I've never known any trouble that an hour's reading didn't assuage.

Charles de Secondat, Baron de la Brède et de Montesquieu, Pensées Diverses

Download ebooks
Ebook "Ái Sanh Nhật Ký"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 122
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 936 / 8
Cập nhật: 2017-09-24 23:53:09 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 20: Uống Rượu Độc Giải Khát
hương 20: Uống rượu độc giải khát
Chuông cửa vang lên một hồi, Trầm Hàn Sanh lấy lại bình tĩnh, từ sô pha đứng dậy đến mở cửa, khuôn mặt vốn không chút thay đổi nở ra một nụ cười nhẹ.
- Chào! Người ăn cơm đến rồi.
Đi vào đầu tiên là Hà Na, nàng giơ cao bao trái cây lớn trong tay, híp mắt lại cười đến sáng lạn, hai người Tiểu Phương và Diệp Tòng Y cũng bao lớn bao nhỏ theo sát phía sau nàng.
Trầm Hàn Sanh cười tiếp đón: “Mau, mời vào.”
Tiểu Phương nhanh chóng vào trong phòng, đem đồ vào nhà bếp, lại đi ra tiếp lấy những thứ trong tay các cô. Hà Na dạo quanh phòng khách: “Oa, khó trách Duyệt Nhan nói bác sĩ có bệnh sạch sẽ, chỗ nào cũng có thể soi gương được, so với cái ổ của em thì dữ dằn hơn nhiều.”
Diệp Tòng Y vốn cũng thực hứng thú nhìn bày trí trong phòng khách, nghe nói thế không khỏi ngẩn ra: “Duyệt Nhan sao?”
- Vâng. – Hà Na nghĩ đến tâm tư của Trịnh Duyệt Nhan đối với Trầm Hàn Sanh, ho một tiếng, nói nhanh: “Em muốn đi thăm quan các nơi.” Tiểu Phương còn chưa kịp nói câu nào, nàng đã lấy tay đẩy cửa phòng ngủ, sau đó quay đầu cười nói: “Phòng khách làm cho người ta cảm giác rất lạnh, vẫn là màu sắc của phòng ngủ nhìn thoải mái hơn một chút.”
Diệp Tòng Y đi qua nhìn, quả nhiên màu sắc phòng ngủ không giống với phòng khách mà lấy tông màu ấm làm chủ đạo, vách tường màu cam nhạt, cùng màu với ra trải giường và tầm chăn màu vàng nhạt, phối hợp với chiếc gối dệt tơ, hết thảy có vẻ ấm áp lại không mất đi hoạt bát. Cô không khỏi nhìn Trầm Hàn Sanh một cái: “Phòng ngủ bố trí thật sự ấm áp đấy.”
Tiểu Phương thấy Trầm Hàn Sanh ngơ ngác đứng đó, tựa hồ có chút khẩn trương, vội vàng nói: “Hàn Sanh, em nên vào phòng bếp bắt tay vào làm đi, tôi có hơi đói bụng, tôi sẽ giúp em.”
Trầm Hàn Sanh lắc đầu: “Không cần, tôi một mình làm cũng nhanh thôi, anh ở chỗ này cùng hai người họ tâm sự đi.” Nhìn nhìn Diệp Tòng Y và Hà Na, nhấp mím môi, xoay người đi.
- Ai, Tòng Y, cái đồng hồ báo thức này thật tuyệt, màu sắc cũng hợp với căn phòng luôn. – Hà Na một bên lôi kéo Diệp Tòng Y, một bên chỉ trỏ, đột nhiên rầu rĩ không vui: “Vừa nhìn thấy phòng người ta, em cảm thấy phòng ngủ màu đỏ của em thật tầm thường.”
Diệp Tòng Y nhịn không được cười: “Không có, phòng ngủ của em rất nữ tính, rất lãng mạn.”
Hà Na trắng mắt liếc cô một cái: “Nghe chị cười đến vậy, là biết nghĩ một đằng nói một nẻo rồi. Hừ, vậy thì sao, so với nhà chị toàn trắng đen còn tốt hơn.”
Tiểu Phương xen mồm nói: “Trắng đen là màu kinh điển á.”
Hà Na xoay người hung hăng nói: “Anh là đang giúp ai hả?”
Tiểu Phương nhún vai, không nói thêm, Diệp Tòng Y lại nói: “Chị thì sao cũng được, phòng ở trang trí thế nào, thậm chí cả việc kết hôn, tất cả chị chưa bao giờ nghĩ nhiều, tất cả mọi chuyện đều là Vân Tuấn làm cho.”
