻ rảnh rỗi, anh muốn mua quà cho em và Tuyết nhi, vợ yêu, em muốn cái gì? Quần áo hay là đồ trang điểm? Trong nước tuy là hàng xa xỉ nhưng bên đây khá rẻ đó.
Diệp Tòng Y cơ hồ là lập tức tiếp lời: “Em cái gì cũng không muốn! Anh đừng mua gì cho em cả!”
Tào Vân Tuấn ngẩn ra: “Vợ à, em làm sao vậy?”
Diệp Tòng Y lập tức ý thức được mình phản ứng có chút kỳ quái, cô một tay ấn huyệt thái dương, mỏi mệt nói: “Vân Tuấn, em hôm nay bận cả ngày, mệt chết đi, em muốn ngủ.”
Tào Vân Tuấn mặc dù có điểm buồn bực, nhưng nghe cô nói như vậy, chỉ đành nói: “Được rồi, anh không quấy rầy em nữa, sớm nghỉ ngơi một chút, ngủ ngon.”
- Ừ. – Diệp Tòng Y vừa muốn cúp điện thoại, Tào Vân Tuấn lại bồi thêm một câu: “Vợ à, anh yêu em, anh rất nhớ em.”
Diệp Tòng Y cắn cắn môi, sợ run trong chốc lát, ấn tắt điện thoại.
Nào là nói dối, nào là áy náy, cô nằm ngửa trong bồn tắm lớn, khóe miệng lộ ra một nụ cười tự giễu, nhưng tình cảnh xảy ra trong xe lại nổi lên óc cô, mỗi một động tác, mỗi một chi tiết đều rõ ràng, nước ấm bao vây lấy cô giống như biến thành môi Trầm Hàn Sanh, biến thành tay nàng, sưởi ấm cô, âu yếm cô, hôn môi cô, Diệp Tòng Y mặt đỏ tim đập, chỉ nghe tiếng nước chảy long tong, cô rốt cuộc nhịn không được, lập tức từ bồn tắm lớn đứng dậy.
Trở lại bệnh viện, tắm rửa một cái, thay một thân quần áo sạch sẽ, Trầm Hàn Sanh ngồi bên giường, lúc này hồi phục lý trí, nhớ tới chuyện vừa rồi, trong lòng dâng lên một cảm giác tội lỗi sâu sắc, khuôn mặt hồng rồi lại trắng, bỗng nhiên, nàng giáng một cái tát thật mạnh trên mặt mình, gò má phải nóng rực lên.
- Trầm Hàn Sanh, mày đang làm cái gì? Mày đến tột cùng là muốn làm gì?
Nàng thấp giọng hỏi chính mình, thanh âm tràn ngập thống khổ cùng tự trách, hai tay kìm lòng không được siết chặt ra trải giường, trong lòng giống như một đoàn ma loạn, ảo não hối hận không biết làm thế nào mới đúng, một chuỗi tiếng đập cửa lại bỗng nhiên vang lên, nàng ngẩn ra, đi qua mở cửa, một y tá trực ban đứng ở ngoài cửa, cười khanh khách với nàng nói: “Bác sĩ Trầm, có vị tiểu thư kia tìm cô.” Trầm Hàn Sanh kinh ngạc, hướng nhìn cô đang đứng phía sau, đột nhiên giống bị người ta định thân pháp đứng ở nơi đó.
* Định thân pháp: phép thuật khiến người đối diện không thể nhúc nhích.
Vị y tá kia đã đi xa, Trầm Hàn Sanh vẫn lấy tay vịn cửa, vẫn không nhúc nhích đứng yên ở nơi đó.
Diệp Tòng Y miễn cưỡng lộ ra một tia mỉm cười: “Không mời tôi vào sao?”
- À. – Nàng thế này mới như tỉnh lại từ trong mộng, nghiêng thân mình.
Cửa được nhẹ nhàng đóng, Diệp Tòng Y không tự chủ được đánh giá gian phòng sạch sẽ này, vách tường tuyết trắng, chăn tuyết trắng, ra trải giường tuyết trắng, trừ bỏ là gian phòng nghỉ ngơi, cơ bản so với phòng bệnh cũng không khác nhau.
Trầm Hàn Sanh tay chân có chút luống cuống, một hồi lâu mới chỉ chỉ cái ghế bên cạnh: “Ngồi đi.” Đột nhiên trong lúc đó, nàng tựa hồ nóng lòng muốn tìm chuyện gì để làm, đi qua đi lại rót một ly nước ấm, vội vàng cơ hồ suýt đánh rơi chiếc ly.
