Books - the best antidote against the marsh-gas of boredom and vacuity.

George Steiner

Download ebooks
Ebook "Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 103
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1233 / 10
Cập nhật: 2017-09-25 01:53:44 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 83: Xuất Giá.
ạch Tiểu Thố mà đến Bạch gia, sẽ không tránh khỏi để lộ ra nhiều sơ hở trước mặt nhị lão Bạch gia, khiến cho họ nhận ra nàng không phải là nữ nhi thật sự của mình. Cho nên vừa bước vào cửa lớn nhà họ Bạch, Bạch Tiểu Thố đã lấy cớ chuồn đi luôn.
Nhưng nàng là người giả mạo, không thông thuộc địa hình của Bạch gia, tìm tới tìm lui cũng không tìm được phòng của Bạch Tiểu Thố thật. Điều này khiến nàng gấp đến độ chỉ muốn chạy ngay về vương phủ cho xong.
"Tiểu thư, cuối cùng người cũng trở lại!" Tiểu Hà nhìn thấy Bạch Tiểu Thố đứng trong sân liền chạy thẳng về phía nàng, vội vui mừng nói: "Lão gia phu nhân về, tiểu thư cũng trở về, thật sự là quá tốt!"
Tiểu Hà vẫn ở lại Bạch phủ trông coi Bạch gia. Hôm nay chính chủ trong phủ đều đã quay về, tất nhiên nàng rất vui mừng rồi.
"Tiểu Hà, phòng của ta ở đâu vậy?" Bạch Tiểu Thố đang lo lắng không có ai chỉ đường cho nàng thì đúng lúcTiểu Hà đi tới, là ông trời giúp nàng đây mà.
"Tiểu thư, sao người mới ở lại vương phủ một thời gian ngắn mà ngay cả phòng của mình cũng không nhớ ở đâu vậy?" Mặc dù Tiểu Hà cảm thấy Bạch Tiểu Thố không nhớ ra phòng mình ở đâu rất kỳ quái, nhưng vẫn nhanh nhảu dẫn Bạch Tiểu Thố đến gian phòng của mình. Tiểu Hà đẩy cửa ra, mời Bạch Tiểu Thố đi vào, "Tiểu thư, mỗi ngày Tiểu Hà đều tới phòng của người quét dọn rất sạch sẽ."
"Ừ, cám ơn Tiểu Hà. Không còn việc của ngươi nữa, ngươi đi ra ngoài trước đi!" Bạch Tiểu Thố đưa mắt quan sát gian phòng vốn không thuộc về mình, sau đó khoát khoát tay, bảo Tiểu Hà lui ra.
Chắc hẳn Bạch Tiểu Thố phải là một cô nương rất kỳ quái, nếu không sao trong phòng nàng ấy lại có nhiều thứ kỳ quái như vậy, nào là tỏi, kiếm bằng gỗ đào, nào là bùa chú, như thể nàng ấy là người trừ tà chứ không phải người theo học y dược.
Bạch Tiểu Thố chờ sau khi Tiểu Hà rời đi, mới khép cửa phòng lại, đi tới bên tháp nằm vật xuống, ngửa mặt lên nhìn nóc nhà than thở.
Nàng đã trở lại, nhưng vẫn phải hoàn thành cuộc hôn nhân kia. Nếu không chịu gả mà tìm cách trốn chạy, nhất định Hiên sẽ tức giận, đến lúc đó khiến cho trên dưới cả nhà Bạch gia bị chém đầu, như vậy là nàng đã gây ra sai lầm nghiêm trọng rồi.
Thôi, cứ ngoan ngoãn gả cho Vương Gia biến thái đi, không nghĩ tới chuyện đào hôn nữa, dù sao có trốn kiểu gì cũng không thoát, vả lại nàng cũng không ghét hắn, gả cho hắn cũng chẳng mất mát gì. Người ta đường đường là Vương Gia, nàng lấy hắn sẽ trở thành vương phi, rất uy phong nha!