- Em với chị không còn lời nào để nói, dù sao chỉ cần em kết hôn, tất cả mọi thứ trong phòng, đều phải biến thành bộ dạng em muốn, nhất là màu sắc phải là màu em thích nhất. – Hà Na khi nói lời này, rất nhanh liếc mắt Tiểu Phương một cái, sau đó đi ra khỏi phòng.
Tiểu Phương đi theo phía sau Diệp Tòng Y, đột nhiên mở miệng hỏi: “Tòng Y, cô và tiên sinh sao lại quen biết dẫn đến kết hôn?”
- Tôi từ nhỏ đã biết anh ấy, cha mẹ chúng tôi là bạn tốt. Chúng tôi cùng học tiểu học và sơ trung, nhưng anh ấy lớn hơn tôi hai lớp.
Tiểu Phương nói tiếp: “Vậy hai người hẳn là đã thích nhau từ sớm chăng?”
Diệp Tòng Y theo hắn ngồi xuống sô pha, nghĩ nghĩ, đang muốn trả lời, Hà Na lại ở bên kia kêu lên: “Ái, cửa thư phòng mở không ra, không phải khóa trái rồi chứ? Hàn Sanh có vấn đề gì vậy, sao lại đem cửa phòng của mình khóa lại!” Tiểu Phương giật mình, nhíu mày nói: “Đừng như thế chứ, lần đầu tiên đến nhà người ta mà xem như nhà mình vậy? Thư phòng so với phòng ngủ còn riêng tư hơn.”
Hà Na nghe hắn nghiêm túc nói, có chút ủy khuất: “Nhà chị ấy với nhà anh cấu trúc cũng tương tự, tôi chỉ muốn xem bày trí có gì khác thôi.”
Diệp Tòng Y vội vàng cười giúp Hà Na: “Hà Na chỉ là hơi hiếu kỳ thôi, nhưng mà cũng không sao cả, mọi người đều là bạn bè, tùy tiện một chút cũng được, chắc là Hàn Sanh cũng không để ý.”
- Đúng vậy. – Hà Na thấy có người hát đệm, lại vênh vênh tự đắc, cuối cùng cũng không có tâm trạng xem chỗ khác nữa, đến bên cạnh Tiểu Phương ngồi xuống.
Tiểu Phương lấy điều khiển từ xa, tùy tiện mở ti vi, trong lòng vẫn nhớ lúc nãy có hỏi vấn đề kia, ánh mắt không nhịn được hướng đến Diệp Tòng Y, ánh mắt hai người chạm vào nhau, Diệp Tòng Y tựa hồ biết hắn suy nghĩ cái gì, đôi mi thanh tú nhíu nhíu, một bên nhớ lại, một bên cười nói: “Thời điểm đó chúng tôi quan hệ rất thân thiết, anh ấy đối với tôi rất tốt, ăn cái gì ngon, chơi cái gì vui, anh ấy đều chừa phần cho tôi, có người bắt nạt tôi, anh ấy sẽ đứng ra đầu tiên, ở trường bên cạnh anh ấy, cho tới lúc bấy giờ không ai dám chọc tôi. Tôi vẫn gọi anh ấy là anh trai, lúc còn nhỏ học trung học, sợ bị người ta chọc, tôi không dám trước mặt người khác gọi. Cao trung chúng tôi cũng học một trường, nhưng tôi học xong năm nhất, anh ấy chuyển ra trường ngoài tỉnh học đại học, sau đó gặp mặt ít đi, chúng tôi có thư từ qua lại, lớp mười một… Cấp ba…” Nói đến hai chữ ‘cấp ba’, thần sắc cô trở nên do dự, ngừng lại.
- Ồ, kể thật kỹ. – Ánh mắt bất mãn của Hà Na chuyển đến: “Sao chuyện tình của chị và Tào đại luật sư, đến bây giờ chưa từng nói cho em nghe?”
Tiểu Phương vội vàng nói: “Đừng gián đoạn!”
Hà Na mất hứng nói: “Còn anh, nói tôi xâm phạm quyền riêng tư của người khác, anh thì hơn thế nữa, moi móc chuyện riêng tư của người ta!”
Tiểu Phương dở khóc dở cười, kéo tay nàng: “Hà Na, em có thể nghe Tòng Y nói xong được không?” Hà Na nghe thế mới ngậm miệng.
