Until I feared I would lose it, I never loved to read. One does not love breathing.

Harper Lee

Download ebooks
Ebook "Ái Sanh Nhật Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 122
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 972 / 8
Cập nhật: 2017-09-24 23:53:09 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 26: Đồ Đẹp Là Để Cho Người Khác Thưởng Thức
hương 26: Đồ đẹp là để cho người khác thưởng thức
Bất tri bất giác, mùa hạ nóng bức này lại qua đi.
Tào Ấu Tuyết lúc này đã đến tuổi đi trẻ, cuối cùng thì cho cô bé đi học ở chỗ nào là điều quan trọng nhất. Thứ nhất là bởi vì Tào Vân Tuấn và Diệp Tòng Y đều bận rộn công việc, thứ hai là bởi vì muốn rèn luyện tính độc lập cho Tào Ấu Tuyết, hai vợ chồng thương lượng một chút, quyết định đem con gái ủy thác toàn bộ, hai người tìm chút thời gian cùng nhau sàng lọc các nhà trẻ quý tộc tư nhân gần đấy một lần, lựa chọn nơi vừa lòng nhất, việc này thế là quyết định xong.
Trong mấy tháng nay, Tào Vân Tuấn và Diệp Tòng Y vẫn phân phòng ngủ, nhưng khi ở cùng vẫn hòa hợp như trước, nhất là thời gian vì chuyện con gái phải bàn bạc, hai bên cũng đã thông hiểu nhau, vô tình kéo gần khoảng cách lại. Diệp Tòng Y đối với Tào Vân Tuấn không còn lạnh lời lạnh mặt nữa, chỉ là khi đối mặt với hắn, ánh mắt vẫn luôn có điểm mơ hồ, hiển nhiên đó là khi không đối điện nhau nhiều lắm, lại càng chưa nói đến thân cận.
Đêm nay, thừa dịp Diệp Tòng Y rảnh rỗi tắm rửa, Tào Vân Tuấn vẫn như thường ngày, rón rén đi vào thư phòng, đem túi kiểm tra một lần, lại lấy điện thoại cô ra, xem tin nhắn gửi nhận, cuối cùng đem nhật ký cuộc gọi xem qua, vẫn không thấy có gì khác thường. Tào Vân Tuấn đứng đó ngây người một lát, đem mọi thứ trở về tình trạng ban đầu, đóng cửa lại yên lặng rời đi.
Trở lại phòng ngủ, hắn nằm trên giường, đầu gối lên hai tay, con ngươi thâm sắc không nhìn ra cảm xúc gì, ngơ ngác nhìn trần nhà, sau một lúc lâu, hắn lấy di động ra nhấn gọi cho một dãy số, thanh âm trầm thấp nói: “Về chuyện đó tôi có ý khác, ngày mai buổi chiều chúng ta tìm một chỗ gặp mặt đi.”
Tại một quán cà nho nhỏ khuất dáng, một nam thanh niên bộ dáng nhỏ gầy ngồi đối diện Tào Vân Tuấn.
Tào Vân Tuấn bưng ly cà phê trước mặt lên uống một ngụm, thản nhiên hỏi: “Uống gì?”
- Trà sữa được rồi.
Chờ nhân viên phục vụ lui xuống, nam thanh niên kia mở ba lô, lấy ra một xấp ảnh đưa tới trước mặt Tào Vân Tuấn, mỉm cười nói: “Tào tiên sinh, thật có lỗi, tôi đi theo bà xã anh hai tháng nay, cũng không chụp được cái gì tiến triển, nhưng điều này đối với anh mà nói, hẳn là một tin tức vui vẻ.”
Tào Vân Tuấn đưa tay nhận lấy, lật xem từng bức, mắt nhanh chóng xem qua một lần, bên trong tất cả đều là ảnh Diệp Tòng Y, cô một mình lẻ loi đi dạo phố, cô ngồi ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ thủy tinh trong quán trà, cô xuống xe… Chụp đủ loại góc độ, nhìn vẻ mặt, người trong ảnh hoàn toàn không biết mình bị chụp.