Mải mê suy nghĩ đến nỗi Bạch Tiểu Thố ngủ lúc nào không biết. Trong cơn mơ mơ màng màng nàng mơ thấy một giấc mộng kỳ lạ.
"Bạch Tiểu Thố, ngươi lại lười biếng nữa rồi!" Lúc này Bạch Tiểu Thố thấy mình đang ngủ trên bờ một cái hồ lớn, trong hồ có nhiều loài hoa cây cỏ - nàng không biết tên - phát ra ánh sáng rất đẹp.
"Ai lười biếng chứ, chỉ là người ta có chút mệt nhọc, muốn ngủ một lát thôi." Giấc mộng này vẫn giống như giấc mộng trước đó. Trong mộng Bạch Tiểu Thố đang dụi dụi đôi mắt buồn ngủ, làm nũng quấn lấy một nam nhân, "Hằng Nga tỷ tỷ sẽ không mắng ta, ngươi cũng không được đi mật báo cho Vương Mẫu nương nương, nói ta ở Dao Trì của người lười biếng, Dược đồng!"
"Đúng là hết cách với con thỏ ngu xuần này!" Nam nhân kia vẫn đưa lưng về phía Bạch Tiểu Thố. Hắn cưng chiều vỗ vỗ cái đầu nhỏ của Bạch Tiểu Thố ở trong ngực, sau đó cúi đầu hôn nàng (BTT ở trong ngực). Tiếp theo Bạch Tiểu Thố đang nằm mộng tận mắt nhìn thấy Bạch Tiểu Thố kia biến thành thỏ.
Sao lại giống trường hợp của nàng như vậy, thật sự nàng đang nằm mơ sao? Còn nữa, giọng nói của nam nhân kia sao lại nghe giống giọng của Vương Gia thế?
Bạch Tiểu Thố trở nên hỗn loạn. Nàng cố gắng đến gần người nam nhân kia để nhìn rõ dung mạo của hắn, nhưng đúng lúc này, sương mù dầy đặc xuất hiện bao phủ mọi thứ, nàng không còn nhìn thấy gì nữa.
"Thố nhi, Thố nhi, tỉnh, tỉnh!" Xa xa, Bạch Tiểu Thố nghe có người đang gọi nàng, nàng mơ hồ thoát khỏi khung cảnh của giấc mơ kỳ quái kia, dần tỉnh lại.
"Nương, có chuyện gì vậy ạ?" Bạch Tiểu Thố sửng sốt nửa ngày mới phản ứng được lão phụ nhân đoan trang trước mắt là mẫu thân của Bạch Tiểu Thố. Nàng từ từ ngồi dậy, đánh một cái ngáp thật lớn.
"Con bé này, ngủ mà không đắp chăn, con không sợ bị cảm lạnh à!" Bạch phu nhân cưng chiều vuốt ve đầu Bạch Tiểu Thố. Bà cười nói, "Sắp lập gia đình tới nơi rồi mà ngay cả bản thân mình cũng không biết chăm sóc, vậy tương lai làm sao có thể chăm sóc phu quân con được?"
"Nương, người đừng lo lắng, Vương Gia phu quân sẽ chăm sóc cho con!" Bạch Tiểu Thố lơ đễnh ôm cánh tay Bạch phu nhân làm nũng, "Mặc dù tính khí chàng không được tốt, tính tình lại biến thái, nhưng mà chàng rất chiều con, nên nương không cần lo lắng gì hết!"
Đứa bé có mẹ thương yêu thật là hạnh phúc!
"Thố nhi, con còn chưa có gả đi, sao có thể mở miệng gọi Cửu vương gia là phu quân như thế, con là nữ nhi đó, không biết thẹn thùng sao?" Bạch phu nhân cười mắng, nhưng từ biểu lộ vui vẻ của Bạch Tiểu Thố mà bà๖ۣۜdđ๖ۣۜlqđ๖ۣۜ biết được, con gái của mình thật sự thích vị Cửu vương gia kia, nên đã yên tâm được phần nào, "Sau khi con gả vào vương phủ rồi thì không nên bướng bỉnh, tất cả đều phải nghe theo phu quân con, biết chưa?"
