People sacrifice the present for the future. But life is available only in the present. That is why we should walk in such a way that every step can bring us to the here and the now.

Thích Nhất Hạnh

Download ebooks
Ebook "Ai Là Hoàng Tử Của Em"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Tửng Thiên Anh
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 61
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1106 / 3
Cập nhật: 2017-09-25 04:51:01 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 35
hi đã tỉnh táo lại, mẹ nó cho nó ăn cháo, cưng nụng nó như một đứa trẻ. Nó tất nhiên là xúc động lắm.
Nếu có ai tình cờ ghé thăm phòng bệnh của nó chắc chắn sẽ không ngại mà để cử đây là phòng bệnh nhộn nhịp nhất của năm. Ba nó pha trà, mẹ nó cho nó ăn, Ân ngồi cạnh gọt hoa quả, Kỳ bày trò làm nó cười. Ba mẹ nó cũng không hỏi nhiều về vụ này vì Kỳ nói đã giải quyết ổn thỏa xong rồi. Mà quan trọng hơn là nó đã tỉnh lại và vẫn bình thường.
Thiên nói là đi ra ngoài một chút. Thực chất là hắn sang phòng bên cạnh để rủa vết thương. Lúc nãy đang rửa dở và thay băng thì nghe tin nó dậy, không suy nghĩ gì mà chạy sang phòng nó luôn. Bây giờ hắn quay lại lau rủa sạch và bôi thuốc vào những vết chầy xước khắp trên cơ thể hắn do vụ vừa nãy. Sở dĩ hắn làm vậy vì không muốn để nó nhìn thấy mà lo lắng cho hắn.
Hơn 12h, nó đuổi khéo mãi tất cả mọi người mới về nhà cho để nó an tâm nghỉ dưỡng. Mẹ nó nhất quyết muốn ở cùng nó nhưng may mà có Thiên lên tiếng bảo có hắn ở đây là được, mẹ nó mới về cho.
Trong phòng giờ chỉ còn nó và hắn.
Thiên ngồi trên giường, nắm chặt bàn tay nó, nói với giọng nhẹ.
- Xin lỗi. Anh đã không thể bảo vệ được em.
Nó vui vẻ lắc đầu nguây nguẩy, đập vào vai hắn bảo không sao. Nó để hai bàn tay lên khuôn mặt đẹp trai của hắn đã bị xấu đi bởi những vết xước, miệng mấp máy.
- Anh không sao chứ?
Hắn lắc đầu, kéo nó vào lòng. Trong vòng tay ấm áp của hắn, nó không kiềm chế nổi bản thân mà òa khóc nhử một đứa trẻ.
Hắn càng ôm nó chặt hơn, vuốt nhẹ mái tóc nó, để nó khóc tự nhiên, mọi nỗi buồn phiền sẽ tan biến.
Một lúc sau, nước mắt của nó mới ngưng lại. Hắn nhẹ nhàng lau đi những giọt lệ còn vương lại trên khóe mắt nó, mắng yêu.
- Khóc nãy giờ là đủ rồi henn. Ướt hết áo anh rồi.
Nghe giọng điệu của hắn, nó cười trở lại. Một nụ cười ngây ngô, tự nhiên vốn có đã xuất hiện trên khóe môi.
- Ghét anh.
Nó đánh hắn vài cái vào vai, đánh nhẹ thôi xong còn làm mặt phụng phịu với hắn. Đã vậy, hắn càng cưng yêu nó hơn.
- Nhưng anh yêu em thì phải làm sao?
Một tay hắn chống lên cằm, vờ suy nghĩ. Nhìn hắn chẳng khác gì ông cụ non.
- Kệ anh.
Nó cười vui vẻ rồi đẩy hắn ra. Hắn lại càng kéo nó vào gần hắn hơn.
Căn phòng ấm áp lạ kì, tràn ngập tiếng cười đùa của hai đứa, tràn ngập hạnh phúc.
Trước sau cũng phải đi ngủ, mà phòng bệnh lại chỉ có một giường duy nhất. Nó định bắt hắn nằm ở dưới sàn nhưng lại nghĩ dù sao hắn cũng là người bệnh nên thôi. Giờ cũng đã muộn, đi gọi bác sĩ để lấy phòng cũng hơi ngại. Bất đắc dĩ nó và hắn lại ngủ chung giường. Hắn đương nhiên là thích lắm.
Giường quá bé. Hai con người không thể ngăn chia vạch mà nằm sát vào nhau. Hắn ho khan lấy một tiếng rồi quay người lại, kéo nó vào lồng ngực của hắn. Đây giường như là thói quen của hắn khi ở bên nó rồi. Nó hơi bất ngờ, cười tủm tỉm một mình. Trạng thái của hai bạn trẻ bây giờ thật giống một cặp vợ chồng trẻ ôm nhau đi ngủ a.
***************
Mới 5h sáng, hắn đã tỉnh dậy. Thấy nó đang nằm ngủ ngoan trong vòng tay của mình, tự nhiên hắn cảm nhận được con tim đang đập nhanh cỡ nào.
Chụt:*
Một nụ hôn lén, chào ngày mới.
Hắn vừa ngồi dậy, lấy điện thoại lên web được một lúc thì nó cũng tỉnh. Nó ngồi bật dậy, vươn vai rồi ngáp một cái như mọi ngày nó vẫn tỉnh dậy.
Á....
Tí xíu nữa là nó ngã ngửa xuống giường khi nhận ra hắn đang nhìn chằm chằm nó, miệng bật cười thích thú.
- Cười... Anh cười cái gì? Em buồn cười lắm sao? Hứ.
Nó dựa lưng vào tường, khoanh tay, làm mặt nhăn nhó. Hắn đành nhịn cười rồi choàng tay ra ôm nó, âu yếm.
- Bảo bối ngoan, em ngủ thêm đi.
- Mấy giờ rồi anh?
- Hơn 5h...
Á... Nó há hốc miệng, hét lên. Cài gì chứ? Mới có 5h sáng thôi sao? Đây đúng là kỉ lục của nó mà. Nhưng tiếc thật, nó đã tỉnh ngủ rồi thì khó có thể ngủ tiếp. Vậy nên dậy thôi.
Nó đang định vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt thì bị hắn kéo lại, dò hỏi.
- Đi đâu đấy? Sao không ngủ thêm?
Nó thở dài.
- Em đi rửa mặt.
Nhìn cái mặt đáng yêu muốn chết của nó, hắn cười tươi rồi bỏ tay nó ra, không quên nhắc nhở.
- Umm.. Em còn chưa khỏe hẳn đâu đấy. Nên đi cẩn thận.
- Dạ.
Nó ngoan ngoãn trả lời rồi chạy nhanh đi. Chứ ở gần tên này một giây nữa cũng đủ làm nó chết. Lí do à? Nụ cười tươi rói của hắn vừa nãy làm con tim nó nhảy mủa loạn xạ lên.
Ai Là Hoàng Tử Của Em Ai Là Hoàng Tử Của Em - Tửng Thiên Anh