A good book should leave you... slightly exhausted at the end. You live several lives while reading it.

William Styron, interview, Writers at Work, 1958

Download ebooks
Ebook "Ai Nói Thanh Mai Trúc Mã Không Thể Yêu"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Lamhan
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 25
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1015 / 13
Cập nhật: 2017-09-24 23:36:40 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 12
rong khi tâm trạng Hứa Mặc không tốt, thì Hàn Ninh cũng không khá hơn chút nào.
Cô đã tìm mọi cách để trốn tránh anh, thì cũng đồng thời dày vò chính mình.
Cô biết như thế là không tốt, mặc dù anh là trúc mã của cô, nhưng không có nghĩa là phải nói cho cô biết tất cả mọi chuyện. Nhưng con người ai cũng đều ích kỉ, cho dù cô cũng không chịu được anh đã lừa dối mình suốt mấy năm, thậm chí làm tổn thương tình cảm của cô.
Cho dù anh không biết gì cả.
Hơn nữa Hàn Ninh cũng cần có thời gian để bình tĩnh và suy nghĩ lại tình cảm của mình. Đây có lẽ là cơ hội tốt để cô có thể dứt khoát từ bỏ tình cảm với anh.
Cho nên khi nghe những lời lải nhải không dứt của mẹ, cô rốt cuộc cũng đồng ý đi xem mắt.
Hàn Ninh thở dài, cô đứng dậy, chuẩn bị về nhà sau khi cuộc họp kết thúc.
“Giám đốc Hàn”.
Giọng một người đàn ông vang lên, có chút vội vã.
Hàn Ninh quay lại, nghiêng đầu nhìn người vừa gọi mình. Đó là một người đàn ông rất đẹp trai, khi có một ai đó nhìn thấy người này, họ sẽ phải thốt lên:
“Thật quyến rũ”.
Không phải quyến rũ theo kiểu sức quyến rũ như thần tượng Hàn Quốc, mà là năm tháng lăn lộn trên thương trường đã rèn giũa hắn thành một người đàn ông thành thục mà những thanh niên khác không có được. Giang Hạo - người đàn ông hoàng kim của cả nước, một con hổ trong giới thương trường, cũng là đối tác làm ăn của công ty cô trong dự án này.
“Giang tổng, anh tìm tôi có chuyện gì không?”
Người đàn ông hơn ba mươi tuổi đi đến trước mặt cô, mặc dù không biểu hiện gì nhưng Hàn Ninh vẫn thấy rõ tơ máu cùng quầng thâm ở mắt hắn.
“Cô có thể dành chút thời gian nói chuyện với tôi không?” - Hắn do dự một chút, nói thêm - “Có liên quan đến tiểu Minh”
Hàn Ninh im lặng tự hỏi, dù sao hôm nay cô cũng không có việc gì, hơn nữa người đàn ông này lại là người nhà của Lý Minh, cô không có lí do gì để cự tuyệt. Vì vậy Hàn Ninh gật đầu đồng ý.
Hai người sóng vai đi ra ngoài, đến khúc rẽ thì đột ngột bị một chiếc xe đẩy lao phải, Hàn Ninh không kịp tự hỏi, thân thể đã theo bản năng mà nghiêng người sang bên, chật vật tránh thoát chiếc xe.
Cũng vì vậy mà cổ chân cô khuỵu xuống.
Giang Hạo ở bên cạnh kịp thời đỡ lấy cô, mới không để Hàn Ninh ngã.
Nhưng lại gặp một rắc rối nho nhỏ, chân cô bị trẹo rồi.
Đối với một người đi giày cao gót gần 10 phân, thì đây là vấn đề thật sự nghiêm trọng.
Giang Hạo nhìn cô nhăn mặt, thấp giọng hỏi:
“Chân bị trẹo rồi?”
Hàn Ninh xấu hổ gật đầu, hắn nói: “Để tôi đỡ cô đến ghế ngồi”.
Hai người chưa đi được vài bước thì một người đàn ông bước tới trước mặt họ, hắn có thể dễ dàng nhận ra người này tâm trạng không được tốt?
“Hai người đang làm gì vậy?”
Hàn Ninh ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn anh:
“Sao cậu lại ở chỗ này?”
Hứa Mặc âm trầm nói: “Việc này phải để tớ hỏi mới đúng” - anh quay sang nhìn Giang Hạo: “Tớ không nghĩ cậu và Giang tổng lại thân mật đến mức độ ôm nhau giữa ban ngày như thế”.
Hàn Ninh sửng sốt, rồi rũ mắt không nói.
Giang Hạo làm sao không nhận ra không khí kì quái giữa hai người, hắn cũng không phải kẻ ngốc, liền nói:
“Hứa tổng hiểu nhầm rồi, giám đốc Hàn bị trẹo chân nên tôi mới đỡ cô ấy” - Hắn lịch sự rút tay lại, xem ra hôm nay không thể nói chuyện theo ý muốn được rồi -“Nếu cậu đã đến thì tôi cũng không còn việc gì cả”.