Thanh niên kia uống một ngụm trà sữa, nhìn hắn, tiếp tục nói: “Cô mỗi ngày đều độc lai độc vãng như vậy, thậm chí rất ít đi cùng bạn bè, tan việc hoặc là lập tức về nhà, hoặc là lái xe một vòng thành phố, cũng không cùng người nào đặc biệt tiếp xúc, cũng không có hành động gì đặc biệt. Tào tiên sinh, anh cũng đừng trách tôi lắm miệng, tôi nghĩ, anh và bà xã có thể xảy ra hiểu lầm gì rồi.”
* Độc lai độc vãng: Một mình đi, một mình về, một mình bước trên đường.
Tào Vân Tuấn đem ảnh chụp cất đi, nâng mí mắt lên thản nhiên nói: “Đây cũng là mục đích tôi hẹn cậu ra đây, với tư cách là chủ thuê, tôi muốn từ hôm nay trở đi chúng ta ngưng hẳn giao dịch.” Nói xong từ trong ngực lấy ra một cái phong thư đặt lên bàn, sau đó nhẹ nhàng đẩy đến trước mặt hắn: “Đây là thù lao tôi trả cho cậu.”
Nam tử kia cầm lấy phong thư, mở ra nhìn nhìn, không khỏi ngạc nhiên: “Tào tiên sinh, anh hình như trả hơi nhiều? Cái này…”
Tào Vân Tuấn vươn tay ngăn cản hắn nói tiếp: “Đây là những gì cậu đáng hưởng, mùa hè nóng bức như vậy, theo dõi lâu như thế, coi như dư ra là phí vất vả đi.”
Nam tử trên mặt lộ ra một tia vui mừng, vội vàng nói: “Cám ơn Tào tiên sinh.”
- Ảnh chụp này tôi cầm đi, tôi suy nghĩ về chuyện vợ mình, tôi suy nghĩ rất nhiều. – Tào Vân Tuấn hắng giọng, nhìn nhìn hắn: “Ừm, việc này…”
Nam tử kia vô cùng thông minh, lập tức nói: “Tào tiên sinh xin yên tâm, chúng tôi rất chuyên nghiệp. Từ hôm nay trở đi, chúng ta không ai biết ai, việc này cũng chưa từng xảy ra.”
- Tốt lắm. – Tào Vân Tuấn vừa lòng gật gật đầu, đem ảnh chụp thu hồi, rung chuông kêu phục vụ tính tiền, sau đó đứng lên sửa sang lại tây trang một chút một chút, ngẩng đầu mà bước đi ra ngoài.
Khi tan tầm, những làn mưa bụi bay xuống từ bầu trời. Diệp Tòng Y ra khỏi thang máy công ty đến bãi đỗ xe, sau đó rời đi. Cô cũng không giống như vội vã về nhà, chỉ chạy một mạch không mục đích, vừa đi khỏi công ty vài phút, tiếng chuông di động liền vang lên, cô liếc mắt nhìn màn hình một cái, là Hà Na gọi đến, do dự một chút, cuối cùng đem tai nghe điện thoại nhét vào tai: “A lô?”
- A lô, Tòng Y, em vừa muốn tìm chị, sao vừa nháy mắt là không thấy chị rồi?
- À, chị đã ra khỏi công ty, hôm nay có chút mệt, muốn về nhà nghỉ ngơi sớm một chút.
- Thật là, em tìm chị cùng nhau ăn cơm đấy. – Thanh âm Hà Na vô cùng bất mãn: “Chị sao lại thế này chứ, toàn bộ mùa hè trừ chạm mặt ở công ty, cứ như biến mất ấy. Nhớ lại mỗi lần muốn mời chị ra ngoài, chị lập tức nói Tuyết nhi sắp đi nhà trẻ, cuối tuần mới có thể gặp, chị phải bỏ thời gian chăm sóc con bé, hưởng thụ thời gian bên con gái, nhưng còn bây giờ thì sao, con bé đã nhập học nhà trẻ, muốn hẹn chị vẫn khó khăn như vậy, kỳ thật chị phải về nhà cùng Tào luật sư hưởng thụ thế giới hai người sao?”
Diệp Tòng Y không muốn trả lời, chỉ nói: “Hà Na, xin lỗi, hôm khác mời em ăn cơm.”