"Dạ biết, nương, con sẽ ngoan ngoãn nghe lời chàng!" Bạch Tiểu Thố le le phấn lưỡi, dí dỏm làm mặt quỷ với Bạch phu nhân.
Nàng dám không nghe lời Vương Gia biến thái sao? Không nghe lời của hắn, cái mông nhỏ đáng thương của nàng lại phải chịu tội đó!
"Ngoan lắm, hai mẫu tử chúng ta đi ra ngoài ăn cơm thôi, cha và sư phụ con vẫn đang chờ chúng ta đấy!" Bạch phu nhân chỉnh sửa lại dáng vẻ giúp Bạch Tiểu Thố một chút sau đó liền kéo nàng ra khỏi phòng, đi tới đại sảnh.
"Sư phụ con đã chạy đến đây rồi ạ?" Bạch Tiểu Thố nghi hoặc.
Sư phụ thối không phải nên ở trong vương phủ chuẩn bị cho thật tốt ư? Chẳng lẽ lại chạy tới đây quấn lấy nàng dông dài à?
"Sư phụ con nói con đã trở về Bạch phủ, cho nên hắn không thể mặt dày tiếp tục ăn chùa uống chùa ở vương phủ nữa, muốn ở tạm nhà chúng ta mấy hôm!" Bạch phu nhân không nhận thấy sự khác thường của Bạch Tiểu Thố. Bà chỉ tập trung bước thật nhanh tới đại sảnh.
Sư phụ thối ăn chùa uống chùa không biết xấu hổ thì không nói, hắn lại còn không biết sỹ diện đi nói ra những lời này, nhất định là có rắp tâm không tốt!
Bạch Tiểu Thố âm thầm coi thướng Phi Hoa Ngọc. Nàng khẳng định sư phụ thối đầy một bụng ý nghĩ xấu của nàng đến đây tìm nàng để nói về chuyện đào hôn cho coi!
"Tiểu Thố nhi, con không nói tiếng nào đã vội vàng chạy trở về, bỏ mặc vi sư ở lại vương phủ, con thật độc ác!" Bạch Tiểu Thố mới vừa ngồi vững, Phi Hoa Ngọc liền tặng cho nàng một câu nói buồn bã như vậy, khiến cho♮dđ♮lqđ♮ nàng giận tím mặt, hung hăng nhìn hắn chằm chằm.
"Sư phụ thối, người mau ăn đi, đừng nói chuyện với ta!"
Xem đi, xem đi, đây chính là bản tính của sư phụ thối nhà nàng, có chết cũng không thay đổi được!
"Thố nhi, không được vô lễ!" Bạch Kính nhìn Bạch Tiểu Thố trách cứ một cái, nói: "Đây là sư phụ con, con phải biết ‘tôn sư trọng đạo’ chứ!"
Tôn sư trọng đạo? Hắn vốn là một người không đứng đắn, vậy bảo nàng phải ‘tôn sư trọng đạo’ như thế nào đây?
"Dạ, cha!" Trong lòng nghĩ là một chuyện, nhưng ngoài miệng Bạch Tiểu Thố trả lời lại là một chuyện khác.
"Sư đệ, mong đệ thứ lỗi, tính tình Thố nhi không tốt, thật là vất vả cho người làm sư phụ như đệ. Nào, sư huynh tự phạt một ly, bồi tội thay cho Thố nhi!" Bạch Kính nâng chén, kính nể cạn chén trước.
"Sư huynh nói quá lời, Tiểu Thố nhi hoạt bát đáng yêu, Ngọc nhi rất yêu quý Tiểu Thố nhi!" Phi Hoa Ngọc mỉm cười, cũng sảng khoái uống cạn một ly rượu.