Hứa Mặc nghe vậy liền như quả bóng xì hơi, rũ xuống. Anh vươn tay đỡ cô, giọng điệu nhẹ nhàng rất nhiều:
“Làm phiền Giang tổng”.
Người đàn ông lắc đầu: “Không sao” - rồi cười nhẹ - “Nếu rảnh rỗi tôi muốn mời cậu uống rượu”.
Hứa Mặc cũng mỉm cười: “Không vấn đề gì”.
Giang Hạo quay lại nhìn Hàn Ninh: “Chúng ta sẽ nói chuyện sau”.
Rồi rời đi.
Để lại hai người xấu hổ đứng đối diện nhau.
Một lát sau, Hứa Mặc thở dài, dịu dàng nói:
“Đau không?”
Cô lắc lắc đầu.
Anh cúi xuống nhìn, cổ chân sưng đỏ lên rồi, liền bất đắc dĩ nói:
“Sưng đến mức này còn nói không đau, cậu trở lên không sợ đau từ bao giờ thế?”
Không đợi cô nói liền tự quyết định: “Chúng ta phải đến bệnh viện thôi”.
Sau đó nhân lúc cô không phản ứng kịp mà bế cô lên, đôi chân dài bước thẳng ra ngoài.
Hàn Ninh theo bản năng ôm cổ anh, nhìn xung quanh xấu hổ nói:
“Thả tớ xuống đi, mọi người nhìn kìa”.
“Thả xuống cậu cũng không đi được. Rất đau”.
“Hứa mặc!”
“Xấu hổ cái gì? lúc nhỏ không phải cậu cứ bắt mình bế sao? Bây giờ không còn giá trị thì bỏ mặc hả?”
“Trước đây và bây giờ sao có thể so sánh với nhau? Cậu đừng đánh trống lảng, thả tớ xuống”.
“Đừng làm ồn” - Anh nhỏ giọng, đi đến bên cạnh chiếc xe - “Đến rồi”.
Hàn Ninh bất đắc dĩ nhìn một loạt những động tác của anh, Hứa Mặc bao giờ cũng bá đạo như thế.
Bá đạo mà dịu dàng...
... Khiến cô trầm luân.
Hứa Mặc bế Hàn Ninh rời khỏi tầm mắt quái dị của vị bác sĩ trưởng khoa trẻ tuổi.
Mặc kệ những lời châm chọc của tên bạn thân, chỉ bị trẹo chân thì sao? chỉ cần bôi thuốc ngoài da thì sao? bảo bối của anh chỉ cần bị trầy xước da thôi cũng đã đủ nghiêm trọng, anh không bắt chụp X- Quang đã là may lắm rồi, đích thân gọi trưởng khoa chấn thương chỉnh hình đến chữa trị đã là cái gì?
Anh còn không để ý cô bị cậu ta làm đau, thì chỉ muộn tan sở vài giờ đối với cậu ta chẳng là gì cả.
Đặt cô lên xe, Hứa Mặc lập tức gọi điện cho trợ lý bảo cậu ta đến đồn cảnh sát một chút. Hàn Ninh bị thế này, anh làm sao có thể bỏ mặc được.
Sau đó thong thả lái xe đến nhà cô.
Hàn Ninh nhìn cảnh vật quen thuộc bên ngoài, ngập ngừng hỏi:
“Chúng ta đi đâu thế?”
Anh trả lời tự nhiên: ‘Tất nhiên là đưa cậu về chung cư rồi”.
Hàn Ninh bối rối chớp mắt, làm sao đây?
“Về nhà được không?” - Cô hỏi
Anh nhếch môi: “Cậu có chắc mình muốn mọi người nhìn cậu cái dạng này?”
Cô im lặng.
Cái dạng này là thế nào? Chân tớ căn bản không sao cả, là do cậu làm quá lên bắt người ta quấn băng vào thôi. Hàn Ninh bực mình vò đầu.
Chiếc xe thong thả đi vào tầng hầm, rồi dừng lại.
Cô tháo dây an toàn ra, nhìn anh xuống xe, mở cửa xe của cô mà căng thẳng trong lòng.
Sau đó cô nhìn anh đứng trước cửa nhà mình, không xác định hỏi thêm lần nữa:
“Hứa Mặc, cậu... không về sao?”
Anh bị thái độ kì lạ của cô làm nhướng mày:
“Sao vậy? Mình phải mang cậu an toàn vào nhà rồi mới đi được”.
Căn bản là anh không muốn đi.
Hàn Ninh im lặng.
Hứa Mặc cũng không thúc dục. Được ở bên cô thêm càng nhiều thời gian, cớ sao mà không làm.
Dường như ông trời muốn phá hủy sự im lặng giữa hai người, cánh cửa bên trong đột ngột mở ra.
Giọng nói một chàng trai vang lên:
“Cậu về rồi hả, tớ nghe thấy tiếng động, sao không vào nhà....”
Hứa Mặc hóa đá.
Hàn Ninh che trán thở dài.
Ai Nói Thanh Mai Trúc Mã Không Thể Yêu Ai Nói Thanh Mai Trúc Mã Không Thể Yêu - Lamhan