Làm tốt thì tốt hơn là nói giỏi.

Benlamin Franklin

Download ebooks
Ebook "Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Ngôn Tình
Biên tập: Tiêu Bách
Upload bìa: Minh Khoa
Số chương: 247
Phí download: 14 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3995 / 37
Cập nhật: 2015-12-02 04:25:03 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 190: Cảnh Trong Mơ Lần Thứ 27: Cùng Điên Tử Trốn Miêu Miêu
rên hành lang, đột nhiên xuất hiện một thân ảnh đỏ tươi.
“Nàng là phu nhân của bản tướng quân, ngoại trừ bản tướng quân, nàng ai cũng không thể thích!” ngữ khí bá đọa, làm hai người ai cũng giật mình, dĩ nhiên đoán được người tới là ai.
Là cái tên điên kia! Ngân Nhi nhất thời trắng mặt, tay nhỏ bé nhéo góc áo người bên cạnh, đứng lên, kích động trốn sau lưng hắn, mặt khuôn mặt nhỏ nhắn cũng không dám lộ ra.
Vẻ mặt sa sầm, Viêm Hi gục đầu xuống, không thể để cho Khinh Âm nhận ra mình, nếu không, không thể bình yên dẫn Ngân Nhi đào thoát, huống chi, nghe nói nàng còn mắc một loại quái bệnh, mỗi ngày không thể đi quá năm mươi bước, ngay cả ngự y cũng không thể trị liệu, đã có rất nhiều người liên tiếp bị chém đầu.
“Đi ra!”
Không có chú ý tới gia đinh trước mắt, Khinh Âm nheo mắt, nhìn chằm chằm thân ảnh đang tránh né chính mình,
“Nếu không phải bởi vì nàng bị bệnh, bản tướng quân lập tức khiến cho Lạc Dật cút khỏi tướng quân phủ.” Cho dù hắn thuật pháp cao cường, nhưng là không thể không tuân theo pháp luật và kỷ luật.
“Ta cùng Lạc Dật ca ca cùng nhau đi!” Bị lời nói của hắn chọc giận, Ngân Nhi ló đầu ra, làm cái mặt quỷ.
“Đi? Nàng ngay cả đình viện này đều không thể rời khỏi, nàng làm thế nào cùng hắn rời đi?” Hắn lạnh lùng cười, ảo não nhìn nàng dù đã hoàn toàn quên đi mình, nhưng vẫn chán ghét chính mình, vì sao, vì sao lại như vậy? Làm toàn bộ kế hoạch của hắn đều bị đánh tan.
Vươn tay nhỏ bé nhẹ nhàng mà lôi kéo người phía trước, nàng nhỏ giọng năn nỉ:
“Ngươi dẫn ta đi tìm Lạc Dật ca ca được không? Hắn là người xấu, sẽ khi dễ Ngân Nhi, lần trước còn muốn giết Ngân Nhi, van cầu ngươi mang Ngân Nhi đi được không?” tiếng nói non mềm, run nhè nhẹ.
Viêm Hi rất muốn đáp “Hảo”, nhưng mà, cũng chỉ thoáng trầm mặc, bởi vì, còn chư tìm thấy Lạc Dật, hắn không thể hành động thiếu suy nghĩ, nếu hắn nhất thời mềm lòng mang nàng đi, không chừng lại hóa thành hại nàng.
Hơn nữa, Khinh Âm bách chiến bách thắng còn ở trước mặt, hắn còn chưa đem nàng đi, đã bị thiêu sống rồi!
“Hảo, nàng muốn chơi gì? Bản tướng quân liền cùng nàng chơi một hồi,” hất cằm, nhìn gia đinh nãy giờ vẫn cúi đầu không dám lộn xộn, phân phó:
“Ngươi mang theo phu nhân trốn ở nơi nào đó trong phủ tướng quân đi, nếu để bản tướng quân tìm được, phu nhân, tối nay, nàng phải cùng bản tướng quân đồng giường cộng chẩm!”