Diệp Tòng Y ngồi ở trên ghế, hai tay cầm ly nước, cúi đầu không lên tiếng, Trầm Hàn Sanh cảm giác được khẩn trương và trầm mặc của cô, chính mình chậm rãi trấn định, nàng lui ra phía sau hai bước, cũng ngồi xuống bên giường, thế này mới chú ý Diệp Tòng Y đã thay một bộ quần áo khác, trên thân chiếc áo sơmi màu nhạt vừa hợp bao vây lấy dáng người ôn nhu uyển chuyển của cô, phía dưới là váy ngắn, một đôi chân thon dài cân xứng, cặp đùi mê người trắng nõn trơn bóng thơm mát.
Thân thể người trước mắt nàng quá mức quen thuộc, quen thuộc đến mức Trầm Hàn Sanh có thể tưởng tượng ra bộ dáng dưới lớp quần áo ấy, Trầm Hàn Sanh không muốn cho chính mình lại sinh tạp niệm, chậm rãi dời ánh mắt.
- Cậu…
- Tôi…
Trầm mặc trong chốc lát, hai người đồng thời mở miệng, hai bên đều run sợ một chút, sau đó lại nói: “Cậu trước nói xem.” Trầm Hàn Sanh nhìn cô, sau một lúc lâu, mới nói: “Cậu thế nào lại đến đây?”
Diệp Tòng Y thấp giọng nói: “Tôi không biết.”
Trầm Hàn Sanh há miệng thở dốc, đột nhiên rốt cuộc cũng không phát thanh âm ra gì, Diệp Tòng Y lại ngẩng đầu, không hề chớp mắt nhìn nàng, ánh mắt bỗng nhiên bị bao kín bởi một tầng hơi nước: “Có lẽ, tôi sợ cậu cho tôi là một tiện nhân.”
Tâm Trầm Hàn Sanh bị những lời này của cô làm sinh ra cơn đau, đột nhiên đứng dậy, trong thanh âm có một loại cảm xúc phẫn nộ kích động: “Tôi không có cho là như vậy!”
- Tôi đêm nay uống chút rượu, nhưng tôi biết tôi đang làm cái gì, nhưng tôi không rõ chính mình vì sao lại mất đi lý trí như vậy, tôi không rõ vì sao mỗi lần cậu đều khiến tôi mất đi lý trí như vậy. – Lệ quang trong mắt Diệp Tòng Y long lanh, thống khổ nói: “Tôi là… người vợ đã có con, nhưng đêm nay, tư tưởng và hành vi của tôi đều trật khỏi quỹ đạo, tôi còn nói dối với chồng mình, sau đó, tôi vốn nên áy náy, vốn nên tự trách, vốn nên tỉnh lại, nhưng mà… nhưng mà tôi vẫn đang nghĩ đến cậu, tôi là thứ… thứ nữ nhân không biết thẹn.”
Yết hầu Trầm Hàn Sanh đều phát đau, nàng đi đến, hai tay nắm tay cô, sau một lúc lâu, mới lao lực nặn ra vài chữ: “Tôi không cho cậu nói chính mình như vậy.”
- Tôi thế nhưng… còn suy nghĩ đến cậu, nghĩ những gì trải qua đêm nay, cậu sẽ nghĩ như thế nào về tôi, nghĩ cậu sẽ thấy thế nào về tôi, cậu có thể hay không sẽ khinh thường tôi, về sau sẽ không bao giờ để ý tôi nữa, giống như chuyện phản bội chồng mình, điều này tôi lại thấy không nghiêm trọng, cũng không quan trọng…
Trầm Hàn Sanh vươn tay che lại đôi môi của cô, thấp giọng nói: “Đừng nói nữa, tôi biết cậu là người như thế nào.”
Diệp Tòng Y đứng dậy, bỗng nhiên nhào vào trong lòng nàng, nghẹn ngào nói: “Tôi để ý đến cái nhìn của cậu đến như vậy, tôi vẫn không khống chế được bản thân nhớ đến cậu.”
Trầm Hàn Sanh nhẹ vỗ về lưng cô, trong mắt không khỏi trào ra nước mắt.
- Trước khi biết cậu, tôi vẫn theo khuôn phép cũ, cho tới bây giờ tôi chưa tùng… đối với người khác như vậy, cậu khiến cho tôi làm chuyện chính mình khinh thường. Hàn Sanh, cậu thế nào có thể cho tôi bắt gặp một cái tôi như vậy… – Diệp Tòng Y khóc vô cùng thương tâm, trong thanh âm tràn ngập bất lực.
- Thực xin lỗi, thực xin lỗi… – Tâm Trầm Hàn Sanh tan nát, chỉ có thể áy náy thì thào nói, lặp lại ba chữ thực xin lỗi.
Đèn trong phòng tắt.