Diệp Tòng Y cảm xúc đột nhiên xuống thấp, nhìn hắn nhẹ giọng nói: “Tóm lại là vậy, quan hệ của chúng tôi rất tốt, nhưng… nhưng cũng không thể nói tới thích, tôi thích anh ấy, nhưng không phải là loại tình cảm yêu thích, cảm giác… anh ấy giống như anh trai.”
Tiểu Phương đuổi theo không bỏ: “Vậy khi nào hai người thích nhau rồi kết hôn?”
Ánh mắt Diệp Tòng Y lộ ra tia khó xử, lại vẫn nhẹ giọng nói tiếp: “Vào thời điểm đại học, khi đó chúng tôi bắt đầu yêu nhau, năm thứ tư thì ba mẹ sắp xếp chuyện đính hôn, tốt nghiệp xong không bao lâu thì đính hôn, nhưng sau lại… Ừm, sau đó tôi bị bệnh một thời gian, trì hoãn việc này, anh ấy… anh ấy mỗi ngày đều tận tâm chăm sóc tôi, chờ đến khi tôi hết bệnh, liền thuận lý thành chương kết hôn.”
Hà Na nghe cô đem việc mình mất trí nhớ chuyển thành bị bệnh, ngữ khí cũng trở nên lắp bắp, trong lòng rất oán trách Tiểu Phương, dời đề tài: “Ai! Tòng Y, Tào luật sư cũng không phải sớm thích chị rồi sao? Chính anh ta khi cùng bọn em ăn cơm nói, chị lúc học lớp mười hắn đã thổ lộ, còn viết thư tình.”
Diệp Tòng Y có chút xấu hổ cười, cũng không nói tiếp, Tiểu Phương dựa vào sô pha vẻ mặt cũng có chút đăm chiêu, cũng may Hà Na nói xong một câu, tất cả lực chú ý đều chuyển qua ti vi: “Chiếu mấy cái nhảm nhí gì thế này, lại là du kích chiến đấu, chưa đến Bát nhất kiến quân tiết đâu, cái này là cái gì, thật chán chết, đưa điều khiển từ xa cho tôi.”
* Bát nhất kiến quân tiết: ngày 8/1 kỉ niệm thành lập Hồng quân Công nông Trung Quốc, sau đổi tên thành Quân giải phóng Nhân dân Trung quốc, lấy hai chữ bát nhất ‘八一’ làm quân kỳ.
- Đừng mà, tôi thích xem cái này. – Tiểu Phương giấu tay đi sau lưng.
- Anh nhất định không đưa?
Hà Na bổ nhào vào người hắn chém giết, hai người trên sô pha nháo thành một đoàn, Diệp Tòng Y vốn bị gợi tâm sự, lúc này thấy hai người họ liếc mắt đưa tình, rốt cuộc ngồi tiếp không được, đứng lên hướng về nhà bếp.
Trầm Hàn Sanh đứng cắt cà chua, vẻ mặt vô cùng tập trung, giống như căn bản không chú ý đến có người ở đây, Diệp Tòng Y đứng ở cạnh cửa, mắt nhìn động tác của nàng, nhìn một hồi lâu, vốn tâm tình đang có chút lo lắng nhưng lại trở nên bình tĩnh một cách kỳ diệu, nhịn không được nhẹ giọng nói: “Tôi chưa bao giờ biết, nhìn người khác bận rộn trong nhà bếp lại có cảm giác tốt như vậy.”
Trầm Hàn Sanh ngẩn ngơ, dao thái trong tay dừng lại, chậm rãi nghiêm đầu, Diệp Tòng Y lược lược mái tóc dài, mỉm cười rồi đi đến.
Gương mặt xinh đẹp quen thuộc đến mức khắc sâu vào tận xương tủy kia đang càng ngày càng gần, đôi mắt trong suốt mang theo ý cười, ôn nhu như mặt hồ mùa xuân, làm cho người ta tâm tình nhộn nhạo. Trầm Hàn Sanh đứng đó, nghi hoặc về những năm tháng hạnh phúc nhất cuộc đời nàng, hoặc giả như đó chỉ là một giấc mộng huyền ảo, trong chớp mắt, bỗng dưng nàng quên mất bây giờ có phải buổi tối không, mình đang ở nơi nào, thế nhưng ma xui quỷ khiến nàng lại cầm một miếng cà chua đã thái đưa đến bên miệng Diệp Tòng Y, mà Diệp Tòng Y cũng không do dự, tự nhiên mở miệng tiếp nhận.
Nhà bếp đột nhiên trở nên thực im lặng, thực im lặng, dường như có thể nghe được âm thanh không khí lưu động, có thể nghe được âm thanh thời gian trôi qua.
Ý thức được hành động không ổn của mình, vẻ mặt Trầm Hàn Sanh lập tức trở nên mất tự nhiên, biểu tình của Diệp Tòng Y so với nàng cũng không kém là bao, cô luôn không quen hành động thân mật với người khác, vừa rồi xảy ra tình cảnh thân thiết như vậy, nên chính cô cũng kinh ngạc, cô hạ mí mắt, lông mi dài mà dày có chút bối rối run nhè nhẹ, khuôn mặt trơn bóng thanh khiết như ngọc trong nháy mắt cũng đỏ ửng.
Thật lâu sau, Trầm Hàn Sanh chậm rãi đánh vỡ trầm mặc: “Cà chua này… tươi ghê.”
- Ừm. – Diệp Tòng Y nhẹ nhàng nhai vài cái rồi nuốt xuống, một chất lỏng thơm ngon chảy qua yết hầu, trong miệng vẫn còn lưu lại mùi cà chua thơm ngát, cô gật gật đầu, tự đáy lòng nói: “Đúng, rất tươi.”
Trầm Hàn Sanh cười cười, không nhắc lại nữa, xoay người tiếp tục bận rộn.
Diệp Tòng Y lúc này thầm nghĩ chút gì đó để nói, nhằm loại bỏ cảm giác bất an nho nhỏ trong lòng: “Cô… dùng dao thật thành thạo, không chỉ nhanh mà độ dày mỏng cũng đều nhau, chẳng lẽ bây giờ làm bác sĩ, phải thuận buồn xuôi gió nghề đầu bếp mới được sao?”
Khóe miệng Trầm Hàn Sanh lộ ra vẻ tươi cười: “Cầm dao phẫu thuật và cầm dao thái thịt cũng giống nhau nhưng là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, thực tế là thời gian tôi cầm dao thái thịt dài hơn.”
Diệp Tòng Y nghi hoặc nhìn nàng, Trầm Hàn Sanh nói: “Tôi trước đây thường xuyên tự mình nấu ăn.” Nói xong, đem thịt đã thái xong vào chảo dầu, trong chảo dầu lập tức vang lên tiếng “xèo xèo”, nàng cầm lấy xẻng, không một chút hoang mang đảo qua đảo lại, thỉnh thoảng cho vào chảo các loại gia vị, không khí trong nhà bếp bỗng nhiên tràn đầy mùi thức ăn và bánh rán dầu cuốn hút vị giác.
Diệp Tòng Y hỏi: “Mẹ cô dạy cô sao? Bà ấy khẳng định là nấu ăn vô địch.”
- Ừ, cũng có thể nói là tàm tạm.
Diệp Tòng Y nhìn bóng dáng gầy yếu của nàng, lại cười nói: “Ý cô là trò giỏi hơn thầy?”
- Không phải, lúc tôi học đại học, có một thời gian rất dài ở bên ngoài trường, đối với công phu nấu ăn cũng lợi hại hơn một chút. – Trầm Hàn Sanh nói đến đây, giọng hơi ngừng lại một lát, quay đầu nhìn cô một cái: “Cô sao không cùng Tiểu Phương bọn họ tâm sự, ở phòng khách thoải mái hơn nhà bếp chứ.”
- À, tôi quấy rầy đến cô sao? – Diệp Tòng Y thần sắc có chút áy náy.
Trầm Hàn Sanh lắc đầu nói: “Không phải thế…” Trong lúc nói chuyện, động tác trong tay cũng không chút ảnh hưởng, lấy thức ăn từ trong chảo ra đĩa.
- Nếu không phải thế thì để tôi ở đây được rồi. – Diệp Tòng Y nhanh chóng nói, sau đó thanh âm dần thấp xuống: “Cho hai người bọn họ hưởng thụ thế giới riêng, hơn nữa, tôi thích ở cùng cô.”
Trầm Hàn Sanh ngẩn ra, nghiêng đầu nhìn cô, Diệp Tòng Y thấy biểu tình của nàng, vội vàng giải thích: “Ý của tôi là, ở cùng cô có vẻ tự tại, lúc trước tôi có nói qua, vừa thấy cô, tôi liền có cảm giác rất thân thiết… cảm giác giống như là đã từng quen.” Nói tới đây, cô thì thào nói: “Đúng, giống như đã từng quen biết, chính là cảm giác này…”
Trong lòng Trầm Hàn Sanh hơi chấn động, còn chưa trả lời thì Tiểu Phương từ cửa phòng bếp thò đầu vào: “Hàn Sanh, để lại một món cho tôi làm.” Lại đối với Diệp Tòng Y nói: “Tòng Y, Hà Na ở ngoài gọi cô đấy.”
Diệp Tòng Y nghe xong lời này liếc mắt nhìn Trầm Hàn Sanh một cái, có chút không tình nguyện đi ra ngoài, Tiểu Phương dựa vào cửa, khoanh tay nói: “Sao? Tôi đến đây cứu lửa cho em, bạn chí cốt thấy chưa.”
- Ừ hừ, ít nhiều anh cũng nhớ phía sau còn có tôi. – Trầm Hàn Sanh một bên vội vàng, một bên thản nhiên trả lời một câu.
Tiểu Phương có chút ngượng ngùng gãi đầu, thần sắc đột nhiên chuyển sang buồn rầu: “Hàn Sanh, em nói xem nên làm thế nào bây giờ?”
- Cái gì làm thế nào bây giờ?
- Hà Na lúc nào cũng nhớ đến Tòng Y, nếu như cô ấy cứ kêu Tòng Y đến đây thì làm sao? Tôi căn bản không tiện mở miệng cự tuyệt, bằng không cô ấy sẽ cảm thấy tôi là một nam nhân kỳ quái.
Trầm Hàn Sanh trầm mặc một chút, trong miệng phát ra tiếng thở dài nhẹ: “Kỳ thật… kỳ thật gần đây tôi âm thầm tiếp xúc với Tòng Y vài lần.”
- Hả? Tại sao chứ? – Tiểu Phương rất kinh ngạc: “Em tiếp xúc với cô ấy làm gì?”
- Lần trước con gái cô ấy bệnh, cô ấy tìm tôi, sau đó… sau đó lại là hai lần ăn cơm, còn mang theo con gái Tòng Y ra ngoài chơi. – Ánh mắt Trầm Hàn Sanh lộ ra tia buồn bực hiếm thấy: “Ai, tôi cũng không biết, cự tuyệt cô ấy tiếp cận là một chuyện rất khó, tôi đã từng làm, nhưng càng làm càng không tốt, càng làm càng vô lực!”
Tiểu Phương ngạc nhiên giương miệng: “Hàn Sanh, em không thể như vậy, em như vậy sẽ càng lún càng sâu, chính miệng em lúc trước đã nói, em nói…”
Trầm Hàn Sanh có chút nóng nảy đánh gãy lời hắn: “Đúng vậy! Tôi lúc trước đã nói sẽ không đi vào cuộc sống của cô ấy, sẽ không quấy rầy đến cuộc sống của cô ấy, nhưng Tòng Y đi vào cuộc sống của tôi, chúng tôi gặp nhau, một lần, hai lần… Tôi biết như vậy là không tốt, như vậy là không đúng, tôi đã cố gắng, tôi đã cố gắng thật bình tĩnh, làm bộ như tôi và cô ấy chẳng có gì cả, nhưng điều này quá khó khăn, càng ngày càng khó khăn, tôi căn bản không đành lòng nhìn thấy tia thất vọng trên khuôn mặt cô ấy, căn bản không thể cự tuyệt ánh mắt khẩn cầu của Tòng Y!”
Tiểu Phương ngơ ngác nhìn nàng, trong lòng đầy những lời khuyên giải, nhưng bỗng nhiên một chữ cũng không nói nên lời, Trầm Hàn Sanh phát tiết một trận, đè nén trong lòng bị tiêu trừ đi một ít, nàng nhìn Tiểu Phương, suy sụp bất lực nói: “Tôi biết như vậy là đang uống rượu độc giải khát, nhưng lòng tôi cũng vui vẻ chịu đựng, tôi không còn cách nào khác, tôi vẫn yêu cô ấy, cho tới bây giờ vẫn chưa từng thay đổi.”
* Uống rượu độc giải khát: chỉ giải quyết khó khăn trước mắt mà không tính đến hậu quả mai sau.
Ái Sanh Nhật Ký Ái Sanh Nhật Ký - Quảng Lăng Tán Nhi