Hàm răng cắn chặt, Viêm Hi trên mặt gân xanh đột bạo, ẩn nhẫn, tận lực khắc chế xúc động muốn cung tay đấm thẳng vào mặt hắn, không thể manh động, hắn không phải là đối thù của Khinh Âm.
Đồng giường cộng chẩm? Đến lúc đó cho ngươi ngay cả bóng nàng cũng tìm không thấy! Nàng đột nhiên nhảy dựng, nhảy lên lưng Viêm Hi.
“Nếu không thấy ta thì đâu?”
“Tìm không thấy? Chưa bao giờ có chuyện bản tướng quân làm không được!” Hắn hừ lạnh, xoay người, tùy ý tiến về một hướng,
“Cho các ngươi thời gian một nén nhang, ngoại trừ việc ra khỏi phủ, tùy ý các ngươi trốn ở chỗ nào cũng được, nhớ rõ, đừng để cho bổn vương tìm được, nếu không…” liếc mắt nhìn bé con đang đu lên lưng người nào đó,“Đến lúc đó, hai chân của nàng chỉ sợ là không bảo đảm, thiên phạt.”
“Ngươi yên tâm, chúng ta nhất định trốn hảo, tuyệt đối sẽ không cho tên điên nhà ngươi tìm được!” Vỗ bả vai Viêm Hi, Ngân Nhi làm cho cõng mình rời đi, “Nếu ngươi không tìm thấy, ngày mai,chúng ta liền rời khỏi tướng quân phủ, hơn nữa ngươi cũng không khó xử thiên phạt!”
Tà tà gợi lên khóe môi, Khinh Âm cũng không đem lời của nàng đặt ở trong lòng, nhàn nhã tản bộ rời đi.
Nhưng mà, vừa mới tiến tướng quân phủ, Viêm Hi đối với địa hình nơi này cũng không phải rất quen thuộc, đi vài bước rồi dừng lại, nhìn hành lang kéo dài, nhất thời không biết nên đi hướng nào.
“Làm sao vậy?”
“Ta, không biết đường đi……” Viêm Hi có chút sốt ruột, tuyệt đối không thể cho Khinh Âm tìm được Ngân Nhi, mặc dù thật muốn chạy đi, nhưng lại không biết đi đường nào,“Ngân Nhi, nàng biết đường không?”
“Không biết.”
Gõ gõ đầu, nàng cũng mới phát hiện nàng đối với nơi này cũng không quen thuộc, ngoại trừ khoảng sân nơi nàng ở, căn bản là không biết đường nào hết,
“Quên đi, chúng ta trở về đi.”
“Không thể trở về!” Quay đầu lại, hắn tê rống, đột nhiên phát hiện nàng kinh ngạc nhìn chính mình, hít sâu một hơi,“Nàng đi trở về không phải tương đương nhận thua sao? Chúng ta tuyệt không thể trở về.”
Nhẹ nhàng lắc lắc đầu, nàng tặc tặc cười, vươn ngón trỏ đong đưa.
“Ai nói chúng ta trở về sẽ thua, cái này kêu là ‘lấy tĩnh chế động’, hắn đã cho rằng nhóm hai người mình nhất định sẽ vội vàng trốn đi, như vậy, chúng ta cứ quang minh chính đại ở trước mặt nhìn hắn hoảng loạn, đến lúc đó, nhất định tìm không thấy.” híp mắt, lộ ra ánh mắt cong cong như hình nguyệt nga, hàm răng trắng bóng xinh xinh lộ ra.
Viêm Hi ngẩn ra, không nghĩ tới nàng cũng nghĩ ra cách thông minh như vậy, nhưng mà, phải như thế nào phải làm cho hắn ‘hoảng’ mà không bị phát hiện? Khinh Âm đã muốn nhìn thấy môn bài đeo ngay thắt lưng của mình, chỉ cần ra lệnh một tiếng, tổng quản chỉ cần liếc mắt một cái, là có thể nhận ra mình, huống chi, nhóm nha hoàn ngày đêm chiếu cố nàng đương nhiên là sẽ không quên mặt của nàng.
“Có ý gì?” Nhíu mày, hắn nhẹ nhàng đặt nàng xuống, xoay người sang chỗ khác, không nhìn thẳng vào nàng.