- Ai, quên đi, biết chị cùng Tào luật sư ân ái yêu nhau, kỳ thật trong lòng em cũng vui. – Hà Na cảm xúc tới cũng nhanh đi cũng nhanh, nhớ đến mấy tháng trước Diệp Tòng Y đối với nàng nói về chuyện ‘nước sôi’, bất mãn lập tức lại chuyển thành vui mừng: “Không nói với chị nữa, hôm nào chúng ta hẹn đi, em có thiệt nhiều chuyện muốn nói với chị.”
- Hà Na, chị biết em hiện tại thật sự rất hạnh phúc, cho nên gần nhất mới không điện thoại cho em, nhưng trong lòng chị… cũng mừng cho em. – Diệp Tòng Y nói xong, bỗng nhiên có điểm chua xót, kêu cô nói như thế nào đây? Chẳng lẽ muốn cô nói là vì biết được Hà Na dọn đến khu căn hộ Tử Thanh ở chung với Tiểu Phương, mới muốn tránh né bọn họ, mà hết thảy, gần như chỉ vì tránh nhìn thấy Trầm Hàn Sanh?
Hà Na có điểm ngượng ngùng, nghĩ đến Tiểu Phương, trong lòng lại tràn đầy một loại hạnh phúc lâu lắm rồi mới cảm nhận được, cười nói: “Tốt lắm, hai ta cũng đừng buồn nôn vậy nữa, ngày nào đó cùng nhau đến ăn một bữa cơm đi, chị cũng khá lâu không gặp Tiểu Phương rồi. Phải biết rằng, anh ấy hiện tại có thể sẽ là người ở cùng em cả đời, mấy ngày hôm trước anh ấy nói, sắp tới muốn dẫn em về nhà ra mắt cha mẹ anh ấy.”
- Vậy sao? Thật tốt quá… – Diệp Tòng Y nghe tin tức tốt như thế, tự đáy lòng cảm thấy vui sướng.
- Vậy quyết định rồi á, chị chờ bọn em mời, em lái xe, cúp trước, bye.
Diệp Tòng Y đem tay nghe điện thoại tháo xuống, vẻ tươi cười trên mặt rút đi, trong lòng nảy lên một cảm giác mỏi mệt, lại phát hiện xe không biết khi nào lại chạy đến bệnh viện Thánh Hòa.
Từ đêm nói chuyện với nhau đó, Tào Vân Tuấn như là thay đổi thành một người khác, hắn không hề bức thiết khẩn cầu hòa hảo với cô như lúc ban đầu, mà là cho cô đủ không gian, hắn an phận ở tại phòng ngủ của mình, tiến vào thư phòng cũng sẽ gõ cửa, nếu phải đi tiệc tùng, hắn cũng trưng cầu ý kiến cô, tuyệt đối không miễn cưỡng cô ra ngoài, nếu cô bận rộn chuyện có liên quan công việc, hắn cũng không quấy rầy, chính là an tĩnh đi theo, hoặc là lặng yên rút lui.
Hắn mỗi tối tận lực về nhà sớm một chút, đối với cô săn sóc hết sức ôn nhu, cho Diệp Tòng Y cảm giác giống như là trở về đoạn thời gian nằm viện kia. Áy náy trong lòng cô đối với hắn đã dần dần sâu sắc, nhưng bóng dáng người kia trong lòng, lại vẫn chặt chẽ chiếm cứ, chuyển đi không được. Cô tựa như ma quỷ, mãnh liệt tưởng niệm người kia, tuy rằng mấy tháng chưa gặp mặt, tuy rằng thậm chí xóa bỏ số điện thoại di động của nàng, nhưng khuôn mặt của nàng ở trong lòng cũng càng hiện ra rõ ràng, loại cảm giác này làm cho cô bàng hoàng mà lại bất lực.
Chỉ cần qua vài ngày như vậy, ma xui quỷ khiến cô sẽ lại lái xe đến Thánh Hòa hoặc là khu căn hộ Tử Thanh kia một vòng, cũng không phải chờ mong có thể gặp người kia, trên thực tế, cũng không một lần thực sự nhìn thấy, nhưng làm như vậy lại giống như có thể làm cho lòng cô dễ chịu một chút.
