We have more possibilities available in each moment than we realize.

Thích Nhất Hạnh

Download ebooks
Ebook "Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 103
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1338 / 10
Cập nhật: 2017-09-25 01:53:44 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 18: Đầu Thái Tử Biến Thành Trọc Rồi!
iểu Thanh bị Vũ Văn Địch tấn công bất ngờ nên tức giận, quơ thật mạnh cái đuôi của mình cản đòn công kích của hắn.
Nó tới tìm chủ nhân, không phải tới đánh nhau, tên này thật đáng ghét!
Tuy Vũ Văn Địch bị Tiểu Thanh tấn công rất mãnh liệt nhưng vẫn chưa rơi xuống thế hạ phong, Liễu Diệp kiếm trong tay lại hung ác đâm về phía đôi mắt yếu ớt của Tiểu Thanh.
Khả năng tấn công của con rắn này thật mạnh, đã hoàn toàn khơi mào hứng thú chiến đấu của hắn!
"Cháu thái tử, đừng đánh nữa!" Sau khi Vũ Văn Địch dùng kiếm đâm vào thân thể Tiểu Thanh, Bạch Tiểu Thố không thể không đứng lên chạy đến trước mặt Vũ Văn Địch, sợ hãi thét chói tai, "Đừng giết nó, giết nó cháu sẽ xong đời, ta cũng vậy!"
Nếu Vương gia biến thái biết con rắn bảo bối yêu quý của hắn bị thương, nhất định sẽ băm nàng thành thịt vụn!
"Đừng ồn ào, hôm nay nhất định bản điện hạ phải giết chết ác xà này!" Vũ Văn Địch càng đánh càng hưng phấn, sự khát máu nhuộm dần lên khuông mặt tuấn lãng, vô cùng ma mỵ.
Hiếm khi hắn gặp được đối thủ mạnh như vậy, hôm nay nhất định phải thắng!
"Cháu thái tử......" Bạch Tiểu Thố khóc không ra nước mắt, muốn tiến lên ngăn cản Vũ Văn Địch nhưng không biết phải làm sao. Người ta biết khinh công, nàng chẳng biết gì cả!
Không được, nếu cứ để cho cháu thái tử đánh tiếp, nàng khó mà giữ được cái mạng nhỏ, phải nhanh chóng tìm Mạc Thanh đến giải quyết việc này!
Sau khi nghĩ ra cách, Bạch Tiểu Thố lập tức chạy đi cầu cứu Mạc Thanh.
Mạc Thanh ơi Mạc Thanh, bây giờ người có thể cứu cái mạng nhỏ của ta chỉ có ngươi!
"Ai u!" Vốn Bạch Tiểu Thố đang cuống cuồng chạy đi tìm người nên không để ý tới đường đi, đầu lại đâm sầm vào một người.
"Ngươi đi không nhìn đường à!" Bạch Tiểu Thố ôm cái trán bị đụng đau, nhe răng trợn mắt quát tháo.
Đang yên đang lành, tự nhiên có cái gì cứng rắn như tường chắn ở đây, thật đáng ghét!
"Bạch Tiểu Thố, ngươi lại đang lén lút làm gì đấy?" Bức tường chắn đột nhiên phát ra giọng nói cực kỳ không vui. Giọng nói này rõ ràng là của Vũ Văn Tinh.
"Vương gia phu quân, chàng đã về rồi!" Khi Bạch Tiểu Thố nghe thấy giọng Vũ Văn Tinh thì hối hận không thôi. Nàng thà đụng phải tường còn hơn.
Sao Vương gia biến thái này lại về lúc nguy hiểm thế này cơ chứ!
Bạch Tiểu Thố lập tức ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nịnh nọt lên, thẹn thùng nói với Vũ Văn Tinh, "Người ta nhớ chàng nên đi ra cửa nhìn xem chàng về chưa."
Ụa?, lời này thật buồn nôn. Nàng không biết mình có thể nói ra những lời như vậy. Thật sự rất bội phục bản thân!
