If love is a game, it has to be the hardest game in the world. After all, how can anyone win a game where there are no rules?

CODY MEYERS

Download ebooks
Ebook "Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 103
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1224 / 10
Cập nhật: 2017-09-25 01:53:44 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 59: Ta Đi Tìm Y Phục Cho Ngươi
ạch Tiểu Thố ở trong lòng buồn bực lén nói thầm, nhưng đôi mắt to lại liếc nhìn tiểu Thanh.
"Ta biết Vương gia có nuôi một con rắn, gọi là tiểu Thanh, chắc ngươi sẽ không phải là con rắn kia chứ?"
Nếu như hắn thật sự là con rắn kia, thì đúng là quá dọa người!
"Chủ nhân, người đoán không sai, ta chính là con rắn kia!" Tiểu Thanh vui vẻ nói: "Trước kia người luôn sợ nguyên hình của ta. Hôm nay ta biến thành hình người rồi sao người vẫn còn sợ ta vậy?"
Không, dường như lúc trước chủ nhân thích hắn, chứ không phải ghét hắn.
"Ngươi...... Thật sự là con rắn kia?" Thật lâu sau đó, Bạch Tiểu Thố mới tiêu hóa nổi lời nói của tiểu Thanh, kinh ngạc đến nỗi suýt đánh rơi cả cằm xuống đất.
Má ơi, nàng xuyên đến thế giới huyễn hoặc rồi à? Tại sao phải có loại chuyện không bình thường như thế này? Một con rắn lại có thể biến thành người, hắn không phải là Bạch nương tử*, làm gì có đạo hạnh tu hành ngàn năm để biến thành hình người chứ. (*Bạch Xà trong phim Thanh xà, Bạch xà ý ạ)
Chuyện này...... Chuyện này quá lạ lùng đi!
"Không sai, chủ nhân." Tiểu Thanh săn sóc, giúp Bạch Tiểu Thố khép lại cái cằm sắp rớt xuống đất. Thân thể trần như nhộng chuyển tới trước mặt nàng, nhẹ nhàng ôm Bạch Tiểu Thố vào lòng, trong đôi mắt màu xanh biếc tràn đầy uất ức, nói: "Chủ nhân, người không được vất bỏ tiểu Thanh nữa đâu đấy. Tiểu Thanh rất trung thành, rất tài giỏi, người không thể không cần tiểu Thanh!"
"Ơ......" Bạch Tiểu Thố bị tiểu Thanh trách móc như vậy, đầu nhất thời giăng đầy hắc tuyến.
Dường như chuyện này lẫn lộn đầu đuôi hết rồi. Sao tiểu Thanh nói những lời này lại giống như một oán phu bị vứt bỏ vậy.
Nhưng nàng không phải là chủ nhân của hắn. Tên Vương gia biến thái kia mới là chủ nhân chân chính của hắn, muốn khóc tố cái gì thì đi tìm Vương gia biến thái chứ!
"Chủ nhân......" tiểu Thanh thấy một lúc lâu rồi mà Bạch Tiểu Thố vẫn không nói một chữ nào, càng thêm ủy khuất nỉ non, nước mắt trong suốt đọng lại trong hốc mắt, cực kỳ giống trân châu dễ vỡ.
Chủ nhân không thể có người nam nhân kia rồi thì không cần hắn nữa nha!
"Tiểu Thanh, ngươi hãy nghe ta nói!" Nước mắt của tiểu Thanh khiến Bạch Tiểu Thố thấy nhức đầu, "Ta không phải chủ nhân của ngươi, chủ nhân của ngươi là Vương gia! Còn nữa, nhanh đi mặc quần áo vào, không nên...... lắc lư thân thể trần truồng ở trước mặt ta......"
A...... Đầu nàng to ra mất! Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra? Ai tới nói cho nàng biết, có phải nàng đang nằm mơ không?
"Chủ nhân, người chính là chủ nhân của ta!" Tiểu Thanh ủy khuất lầm bầm, nhất quyết không tha, "Ta sẽ không nhận người nam nhân kia làm chủ nhân, vĩnh viễn sẽ không nhận!"
Người nam nhân kia không phải là người tốt đẹp gì, bởi vì tên đó đã cướp đi chủ nhân của hắn, cũng không để hắn ở lại bên người chủ nhân!
Trong mắt tiểu Thanh chợt lóe lên thù hận khiến Bạch Tiểu Thố cảm thấy kinh hãi. Nàng không hiểu, Vũ Văn Tinh yêu thương tiểu Thanh như thế mà sao lại khiến tiểu Thanh coi hắn như kẻ thù nhỉ? Lúc trước không phải tình cảm của họ rất tốt sao?