Tình cảnh đêm đó xảy ra, một lần lại một lần lặp lại trong đầu, ngọt ngào làm người ta tình mê ý loạn hôn, da thịt nóng rực, cái cắn đầy bất đắc dĩ, cùng với cái tát thanh thúy… Tâm liền đau đớn khó hiểu, Diệp Tòng Y vô lực nằm trên tay lái, trong lòng thì thào với mình: “Mày bị bệnh, mày khẳng định là bị bệnh, mày tại sao lại như vậy…”
Cô xoa xoa mái tóc dài của mình, thống khổ ngẩng đầu lên, trung tâm quảng trường cách đó không xa đi tới một đôi nam nữ, lại làm cho biểu tình trên mặt cô nháy mắt ngưng kết.
Nữ nhân kia thân cao một thước bảy, thân hình hơi gầy yếu, vẻ mặt vô cùng đạm mạc, đó là biểu tình cô đã quá quen thuộc, tuy nhiên nam nhân kia dáng người cũng cao to, diện mạo nhã nhặn mà thanh tú, trên mặt hắn tràn đầy vẻ tươi cười, giống như đang nói với nữ nhân bên cạnh cái gì đó, tay phải cao cao giơ dù lên, cơ hồ che toàn bộ phía trên nàng.
Vô luận là diện mạo hay là thân hình cao lớn, hiển nhiên là một đôi thực xứng, Diệp Tòng Y lần đầu tiên hận thị lực chính mình sao lại tốt như thế. Cô ngơ ngác nhìn bọn họ, đợi cho bọn họ càng đi càng gần, khi họ lướt qua ô tô cô, cô bỗng nhiên không biết xuất phát từ tâm tính gì, biết rõ đối phương không có khả năng thấy nhìn mình nhưng vẫn cúi đầu.
Tuy nhiên khi ngẩng đầu, thân ảnh hai người kia dĩ nhiên đã biến mất trong tầm mắt, tâm tình Diệp Tòng Y, nháy mắt lại biến hóa nghiêng trời lệch đất, một loại cảm xúc tên ghen tị lặng yên nảy sinh ở trong lòng, nảy sinh, lớn dần, sau đó lan tràn tới các nơi khác, kéo đau cô mỗi một tế bào thần kinh, nguyên bản bao trùm đủ loại cảm xúc. Con ngươi trong suốt của cô như bị sương khói phủ mờ, xuất thần nhìn ngoài cửa sổ, hàm răng tuyết trắng khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, thật lâu sau, cô khởi động xe, chỉ chốc lát, ô tô liền biến mất trong làn mưa bụi bay lả tả như tơ.
Khi đẩy xe tiến vào siêu thị, Trầm Hàn Sanh vẫn không thể tin được nhìn Trịnh Duyệt Nhan bên cạnh: “Ngày mai thật sự là sinh nhật em sao?”
- Đương nhiên. – Trịnh Duyệt Nhan trắng mắt liếc nàng một cái: “Chị cho rằng em tùy tiện cầm hai chai rượu đến nhà người khác, nói cho người khác là ngày mai sinh nhật em, hi vọng cô ấy mời em ăn cơm tự làm sao? Lừa người kiểu này có gì hứng thú?”
- Chúng ta mời Tiểu Phương cùng Hà Na đến luôn nhé?
Trịnh Duyệt Nhan lập tức phản đối: “Tại sao phải mời bọn họ? Đêm nay em chỉ cần chị theo giúp em. Huống chi, chị cần gì phải đi quấy rầy hai người bọn họ, tân hôn của người ta đã mời chị đâu.”
Trong lúc nói chuyện, hai nam nhân đâm đầu đi tới, khi thấy Trịnh Duyệt Nhan, ánh mắt liền như cao su dính, nhất định không dời đi, Trầm Hàn Sanh liếc mắt bọn họ một cái, chân bước nhanh hơn, Trịnh Duyệt Nhan không tự chủ được đi theo bước đi của nàng, đợi cho đi xa, nhịn không được oán giận: “Chị đi nhanh như vậy để làm gì?”
Trầm Hàn Sanh tức giận nói: “Em mặc hở hang như vậy để làm gì?”