"Bạch Tiểu Thố!" Vũ Văn Tinh cắn răng, gân xanh trên trán nổi lên, "Lần này ngươi lại gây ra họa gì?"
Bạch Tiểu Thố mặt dày mày dạn kêu Vũ Văn Tinh là Vương gia phu quân đã rất nhiều lần, Vũ Văn Tinh sau khi sửa cách xưng hô của nàng vô số lần không có hiệu quả, đành chấp nhận xưng hô nghe đến mình mẩy đều phát run này. Nhưng trong lòng thực sự khó chịu, càng không cho Bạch Tiểu Thố thấy sắc mặt hòa nhã.
Mỗi lần nữ nhân này gọi hắn như vậy, không phải có việc cầu hắn, thì cũng là gây ra họa muốn hắn xử lý giúp nàng!
"Ách...... Vương gia phu quân, chàng thật thông minh!" Từng chữ trong lời nói của Vũ Văn Tinh khiến Bạch Tiểu Thố cảm thấy có vô số quạ đen bay vòng vòng, kêu quang quác trên đỉnh đầu nàng. Thật lâu sau, nàng cố gắng nặn ra một nụ cười trên khóe miệng run rẩy của mình, "Kỳ thật, ta không gặp rắc rối, người gặp rắc rối là....."
Không đợi Bạch Tiểu Thố nói tên Vũ Văn Địch ra khỏi miệng, hắn đã cầm kiếm đuổi giết Tiểu Thanh khiến nó chạy trốn thật chật vật về phía Vũ Văn Tinh.
Hu hu, xong rồi, lần này xong thật rồi. Cái tên thái tử ngu ngốc, sao lại đuổi giết Tiểu Thanh tới trước mặt tên đại biến thái này chứ? Đây chẳng phải là cố tình đâm đầu vào chỗ chết hay sao?
Bạch Tiểu Thố ủ rũ, cúi đầu thấp xuống tựa cây cà trong sương giá, hai tay che mặt không dám nhìn sự việc bi thảm sắp xảy ra.
Híc, lúc này chắc chắn vương gia biến thái sẽ nổi giận!
"Vũ Văn Địch, sao cháu lại ở đây?" Vũ Văn Tinh không phải người mù, tất nhiên thấy được cả người Tiểu Thanh đầy máu đang liều mạng trườn tới chỗ hắn cầu cứu. Đôi mắt như ngọc đen của hắn lập tức nheo lại đầy nguy hiểm, quát lên.
Vũ Văn Địch, cháu không ở trong hoàng cung, chạy đến vương phủ của bổn vương hành hung làm gì!
Vũ Văn Tinh thực sự phẫn nộ, nhìn thấy Liễu Diệp kiếm dính đầy máu trong tay Vũ Văn Địch thì càng phẫn nộ hơn, cất bước đến trước mặt Vũ Văn Địch, khuôn mặt tuấn mỹ lạnh lẽo dày đặc sát khí, "Cháu có biết cháu đang làm gì không?"
"Cửu Vương thúc, sao vẻ mặt thúc là lạ?" Vũ Văn Địch nhìn thấy Vũ Văn Tinh, lập tức lộ ra biểu tình hưng phấn rất nóng lòng muốn tỷ thí, hoàn toàn không phát hiện ra cả người thúc thúc của mình đang tỏa ra sát khí vì hắn.
Cửu Vương thúc thật kỳ lạ. Sao lại che chở cho con rắn kia!
"Vũ Văn Địch, cháu không biết mình đã làm ra việc sai lầm gì sao?" Thoáng nhìn vết thương trên người Tiểu Thanh, mặt Vũ Văn Tinh đầy đau lòng, lời nói với Vũ Văn Địch càng thêm âm lãnh, "Cháu cũng biết con rắn này là sủng vật của bổn vương, nếu cháu giết Tiểu Thanh, bổn vương nhất định bắt cháu đền mạng cho nó!"
Bàn tay dưới ống tay áo của Vũ Văn Tinh nắm chặt đến mức lộ rõ khớp xương trắng bệch đầy hung dữ.
"Cửu Vương thúc...... Bản điện hạ không biết con rắn này là sủng vật của thúc......" Nghe vậy, mặt Vũ Văn Địch tràn đầy sợ hãi. Hắn sợ tới mức suýt chút nữa thì đánh rơi Liễu Diệp kiếm xuống đất, khuôn mặt trẻ con vàng như đất.
"Này, nha đầu, sao ngươi không nói cho ta biết con rắn này là sủng vật của cửu Vương thúc?" Lát sau, Vũ Văn Địch phục hồi tinh thần lại, trừng mắt đầy hung ác với Bạch Tiểu Thố đang chột dạ đứng ở một bên. Hắn đổ toàn bộ trách nhiệm lên người nàng, "Cửu Vương thúc, đều tại nha đầu chết tiệt kia không tốt, muốn bản điện hạ giết Tiểu Thanh!"
"Ta...... Không có......" Bạch Tiểu Thố bị hắt một chậu nước bẩn (vu oan), có trăm cái miệng cũng không biện bạch được, ừ ừ à à, không cách nào giải thích rõ chuyện này, nước mắt bắt đầu ngưng tụ nơi khóe mắt, rất đáng thương.
Nàng có thể thề với trời là mình không nói thế. Sao tên thái tử khốn kiếp này có thể đổi trắng thay đen mà vu oan cho nàng, khiến nàng vô cùng tức giận!
"Bạch Tiểu Thố, là ngươi xui khiến Vũ Văn Địch giết Tiểu Thanh sao?" Ánh mắt lạnh như băng của Vũ Văn Tinh dừng lại trên dáng người nhỏ nhắn của Bạch Tiểu Thố, giọng nói u ám uy nghiêm mà hung ác, "Bổn vương muốn nghe ngươi nói!"
Nếu thật sự là Bạch Tiểu Thố xui khiến Vũ Văn Địch làm thế, hắn nhất định không bỏ qua cho nàng!
"Vương gia phu quân, ta không có......" Bạch Tiểu Thố cắn chặt đôi môi trắng bệch, đột nhiên khóc nức nở không ngừng, nhào vào Vũ Văn Tinh, vùi đầu vào lòng hắn, nói đầy đáng thương, "Ta nói với cháu thái tử rồi, rằng không được giết Tiểu Thanh, nhưng hắn không nghe lời ta......"
Hừ, ngươi bất nhân ta bất nghĩa, nàng cũng không phải người dễ bắt nạt như vậy!
Vũ Văn Tinh cực lực chịu đựng cái đầu nhỏ lộn xộn trước ngực hắn, đến lúc thật sự không thể nhịn được nữa thì nắm lấy áo của Bạch Tiểu Thố, quăng nàng sang một bên.
"Vũ Văn Địch, cháu làm cho Tiểu Thanh của bổn vương bị thương, tuy ta không thể giết cháu nhưng tuyệt đối sẽ không để cho cháu lành lặn mà quay về hoàng cung!"
Dứt lời, mọi người ở đây không thấy rõ Vũ Văn Tinh ra tay như thế nào, chỉ thấy từng luồng ánh sáng màu vàng lướt qua đầu Vũ Văn Địch, lúc sau, những sợi tóc đen nhánh của thái tử điện hạ đều phất phơ bay bay trong làn gió tháng ba, rơi xuống.
Rất nhanh, vẻ mặt Vũ Văn Địch mờ mịt, sờ sờ cái đầu lạnh lẽo của mình.
Trống trơn, không có tóc......
A ——
Cửu Vương thúc cạo sạch tóc trên đầu hắn, đáng ghét, hắn không muốn biến thành hòa thượng......
Vũ Văn Địch kêu thảm thiết một tiếng. Hắn không còn mặt mũi tiếp tục ở lại vương phủ dọa người, xấu hổ muốn chết ôm mặt trèo tường chật vật chạy ra.
Hu hu, hắn hận chết Cửu vương thúc. Nhất định lần sau mình phải thắng thúc ấy, tự tay cạo đầu Cửu vương thúc thành đầu trọc giống như hòa thượng!
Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng - Sắc Thái Mộng Ảo