Phi, cha người có biết hay không, người khổ là con - nữ nhi của người – đây này, chứ không phải là sư phụ thối – người mà tất cả nữ nhân đều không nên tin tưởng!
Bạch Tiểu Thố không phục, âm thầm lảm nhảm, buồn bực vô cùng.
"Thố nhi, đây là món con vốn không thích ăn mà!" Bạch phu nhân có chút kinh ngạc gọi Bạch Tiểu Thố đang thất thần tỉnh lại, khiến nàng lập tức ngẩng đầu lên hỏi một câu, "Nương, sao vậy ạ? Con ăn cá thì có gì không đúng sao ạ?"
"Thố nhi, từ nhỏ con đã không thích ăn cá, mỗi lần nương làm món cá con đều không hề đụng đũa." Bạch phu nhân nhìn Bạch Tiểu Thố đầy kỳ quái, hoài nghi nói.
Ối...... Hỏng bét, hình như bị bại lộ rồi!
"Nương, con......" Bạch Tiểu Thố vội vàng cười ha hả, muốn cãi lại, nhưng bị Phi Hoa Ngọc dành lời trước.
"Sư tỷ, Tiểu Thố nhi bị Cửu vương gia ép buộc ăn cá, ăn rồi lại ăn đến nỗi khiến Tiểu Thố hình thành thói quen này, sư tỷ không cần phải ngạc nhiên." Phi Hoa Ngọc cười khẽ, tự mình gắp một miếng thịt cá bỏ vào trong bát của Bạch Tiểu Thố, "Tiểu Thố nhi cẩn thận xương cá!"
"Cám ơn sư phụ!" Bạch Tiểu Thố nói một câu mà mang theo hai nghĩa. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn có chút hồng.
Sự phụ thối thật xấu xa, sao có thể đổ hết chuyện này lên đầu Vương gia biến thái được!
"Nhắc đến vị Cửu vương gia này, sư huynh không thích hắn cho lắm, nhưng Thố nhi lại bị hắn...... Ai......" Bạch Kính tức giận lại không biết làm thế nào, đành tiếp tục uống rượu.
Nhiều thế hệ của Bạch gia đều hành y cứu người, chưa bao giờ nghĩ tới việc kết thân, có quan hệ với hoàng thân quốc thích cả. Nhưng vừa khéo Thố nhi nhà bọn lại phải gả vào vương phủ!
"Sư huynh, huynh từng nói với Ngọc nhi rằng nếu lúc Ngọc nhi hai mươi lăm tuổi mà vẫn chưa lấy vợ sinh con thì huynh sẽ gả Tiểu Thố nhi gả cho Ngọc nhi. Hiện tại Ngọc nhi đã hai mươi lăm rồi, đến nay vẫn cô độc, không vợ cũng chẳng con, vậy lời nói khi xưa của sư huynh là thật sao?" Phi Hoa Ngọc nhấp mộtʊdđʊlqđʊ ngụm rượu ngon, ánh mắt sủng nịch lướt qua đôi mắt to tròn của Bạch Tiểu Thố, sau đó quay sang nói với Bạch Kính một cách rất nghiêm túc.
Cái gì? Cha đã hứa gả nàng cho ba nam nhân rồi sao? Đây không phải là làm loạn ư?
Huống chi giữa nàng và sư phụ thối dầu gì cũng có quan hệ thầy - trò, sao có thể...... loạn luân!
Bạch Tiểu Thố cảm giác tâm tràn mình đang ngổn ngang nhiều bề. Cuộc đời của nàng đấy nhưng nàng cũng không có quyền làm chủ!
"Sư đệ, lời của sư huynh tất nhiên là thật, nhưng hôn sự giữa Thố nhi và Cửu vương gia là do đương kim hoàng thượng khâm định. Ta là một dân chúng bình dân, thì sao có thể cãi lại hoàng mệnh đây?" Bạch Kính bất đắc dĩ thở dài, "Sư huynh thực lòng xin lỗi đệ. Sư đệ, đệ hãy đi tìm một ý trung nhân rồi thành than đi, và cũng quên lời nói khi đó của ta luôn."
Bạch Kính nói xong có cảm giác mình không còn mặt mũi đứng trước Phi Hoa Ngọc nữa tự động phất tay áo rời đi. Bạch phu nhân sợ trượng phu của mình xảy ra chuyện gì, nên cũng rời đi theo.
"Sư phụ thối, người đang giở trò quỷ gì vậy? Người chạy tới đây là để gây thêm phiền phức cho ta đúng không?" Bạch Tiểu Thố chờ cha mẹ mình đi khuất bóng một cái là từ bỏ bộ dáng ngoan hiền, trở về với bản tính thật của mình ngay. Nàng giận giữ hét lên với Phi Hoa Ngọc.
Sư phụ thối đi chết đi!
"Tiểu Thố nhi, vi sư rất nhớ con mà!" Phi Hoa Ngọc không để ý việc Bạch Tiểu Thố tức giận. Hắn đặt ly rượu tay trong xuống, dời cái mông đến chiếc ghế bên cạnh Bạch Tiểu Thố ngồi, rồi bất ngờ ôm chầm lấy nàng. Giọng nói trầm thấp mị hoặc kèm theo mùi rượu làm cho lỗ tai Bạch Tiểu Thố ngưa ngứa, "Tiểu Thố nhi, vi sư cưới Tiểu Thố nhi được không? Cha con vốn đồng ý gả con cho ta, đã định sẵn hôn ước cho ta và con. Con chính là nương tử chưa qua cửa của ta, vậy sao có thể làm vi sư đau long vậy?"
"Phi, sư phụ thối, không phải người say rồi đấy chứ? Nếu không sao có thể nói hưu nói vượn như thế!" Bạch Tiểu Thố giãy dụa thoát ra khỏi lồng ngực của Phi Hoa Ngọc, khuôn mặt nhỏ xinh đỏ bừng lên vì tức giận, "Ta mới không phải cái gì mà nương tử chưa bước qua của của người. Người là sư phụ của ta, phu quân của ta là Cửu vương gia!"
Tức chết nàng rồi, sư phụ thối uống say đến nỗi ăn nói hồ đồ với nàng!
"Tiểu Thố nhi, vi sư không có say!" Đôi mắt dài hẹp của Phi Hoa Ngọc giăng đầy sương mù, đôi môi đỏ mọng không an phận hôn lên vành tai Bạch Tiểu Thố, nửa thật nửa đùa nói, "Vi sư thật lòng thích Tiểu Thố nhi, Tiểu Thố nhi thì không thể suy nghĩ một chút về việc vi sư trở thành vị hôn phu của con sao?"
Tiểu Thố nhi, ngoan ngoãn theo vi sư lần này không được sao, vi sư thật sự không muốn......
"Sư phụ thối, càng ngày người càng không biết xấu hổ!" Bạch Tiểu Thố tay chân luống cuống đẩy Phi Hoa Ngọc đang làm loạn ra. Nàng chu cái miệng nhỏ nhắn lên nói, "Sư phụ thối, uống say rồi thì mau về phòng ngủ đi, đừng quấy rầy ta!"
Tiện nghi của nàng đều bị sư phụ thối chiếm sạch rồi! Nhưng nàng có oan cũng không có chỗ tố, bởi vì hắn chính là sư phụ của nàng!
"Tiểu Thố nhi, con khiến vi sư thật đau lòng, vi sư không muốn sống nữa, để cho ta đi chết đi!" Sau khi Phi Hoa Ngọc bị Bạch Tiểu Thố cự tuyệt một cách vô tình, rất buồn bã. Hắn làm ra bộ dáng như một tiểu tức phụ, nhăn nhăn nhó nhó muốn tìm một cây cột gần đó đập đầu cho chết luôn, lấy cái chết chứng minh.