Trịnh Duyệt Nhan nhìn nhìn chiếc váy màu bạc mát mẻ trên người, kéo dài xuống dưới chân, trợn to mắt: “Chị có lầm hay không? Vậy cũng kêu hở? Chị có cần thổ lão mạo như vậy không? Trời nóng như vậy, vai đẹp đùi thon cũng không thể khoe, thế nữ nhân sống để làm gì?”
* Thổ lão mạo: miệt thị những người có văn hóa, phương thức sống cổ xưa, mặc quần áo đơn sơ.
Trầm Hàn Sanh nói: “Một đường đi, không dưới mười nam nhân hành chú mục lễ mê đắm nhìn em, biểu tình đáng khinh đó tốt lắm sao?”
* Hành chú mục lễ: nhìn chằm chằm như nhìn quốc kỳ lúc hát quốc ca, hay nhìn đối tượng khi diễu hành.
- Ồ, cho dù em bao kín toàn thân, chỉ còn lại có khuôn mặt ở bên ngoài, vẫn sẽ có người như vậy nhìn em. – Trịnh Duyệt Nhan cầm một hộp chocolate trên kệ nhìn xuống, lại thả trở về, ngoái đầu lại không cho là đúng nói: “Nhìn thì cứ nhìn, tùy bọn họ nhìn, đồ đẹp là để cho người khác thưởng thức, dù sao chỉ là nhìn, lại không thể làm gì, chẳng lẽ bọn họ còn có thể dùng ánh mắt cường gian em sao?”
- Em… – Trầm Hàn Sanh cứng họng, không biết đáp thế nào.
Con ngươi Trịnh Duyệt Nhan nảy lên nụ cười, đưa tay khoát lên vai phải nàng, thanh âm vừa ngọt vừa mị hoặc: “Thế nào? Chị không phải là chán ghét người ta nhìn em như vậy chứ? Trong lòng có phải có một chút không thoải mái không?”
Trầm Hàn Sanh hơi hơi nhăn mi: “Nói hưu nói vượn.”
- Thật là không hiểu phong tình. – Trịnh Duyệt Nhan bị nàng đánh bại, hận nghiến răng, hừ hừ hai tiếng, theo bên cạnh nàng tiếp tục đi về phía trước.
- Em muốn ăn món gì? – Trầm Hàn Sanh hỏi.
- Em muốn ăn cái gì chị đều làm sao? – Trịnh Duyệt Nhan trong lòng tức giận, chớp mi nhìn nàng, không nghĩ tới Trầm Hàn Sanh nghĩ nghĩ, nói: “Trên cơ bản là không có vấn đề gì.”
- Được rồi, em muốn ăn hải sản!
Trên bàn cơm, Trầm Hàn Sanh làm đại tiệc hải sản, cua cay, tôm chiên sốt đậu nành, sò quạt, cá bơn hấp, thậm chí còn có một chén súp nghêu nấm, từng đợt mùi hương chui vào lỗ mũi, nhìn thôi cũng khiến người thèm ăn rớt nước miếng.
Trong mắt Trịnh Duyệt Nhan tràn ngập kinh hỉ và sùng bái, khẩn cấp ngồi xuống bên cạnh bàn, vừa ngửi vừa nhìn: “Không thể tưởng được chị thật là có một đôi tay.”
Trầm Hàn Sanh cười khổ cũng ngồi xuống, thở dài nói: “Bữa cơm này thật phí thời gian của tôi.”
- Ừm, con cá này mùi vị thật thơm, không uổng phí em chờ lâu như vậy. – Trịnh Duyệt Nhan cầm lấy chiếc đũa, gắp một khối cá bỏ vào trong miệng, sau đó chỉ chỉ rượu vang trắng trên bàn: “Nào, chúng ta uống một ly.”
- Em biết tôi uống rượu có chừng mực. – Trầm Hàn Sanh lấy ly, rót cho hai bên: “Cơ mà ngày mai là sinh nhật em, tôi tuyệt đối sẽ không để em quét hết.”
- Thế mới được chứ. – Trịnh Duyệt Nhan uống một ngụm rượu, trong mắt nở rộ hào quang mê người: “Em lại đây ăn bữa cơm này riêng với chị.”
- Em không phải ngày mai cũng muốn tôi ở cùng em sao?
- Ngày mai? – Trịnh Duyệt Nhan một tay chống cằm, thở dài: “Ngày mai chị dù có muốn theo em cũng không có cơ hội, ngày mai đại đội nhân mã tụ tập ở khách sạn nhà em, chúc mừng sinh nhật em, em sẽ nghe được đủ loại ca ngợi, nhận được đủ loại quà cáp quý hóa, sau đó giả cười, rồi nam nam nữ nữ trưng diện rực rỡ đến trò chuyện.” Nói tới đây, nàng nhún vai, mặt mày lại nhìn không ra tia chờ mong.
- Nghe có vẻ rất long trọng náo nhiệt.
- Cho nên em đêm nay mới đến xin chị chút thanh tịnh.
Trầm Hàn Sanh không nói thêm gì, giơ chén rượu lên: “Sinh nhật vui vẻ!”
- Cám ơn. – Thần sắc Trịnh Duyệt Nhan lại trở nên vui sướng, hai cái ly nhẹ nhàng huých một chút, phát ra tiếng vang “đinh” thanh thúy dễ nghe, Trịnh Duyệt Nhan đem rượu trong ly uống một hơi cạn sạch, lại ăn một con tôm, thế này mới cười nói: “Thì ra chính mình đi dạo siêu thị cảm giác tốt như vậy, ngay cả chọn lựa đồ ăn, lúc ăn dường như cũng có hương vị ngọt ngào.”
Trầm Hàn Sanh chỉ vào cơm dứa hải sản trước mặt: “Cái này cũng ngon lắm, em nếm thử đi.”
- Hàn Sanh.
- Ừm?
Trầm Hàn Sanh giương mắt nhìn nàng, nhìn thấy con ngươi sáng lạn của Trịnh Duyệt Nhan, mắt không nháy mắt nhìn Hàn Sanh, sóng mắt lưu chuyển ẩn hàm tình ý, tràn đầy mị thái, lại có một loại cảm giác tiêu hồn mòn cốt, trong lòng Trầm Hàn Sanh hơi hơi rung động, lập tức đem ánh mắt dời đi, không dám nhìn thẳng vào nàng.
Không khí bỗng nhiên trở nên vô cùng im lặng, làm cho người ta có điểm hoảng hốt, một hơi thở ái muội trong không trung chậm rãi chảy xuôi.
Thật lâu sau, Trầm Hàn Sanh miễn cưỡng cười nói: “Sao em không ăn?”
Trịnh Duyệt Nhan trong lòng hơi hơi thở dài, nhẹ giọng nói: “Hàn Sanh, đêm nay em thật vui vẻ.” Nói xong, tự rót cho mình một ly rượu, mỉm cười nói: “Nếu em đêm nay uống rượu, làm sao bây giờ?”
Trầm Hàn Sanh ngẩn ra, lập tức nói: “Em cũng không thể say, say làm sao trở về.”
- Được. – Trịnh Duyệt Nhan gật gật đầu, ngửa đầu lại đem một ly rượu uống vào bụng.
Kim đồng hồ đã chỉ quá mười một giờ, chén trên bàn hỗn độn, một cái ly rượu ngã xuống bàn, rượu trong chén chảy đầy một bàn. Trầm Hàn Sanh vẫn duy trì vài phần thanh tỉnh, Trịnh Duyệt Nhan uống rượu nhiều gấp nàng mấy lần, nhưng cũng say, Trầm Hàn Sanh có chút há hốc mồm nhìn nằm trên bàn, con mắt nửa khép, trong miệng hãy còn nỉ non sinh hương mĩ nhân, trừng mắt suy nghĩ nửa ngày, đại khái ý thức được chính mình lúc này nên làm thế nào, thế rồi mới đứng dậy đi tới, cố hết sức đem Duyệt Nhan ôm lấy, thân thể hơi hơi lắc lư đi ra khỏi phòng ăn, sau đó lập tức hướng đến phòng ngủ của mình.
Ái Sanh Nhật Ký Ái Sanh Nhật Ký - Quảng Lăng Tán Nhi