"Tiểu Thanh, chúng ta không nói chuyện này nữa, ngươi mau mặc quần áo vào, nếu không để cho chủ nhân Vương gia của ngươi thất được bộ dạng này của ngươi thì hắn sẽ mắng ngươi cho coi!"
Bạch Tiểu Thố cũng không dám tranh cãi với tiểu Thanh, vội bảo hắn đi mặc quần áo, nếu không tên Vương gia biến thái kia bắt gặp một màn này, còn tưởng rằng nàng ở trong phòng tư thông với nam nhân hoang dã!
"Chủ nhân, ta không có quần áo để mặc!" Tiểu Thanh thấy Bạch Tiểu Thố quan tâm hắn như vậy thì sắc mặt lo lắng lập tức trở nên tươi cười rạng rỡ, "Ta mới vừa biến thành hình người chưa được mấy ngày, vẫn luôn ngủ ở phòng của chủ nhân, chưa đi ra ngoài để mua quần áo mặc."
Bạch Tiểu Thố nghe vậy, đầu lại bắt đầu giăng hắc tuyến.
Hắn, con rắn này không khỏi quá ngu ngốc đi! Vương phủ này lớn như vậy, chẳng lẽ tìm một bộ quần áo mặc khó khăn lắm ư?
"Ngươi ở lại trong phòng, đừng đi đâu cả, ta đi ra ngoài tìm cho ngươi một bộ quần áo có thể mặc!" Bạch Tiểu Thố thật sự không chịu nổi thân thể trần truồng của tiểu Thanh, để hắn nói chuyện trước mặt nàng. Hình ảnh như vậy sẽ kích thích người ta phụt máu.
Sau khi ân cần dạy bảo tiểu Thanh một phen, Bạch Tiểu Thố giống như một tên trộm chạy ra khỏi gian phòng của mình. Nàng đi trên hành lang mà trái lo phải nghĩ trong chốc lát, hay là tìm sư phụ mình lấy quần áo. Như vậy có vẻ tương đối thỏa đáng.
Bệnh đa nghi của tên Vương gia biến thái kia rất nặng, nếu lấy quần áo của hắn, hắn nhất định sẽ hỏi nàng dđlqđnguyên nhân, mà nguyên nhân thì nàng làm sao nói ra được.
Nhưng sư phụ thối lại không giống như thế, hắn thương nàng, nhất định sẽ cho nàng mượn quần áo.
"Tiểu Thố nhi, con lén lén lút lút chuồn êm vào phòng vi sư làm gì?" Phi Hoa Ngọc đangdđLqđ lười biếng tựa lên giường, một tay đỡ lấy đầu của mình, một tay khác vân vê quả nho, chuẩn bị nhét vào miệng. Khi hắn nhìn thấy thấy Bạch Tiểu Thố lén lút chạy vào trong phòng, thì liền vội vàng bỏ quả nho vào trong miệng rồi nuốt chửng, sau khi nằm ngay ngắn xong, mới vô lực mở miệng nói, "Chẳng lẽ Tiểu Thố nhi nhớ vì sư, cố tình trốn tầm mắt của Vương gia phu quân nhà con, tới đây thăm thương thế của vi sư ư?"
"Sư phụ thối, con muốn y phục đặt ở kia của người!" Bạch Tiểu Thố nhìn cũng không thèm nhìn Phi Hoa Ngọc nằm trên giường một cái, chạy thẳng tới tủ quần á trong góc, mở ra, lục lọi tìm kiếm quần áo của Phi Hoa Ngọc.
Chiều cao của tiểu Thanh nhìn qua không sai biệt lắm với sư phụ thối, vì vậy quần áo của sư phụ tiểu Thanh có thể mặc được đi?
Bạch Tiểu Thố vừa nói thầm, vừa lục tìm được một bộ áo bào trắng không quá màu mè trong đống quần áo sặc sỡ được xếp thành đống của Phi Hoa Ngọc. Nàng vừa cầm bộ quần áo lên liền rời đi, ngay cả một tiếng chào hỏi cũng không nói với Phi Hoa Ngọc.
"Tiểu Thố nhi......" Phi Hoa ngọc trơ mắt nhìn Bạch Tiểu Thố cầm quần áo của mình từ trước mặt hắn chạy đi, miệng mở thật lớn một lúc lâu mà vẫn không nói được gì.
Tiểu Thố nhi muốn quần áo của hắn làm cái gì? Thật là kỳ quái, chẳng lẽ...... —
Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng - Sắc Thái Mộng Ảo