“Đầu tiên, khẳng định là không thể để cho người khác nhận ra chúng ta, muốn vậy thì phải hóa trang một chút, nhưng chúng ta sẽ không dùng thuật dịch dung, chỉ cần bôi đen là được.” Nàng hắc hắc cười hai tiếng,“còn quang minh chính đại khiến hắn ‘hoảng’ mà bỏ trốn, thì phải… phóng hỏa!”
Phóng hỏa? Nói cách khác, không chỉ có thể thừa dịp rối loạn chạy trốn, còn có thể khiến Khinh Âm không biết bọn họ chạy hướng nào.
“Nàng muốn rời khỏi nơi này?” trong đôi mắt hiện lên một tia kỳ dị, hắn hỏi.
“Muốn, nhưng mà ta phải cùng Lạc Dật ca ca cùng nhau rời đi,” Nàng một tay kéo kéo quần áo của hắn,“Ngươi có thể mang chúng ta rời khỏi nơi này sao?”
Lòng của nàng… vẫn là Lạc Dật, là vì Lạc Dật, chẳng lẽ hắn mới thật sự là người nàng chân chính thích, chẳng lẽ nàng thật sự quên mất chính mình, cả đời đều nhớ không nhớ lại?
“Đến lúc đó, nhân lúc tình thế hỗn loạn, ta mang nàng rời đi trước, chờ đem nàng đến nơi an toàn, mới trở lại đón Lạc Dật ca ca của nàng, được không?” Hắn nhìn nàng ngồi trên lang can hành lang, hai chân lắc lư, mới phát hiện nàng không mang hài, mà đôi hài lại nằm dưới bàn đá, có lẽ là lúc rảnh rỗi nàng đã cởi ra.
Lo lắng nhìn chân nàng để trần, sẽ cảm lạnh, chậm rãi đi đến lấy hài trở về, ngồi xổm xuống, cẩn thận lấy từng mảnh từng mảnh lá cây rơi trong hài ra, sau đó lấy khăn tay trong người ra, nhẹ nhàng chà lau sạch sẽ bàn chân nhỏ, mới mang hài vào.
“Nhưng là, Ngân Nhi không muốn cùng Lạc Dật ca ca tách ra.”
Nàng thở dài, nhìn động tác ôn nhu của hắn, nhất thời đỏ mặt, khóe mắt thoáng nhìn,
“khăn tay của ngươi nhìn rất quen mắt!” Nàng nhìn thấy khăn tay hắn đặt lên đầu gối, một tay cầm lấy, mở ra, nhìn thấy bên góc trái phía trên của khăn tay thêu một đóa hoa trắng noãn.
“Đây là… vật đính ước mà thê tử tặng cho ta.”
Hắn cúi đầu, tiếng nói trầm thấp, nắm chặt quyền đầu, lại chậm rãi buông ra,“Ta cam đoan, trong vòng hai ngày, các người nhất định có thể nhìn thấy nhau, cơ hội chỉ có một lần, bỏ lỡ, sẽ rất khó chạy trốn lần nữa.” khăn tay màu trắng hơi che khuất gương mặt, hắn len lén nhìn lên, thấy đôi mắt nàng thoáng có chút do dự.
“Vì cái gì ngươi phải giúp ta?” Nàng ôn nhu hỏi.
“Nàng có…có gương mặt giống thê tử của ta như đúc.” Hắn chua sót cong khóe môi, ánh mắt thâm sâu dừng trên dung nhan xinh đẹp của nàng.
Ánh mắt xinh đẹp mê man nhìn về phía mình, nàng cầm ti quyên,bàn tay không tự chủ được, đem nó xoa xoa lên mặt, tựa hồ đang suy nghĩ người có khuôn mặt giống mình như đúc sẽ thế nào.
“Hảo, trong vòng hai ngày, ngươi nhất định phải giúp ta gặp lại Lạc Dật ca ca.” Nàng nắm chặt khăn tay, gật đầu đáp ứng.
Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường - Thiên Lạc Họa Tâm Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường