Love is one long sweet dream, and marriage is the alarm clock.

Unknown

Download ebooks
Ebook "Ai Mới Là Con Trai"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Linh Lòe Loẹt
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 130
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1005 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 00:59:44 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 77: Nắm Tay - Rình Rập.
nh chen ngang ngăn cản hai đứa. Không có anh chắc nhóc và em đã solo với nhau luôn rồi. Nghĩ đến là bực mình.
-"Em đi về đã."-Nhóc với em bỏ mỗi đứa một nơi đi không ai nhìn mặt ai.
Anh nhìn theo hét lớn.
-"Phải đi về chung rồi xưng anh em nữa chứ."
Cả bọn 17 tuổi nghe xong bật cười cho anh và hai đứa nhỏ. Thôi thì cứ để hai đứa ấy đến đâu thì đến đi. Giải ân oán gì mà phức tạp.
-"Trốn giám thị ra ngoài chơi đi."-Nó đứng dậy hăng hái.
-"Chơi cái gì?"-Hắn chóng cằm với bản mặt (-_-) nhìn nó.
Định mệnh thằng khỉ này làm mất cả hứng đi chơi. Quay sang nhìn thì cả bọn lên kí túc xá hết rồi. Một phòng chỉ có sáu người mà sao bây giờ gấp đôi lên là sao nhỉ? Bộ mình sinh ra chúng hay sao vậy ta?
.................................
Sửa soạn ở phòng thay đồ của trường xong. Nhóc với em lại theo nhiệm vụ là xuống vườn hoa theo lời anh.
-"Hêy...lần này là gì vậy?"-Gã choàng vai anh nói.
-"Suỵt."-Anh tỏ vẻ bí mật.-"Chuyện riêng tư người ta mà ồn ào
Gã xô anh ra đến ngồi cạnh nó lườm lườm. Thấy gã ngồi cạnh nó hắn cũng chạy bén đến ngồi cạnh. Phải như vậy mới đúng.
Nó nhìn gã rồi nhìn hắn đang làm cái quái gì mà cứ tấp nập vào người mình. Nó xô hai người té nhào ra.
-"Trời đã nóng rồi mà còn xít lại tao."
Anh ung dung xỏ tay vào túi quần đi thẳng xuống lầu bỏ lại mấy cái bản mặt nhìn theo.
-"Hêy...sao không đi theo coi đi. Chuyện này vui à."-Nói rồi nó lén lút chạy theo làm cả bọn kia cũng theo đuôi.
Vừa đến vườn hoa là thấy ngay ba người bọn anh đang ngồi ở ghế đá. Hoa toả ngát cao chót vót làm cả bọn không thấy được gì cứ chồm lên chồm xuống trông rất khổ cực. Đã thế còn có đám ong ở đó,không ai dám xông vào vì sợ "anh ong" làm nhan sắc phai nhoà.
-Trong đây ai nhẹ kg nhất?"-Chàng quay sang hỏi.
-"Làm gì?"-Ba tụi nó đồng thanh.
-"Kêu thằng Quân ngồi chổm xuống cho đứa nhẹ kg đứng lên coi thằng Nam làm gì."-Chàng nhìn sang hắn.
-"Ơ...sao lại là tao?"-Hắn không hiểu con mẹ gì hết tròn mắt nhìn.
Cả bọn vòng tay trước ngực gật đầu nhìn hắn. Hắn vẫy vẫy tay không đồng ý. Nhưng nếu là Lam Minh Nhật thì ôkê chứ đưa mấy mụ mấy anh kia đạp lên lưng mình thì đừng có mờ ơ mơ
Nhưng...
-"Thằng Nhật nặng kg nhất. Loại."-Cuộc sống không như cuộc đời. (T_T)
-"Tao có 45 kg mà bảo tao nặng nhất á."-Nó nắm cổ áo chàng. Mất công đọc giả đọc được lại tưởng mình 60 kg nữa.
Chàng gượng cười nhìn nó. Nói ai chứ nói Lam Minh Nhật là số mình đen rồi.
-"A...ha...ha...."
Nó bỏ tay ra khỏi áo chàng,vòng tay trước ngực nhìn sang nơi khác.
Hắn thấy nó không được cũng phản đối theo.
-"Tao không cõng đâu."
-"Thì ai bắt mày cõng đâu."-Cả bọn đồng thanh ngoài trừ chàng ra làm hắn quế một vố.
-"Con Tuyền nhẹ nhất. 43kg...thằng Thụy với thằng Phong 44 kg rồi."-Gã chóng nạnh cười gian.
Nàng đi qua đi lại nhìn gã với ánh mắt ngưỡng mộ.
-"Nhìn mày chắc 50 kg nhỉ? Thân hình cân đối vãi."
Nhỏ chạy đến choàng vai gã dơ ám hiệu "number one" lên.
-"Thằng Thụy nói phải. Hơi bị men."
Gã nghe xong những lời khen từ mồm nhỏ và nàng. Trong lòng bỗng vui lên. Bởi vì tôi là hôn phu tương lai của Lam Minh Nhật mà. Nhưng chỉ có gã là không biết ý định đen tối của nhỏ và nàng trong khi ai nép mình sang một bên.
-"Cho nên ngồi xuống để con Tuyền đứng lên."-Nhỏ chóng nạnh.
Gã nghe xong liền phun bọt trực tuyến.
-"Cái gì?"
Nàng vẫy vẫy tay.
-"Aishhh....nhanh đi không bọn kia về bây giờ. Đi rình tình cảm của người khác là phải chịu thiệt."
Gã nhìn sang nó cầu cứu nhưng cầu cứu ai lại cầu cứu nó là không ổn rồi. Mọi người bẻ tay kêu tiếng xương đi đến gần gã.
-"À được rồi."
Nói rồi cô như được làm hoàng hậu được kẻ hầu người hạ nâng lên lưng.
-"Lên lên đi..."-Cô bỉu môi nhìn bọn anh.
-Sao...bà....nặng...chỉ...thua...con...voi...một lạng thôi vậy?"-Gã gắng sức nói.
-"Lên tí nữa đi.-"Cô ngước nhìn.
Bọn ở dưới véo váy đồng phục học sinh của cô xuống làm cô không tài nào xem được những gì.
-"Sao rồi mày?"-Nó hỏi.
-"Đừng kéo váy tui."-Cô nhăn nhó. Vừa quay sang thấy..-"Hêy...Hêy..."-Cô vỗ tay nó lia lịa.
-"Sao?"-Gã nghe xong thấy đứng phất dậy làm cô té nhào ra. Cả bọn chạy ùa ra thấy nhóc và em...đang nắm tay nhau lủi thủi.
-"Nắm tay nhau rồi sao?"-Cả bọn đồng thanh.-"Thằng Nam mạnh dữ. Làm gì mà để hai chúng nó nắm tay luôn ghê vậy?"
Hắn chóng nạnh cười hả hê. Kì này có khi nào nhóc con đó rước mụ kia về là ổn rồi. Vậy việc mình và Lam Minh Nhật là tốt,không có kì đà cản mũi.
Nhỏ thấy bản mặt hắn gian tà,nhẹ nhàng thổ lộ vào tai hắn.
-"Mày suy nghĩ gì mà đen tối vậy? Nhìn mày tao sợ ghê."
Hắn dập tắt suy nghĩ về nó quay sang lườm nhỏ. Sao cái bà này cứ thích làm cụt hứng mình ghê.
Nó cau mày nhìn kĩ em. Công nhận cũng có chút dễ thương,láu lỉnh. Lỡ mai này hai đứa nó một cặp thì tốt quá. Thằng Hoàng cũng được người tốt bên cạnh.
-"Nắm tay mà để bản mặt thằng Nam ở đó thì mất duyên cmnr."-Nàng với chàng bỉu môi.
Anh cười cười nhìn nhóc và em ngại ngại nhìn nhau.
-"Nắm tay nhau đi về đi."
Nhóc với em quay sang lườm anh. Hết bữa nay thôi,sẽ không bán cái mạng xinh xắn,đẹp trai đến cái ông tâm thần này đâu.
-"Biết rồi."
Nhóc với em vừa đi xa là cả bọn bán mạng cho lũ ong kia vượt ải chạy đến choàng vai anh nhìn hai đứa vừa đi vừa lườm nhau.
-"Quá mạnh,quá dữ và quá ghê."
..........................................
Nhóc với em đợi đi xa anh là tiếng ồn lại vang lên.
-"Chắc anh muốn nắm tay tui lắm chứ gì?"-Em mặt gian nhìn nhóc (bị anh doạ nếu không kêu anh thì ân oán cãi vả sẽ ập nhiều đến).
Nhóc nực cười lườm em.
-"Cái đồ suy bụng ta ra bụng người."
-"Á...ha...ha...còn bày đặc tự ái. Biết tui là ai không? Tui là..."
-"Là Từ Minh Nhi ăn hại."-Có bài ca hát hoài.
Nhóc phán một câu làm em điên hết lên. Sao con người này có thể xuất hiện trước mặt mình được cơ chứ. Đúng là cái xã hội này loạn lên hết rồi. Tức chết đi được mà.
Nhóc thấy em càng tức càng xiết áo mình chặt đến nỗi vai mình xệ xuống.
-"Bà đang làm nhăn áo đắt tiền của tôi đấy."
Sao cái thằng này càng lúc càng nhỏ nhoi hẹp hòi vậy nhỉ?
-"Đồ nhỏ nhoi hẹp hòi."-Em hét lên.
Soạt.
Nắm tay kiểu gì mà đến nổi áo bị em tức xé rách toạt lộ ra cánh tay trắng như bông bưởi của nhóc.
-"Cái bà điên này?"-Áo chị Nhật mua cho tui đấy. (Đồ của anh ý đều được nó chọn lựa và mua cho >.
Ai Mới Là Con Trai Ai Mới Là Con Trai - Linh Lòe Loẹt