Diệp Tòng Y nằm trên giường, nghiêng người đưa lưng về phía Trầm Hàn Sanh, nước mắt dần dần ngừng, Trầm Hàn Sanh cố ý cùng cô cách ra một chút, một tay gối đầu, ánh mắt ngơ ngác nhìn một góc khuất trong bóng tối, không biết nghĩ đến cái gì.
- Hàn Sanh… – Diệp Tòng Y bỗng nhiên nhẹ giọng kêu.
- Ừm?
- Tôi… – Cô muốn nói với nàng, cô thích nàng, hoặc không chỉ có thích, cô còn muốn hỏi nàng, cảm giác nàng đối cô, nhưng lời nói đến bên miệng, lại không thể thoát ra, thật lâu sau, cô sụt sùi: “Hàn Sanh, tôi không biết nên làm cái gì bây giờ…”
Thanh âm của cô mang theo giọng mũi, nhỏ đến mức làm cho người ta cơ hồ nghe không thấy, trong lòng Trầm Hàn Sanh nháy mắt tràn ngập ôn nhu và thương tiếc, nàng nhẹ nhàng thở dài một hơi: “Tòng Y, trách nhiệm và sai lầm đều là của tôi, cậu không nên trách mình.”
- Không phải như vậy. – Thanh âm Diệp Tòng Y lại bắt đầu nghẹn ngào.
- Tòng Y…
- Về sau… về sau…
- Đừng nói nữa. – Trầm Hàn Sanh nhắm mắt lại, bỗng nhiên xoay người lại, tay từ phía sau xoa xoa vòng eo nhỏ mềm mại của cô, thân mình Diệp Tòng Y cứng đờ, sau đó chậm rãi thả lỏng, tay kia của Trầm Hàn Sanh thì xuyên qua chiếc cổ trắng của cô, ôm đầu vai cô, nỉ non nói: “Tôi muốn ôm cậu một cái.” Khi môi nàng hé mở, hô hấp ấm áp nhẹ nhàng phả vào phía sau tai Diệp Tòng Y, làm cho thân mình cô nhịn không được run rẩy, bản năng muốn trốn tránh. Thanh âm Trầm Hàn Sanh lại truyền đến: “Tòng Y, cho tôi ôm cậu một cái nhé.”
Thanh âm nàng trầm thấp, mang theo một tia cầu xin, giống một đứa con nít khát khao được âu yếm, giờ khắc này nàng đã đợi nhiều lắm năm, nhưng không ngờ kỳ tích lại xảy ra. Tâm Diệp Tòng Y lập tức liền mềm xuống, cô làm sao thật sự không muốn cái ôm của cô, cho dù người phía sau có muốn thân thể cô, cô cũng sẽ không cự tuyệt.
Nhưng Trầm Hàn Sanh làm đúng như lời nói của mình, chỉ ôm một cái mà thôi, tư thế như vậy làm cho nàng đem toàn bộ người Diệp Tòng Y ôm trọn vào trong lòng, một mùi hương thanh nhã đậm đà nhanh chóng tràn đến mũi nàng, nàng đem mặt chôn giữa những sợi tóc của cô, tham lam ngửi mùi hương quen thuộc này, nước mắt bỗng nhiên bất tri bất giác chảy ra.
Diệp Tòng Y nhíu mày lại, đôi mắt xinh đẹp lộ ra vài phần hoang mang, bất thình lình liền rơi vào hồi ức, cái ôm này tựa hồ rất quen thuộc, giống như rất lâu trước kia cũng có người ôm cô như vậy, tuy nhiên, cô lại cái gì cũng không nhớ ra nổi, khoảnh khắc này, cô cũng không nguyện ý lại nghĩ nhiều. Thân thể Trầm Hàn Sanh gắt gao dán vào cô, cảm giác ôn nhuyễn kia, theo da thịt an ủi trái tim, làm cho cô cơ hồ phát ra một hơi thở dài sung sướng mà thỏa mãn.
Chỉ cần là cùng Trầm Hàn Sanh, vô luận là ôm hôn triền miên, hay là cái ôm ôn nhu giờ phút này, hết thảy hết thảy đều làm cho cô quyến luyến như thế. Tay Diệp Tòng Y chậm rãi trượt xuống dưới, khoát lên tay Trầm Hàn Sanh, nhẹ nhàng vuốt vài cái, hai mắt tùy ý chậm rãi nhắm lại, trong bóng đêm yên tĩnh, trên khuôn mặt cô hiện lên một tia cười nhợt nhạt, rốt cục ngọt ngào an tâm thiếp đi.
Ái Sanh Nhật Ký Ái Sanh Nhật Ký - Quảng Lăng Tán Nhi