Tiểu Thố nhi đúng thật là độc ác, không chừa cho hắn một con đường sống nào mà!
"Sư phụ thối, người làm gì đấy, đừng làm bừa nha!" Mắt thấy Phi Hoa Ngọc muốn đập đầu vào cột tự vẫn, Bạch Tiểu Thố không thể cứ ngồi nhìn được nên lúc này vội chạy tới ôm chặt lấy cây cột.Lúc Phi Hoa Ngọc đập đầu vào, liền đập đúng lên người nàng, khiến nàng đau điếng kêu thất thanh.
Sư phụ thối đáng chết, không có việc gì mà sao dùng sức mạnh thế, diễn trò cũng không cần dùng nhiều sức như vậy chứ?
"Tiểu Thố nhi, xem ra con vẫn còn có lương tâm, không nỡ nhìn vi sư đi tìm cái chết!" Phi Hoa Ngọc lợi dụng thời cơ ôm lấy thân thể mềm mại của Bạch Tiểu Thố, con ngươi dài hẹp sáng lên, bên trong loang loáng nước khiến Bạch Tiểu Thố muốn tẩn cho hắn một trận.
Sư phụ thối, đã lớn như vậy rồi mà vẫn còn làm nũng trước mắt nàng, thật, quá vô sỉ!
"Sư phụ thối, bỏ móng vuốt của người ra, không cho phéo chiếm tiện nghi của ta nữa!" Lúc lâu sau Bạch Tiểu Thố mới phát hiện ra móng vuốt xấu xa của Phi Hoa Ngọc đang đặt trước ngược nàng xoa tới xoa lui*, rõ ràng là cố ý, lúc này nàng liền không khách khí hét to lên. (*t cũng k biết là để gì nữa, trong bản CV và ‘vê’, trong QT có mấy từ còn bá đạo hơn như ‘vò’, ‘nhào’, ‘nặn’… thôi t mạn phép để xoa cho nó ‘nhẹ nhàng’)
Nhìn xem nhìn xem! Rõ rang nàng biết thừa sư phụ thối nhà nàng không an phận, chỉ biết diễn trò trước mặt nàng thôi, thế nhưng lần nào nàng cũng rơi vào cái bẫy của hắn!
"Tiểu Thố nhi, vi sư đụng mạnh vào con, không xoa giúp con đánh tan máu bầm, thì làm sao vi sư yên tâm được?" Phi Hoa Ngọc vô cùng buồn bã nói, nhưng đôi móng vuốt xấu xa lại càng ngày càng quá đáng, không an phận di chuyển lên trên, trong con ngươi dài nhỏ xuất hiện tia gian trá giảo hoạt.
Thân thể Tiểu Thố nhi thật là mềm mại, sờ thật thích! (nguyên văn là ‘sờ’, t k có thay đổi gì hết)
"Sư phụ thối, ta giận rồi đó, không để ý tới người nữa, Hừ!" Bạch Tiểu Thố thẹn quá hóa giận, dùng sức hất móng vuốt của Phi Hoa Ngọc ở trước ngực nàng ra, thở phì phò trợn trừng hai mắt nhìn hắn, sau đó xoay người chạy ra.
Sư phụ thối, ngươi đi chết đi!
"Tiểu Thố nhi, vi sư đau long quá, con không thể ở cùng vi sư nhiều hơn một chút nữa sao?" Phi Hoa Ngọc lẳng lặng nhìn bóng lưng đã khuất dần của Bạch Tiểu Thố, vô lực thở dài nói. Hắn ngồi lại trên ghế, trực tiếp cầm lấy bầu rượu trên bàn, mở nắp ra, dốc thẳng vào miệng, nước nơi khóe mắt nhỏ xuống không biết là rượu, hay là lệ.
Hôm sau, Vũ Văn Tinh vì đợi không nổi nên đã tự mình mang một đống lớn sính lễ tới Bạch phủ. Truyện được edit và đăng trên diễn₫ànlêquý₫ôn
Bạch Tiểu Thố mới rời khỏi vương phủ có một ngày, mà Vũ Văn Tinh cảm thấy cả người không được tự nhiên, như thể bên cạnh thiếu mất một thứ rất quan trọng khiến cho hắn không cách nào an tâm được.
Vương Gia tự mình qua phủ đưa sính lễ thế nhưng sắc mặt Bạch Kính cũng không thay đổi bao nhiêu.
Vũ Văn Tinh nói dăm ba câu với Bạch gia Nhị lão sau đó liền muốn đi gặp Bạch Tiểu Thố còn đang ngủ nướng.
"Tiểu Hà, ngươi dẫn Vương Gia đến phòng của tiểu thư đi." Bạch phu nhân đối xử với Vũ Văn Tinh khá lịch sự. Bà lập tức gọi Tiểu Hà tới dẫn đường.
"Vương Gia, đây chính là khuê phòng của tiểu thư nhà ta, ngài tự mình đi vào đi!" Tiểu Hà dẫn Vũ Văn Tinh đến trước cửa phòng Bạch Tiểu Thố, sau khi mở cửa giúp hắn liền cung kính rời đi.
Vũ Văn Tinh nhấc trường sam lên, cất bước tiến vào khuê phòng của Bạch Tiểu Thố.
Giờ phút này Bạch Tiểu Thố đang ngủ rất say sưa, miệng thì phun bong bóng, chăn và gối đầu đều bị nàng quăng hết xuống đất, áo trong cũng không mặc, hạ thân chỉ mặc một cái quần mỏng để lộ ta đôi chân thon dài trắng nõn, có vẻ cực kỳ quyến rũ.
Vũ Văn Tinh thấy tình cảnh này, mắt phượng như ngọc đen lập tức xuất hiện một ngọn lửa nóng bỏng, cùng với ánh nhìn thâm thúy.
Con thỏ ngu xuẩn đáng chết, ngay cả nằm ngủ mà cũng không an phận, quyến rũ người khác!
Vũ Văn Tinh chậm rãi đi tới, khom lưng nhặt chăn gối trên đất lến, rồi trùm chăn lên người Bạch Tiểu Thố, che cảnh xuân khiến hắn suy nghĩ mien mang lại.
"Bạch Tiểu Thố, Bổn vương tới thăm nàng, mà nàng thì lại ngủ say như chết thế này?" Vũ Văn Tinh ngồi xuống mép giường, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Bạch Tiểu Thố, bất đắc dĩ nói, "Bổn vương thật sự không quen khi không có nàng ở bên, vì thế cho nên nàng mau chóng gả cho Bổn vương đi, như vậy Bổn vương mới có thể hoàn toàn an tâm được!"
Con thỏ ngu xuẩn này thật biết cách trêu chọc người. Ngày hôm qua sau khi tên Phi Hoa Ngọc đáng ghét nghe tin Bạch Tiểu Thố trở về Bạch phủ, lập tức rời khỏi vương phủ, chạy đến Bạch phủ đối nghịch với hắn.
Nếu Bạch Tiểu Thố không sớm ngày gả cho hắn thì tên Phi Hoa Ngọc đó nhất định sẽ không chết tâm!
"Đừng quấy rầy ta, Vương Gia phu quân, để cho ta ngủ thêm một lát, ta buồn ngủ lắm!" Bạch Tiểu Thố mơ mơ màng màng nghe được giọng của Vũ Văn Tinh, nhưng vẫn không muốn mở mắt, không thoải mái lật người, tiếp tục ngủ.
Vương Gia biến thái đáng ghét, không cần mới sáng sớm đã tới quấy rối giấc ngủ ngon của người khác có được hay không? Không có đạo đức!
Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng - Sắc Thái Mộng Ảo