Những người vĩ đại không những phải biết chớp lấy cơ hội mà còn phải biết tạo ra cơ hội.

C.C. Colton

Download ebooks
Ebook "Ai Bảo Chỉ Hoàng Tử Mới Là chân Mệnh Thiên Tử"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Vũ Nhi Phiêu
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 96 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1089 / 4
Cập nhật: 2017-09-24 22:43:46 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 65: Cơ Quan
ý Đức Toàn cao hứng quỳ xuống dập đầu: "vạn tuế gia, nô tài thay Tâm Di cách cách tạ ơn ngài, cũng thay Nạp Lan thống lĩnh tạ ơn chủ tử ân điển"
"tiểu nha đầu cho ngươi ưu đãi gì, ngươi hội như vậy giúp đỡ chúng?" Khang Hy chỉ vào mặt Lý Đức Toàn hỏi
"chủ tử, chỉ sợ trong cung không có mấy người nói cách cách không tốt!"
"đương nhiên rồi, trẫm cấp nàng chỗ dựa, còn lấy bạc thu mua lòng người"
"gia, không thể dùng bạc để mua đc lòng người, nô tài thấy, cách cách chính là chân tình đổi chân tình"
Khang Hy cảm thán nói: "ohm, lấy chân tình đổi chân tình, biết trẫm vì gì thich nàng? Trừ bỏ bên ngoài nàng thông minh, nàng là người duy nhất không xem trẫm là vua mà xem trẫm là người, nàng hướng trẫm làm nũng, đùa giỡn tính tình nóng nẩy, phát giận đều rất thật tình. Hoàng đế cũng là người, nàng làm trẫm cảm nhận đc tình cảm gia đình người bình thường"
"chủ tử liền phái người đi!"
"cho trẫm ngẫm lại" Khang Hy do dự
Tiếp nhận chén trà Lý Đức Toàn đưa, uống mấy hụm, tự hỏi trong chốc lát: "vẫn là không đc, ngươi gọi Trương Đình Ngọc tới đây"
Trương Đình Ngọc nhận đc mệnh lệnh của Khang Hy, rất là bất ngờ, giám thị Nạp Lan Đức Duật cũng đc, khả giám thị Tâm Di là sao? Trong 1 lúc hắn cân nhắc đi ra, nhưng còn chưa đến ngự hoa viên, hắn đã nghĩ thông, nghĩ thông không khỏi mồ hôi lạnh toàn thân. Trong lòng biết việc này quan trọng vạn phần, tuyệt không thể phớt lờ, chạy nhanh đi an bài thân tín đi giám thị 2 người.
Tâm Di cũng muốn Khang Hy tới giám thị mình, cây ngay không sợ chết đứng, nàng vẽ lên giấy 1 phim hoạt họa, cuối cùng nàng ném bút: "nhàm chán!". Nhìn bên kia cài người đã nhanh ngủ gật vội nhắc: "ai... đừng ngủ!"
Trúc Tử còn buồn ngủ: " cách cách, không phải nói sẽ có người đến thâu đề sao, thế nào không có động tĩnh gì vậy?"
"nhất định sẽ đến, ngươi đem những thứ liên quan đến thi từ đến đây" Tâm Di dặn dò
Trúc Tử từ trên giá sách lấy thư đưa cho Tâm Di
"tùy tiện chọn 1 quyển, ngươi niệm, ta viết, Tiểu Lan, Ma Mặc"
Tiểu Trúc mở thư ra, giống như tiểu hòa thượng đọc kinh: "đối tửu thi ca, nhân sinh là bao..." đc Tâm Di giáo dục, Tiểu Trúc học vấn cũng tiến bộ không ít. Hắn nhớ kĩ, Tâm di chậm rãi ra sao.
Giờ phút này, trên nóc nhà bọn họ đương có thêm người như mèo điểm chân hành tẩu, không cẩn thận đạp vỡ 1 mảnh ngói, chỉ nghe răng rắc 1 tiếng, hắn nhanh ngồi xuống.
Đêm dài nhân tĩnh(đêm dài iên ắng), trong phòng mọi người đều nghe đc, không hẹn mà tất cả cùng ngẩng đầu hướng về phía trc
Tâm Di hạ bút, hướng bọn họ thở dài, nhẹ giọng nói: "đến đây, trò hay đã đến lúc đc gặt hái. Nhị Hổ, đem cái này quăng ra"
Nhị Hỏ từ góc sáng đưa ra 1 bao tròn tròn, mở cửa sổ, dùng sức hướng nóc nhà ném, rồi lập tức đóng cửa sổ. thứ Nhị Hổ quăng ra tuyệt không là thứ gì tốt.
"ba!" chỉ bao dừng ở trên nóc nhà, từ trong bao bay ra vô số ong mật
Ong hướng dạ hành nhân, dạ hành nhân cuống quýt chạy trốn, trên nóc nhà tiếng răng rắc không ngừng phát ra
Tất cả mọi người hướng trần nhà nhìn. "xem ra, ngày mai phải gọi người đến tu nóc nhà" Tâm Di nói; mọi người che miệng không dám cười lớn.
"nhiều cơ quan như vậy, địch nhân tối thảm" Nhị Hổ càng nghĩ càng thấy thú vị
Tiểu Mai không rõ hỏi: "vì cái gì? Trong bao là cái gì?"
Đại Hổ trả lời: "trong bao chính là tổ ong"
Nhị Hổ tiếp lời: "trên nóc nhà còn có mật"
Tiểu Trúc không nhịn đc cười to: "a? người kia chẳng phải là... ha ha..."
"hư!" Tâm Di bảo mọi người im lặng
Trong phòng an tĩnh lại, Tâm Di nghiêng tai cẩn thận nghe ngóng, sau đó đếm: "nhất, nhị, tam..." không đợi nàng đếm đến mười, ngoài cửa truyền đến 1 âm thanh "rầm"
Đêm đó, kẻ dính đòn là người qua đường đặt mông ngã xuống đất, đau đớn trợn mắt không dám kêu. Hắn dùng 1 tay chống đỡ, đột nhiên nhảy lên, chỉ thấy 2 bàn tay đầy gai xương rồng, mông cũng bị đâm vài cái, hắn nghĩ muốn tháo xuống, khả 1 thời không xong, gấp đến độ dùng sức. Lúc này, ong hướng hắn bay tới, rốt cục hắn bất chấp đau đớn chạy còn nhanh hơn thỏ.
Không nghe thấy âm thanh nữa, Tâm Di mở cửa sổ, hướng ra ngoài nhìn rồi đóng cửa sổ "ta xem hắn mai có thể hoạt động đc không"
Tiểu Cúc cười nói: "cách cách thật tuyệt, nghĩ ra biện pháp hay như vậy"
"tuy vậy ta không biết kia là người qua đường" Tâm Di nói có vẻ mất mát
"Chẳng lẽ còn có mấy lộ sao?" Đại Hổ không rõ hỏi
Tâm Di nói: "1 đường là tới thâu, 1 đường là tới... giám thị"
"giám thị? Ai giám thị?" mọi người đều không ngờ
Tâm Di liếc mắt nhìn họ: "hoàng thượng!"
Mọi người nhìn nhau, không ai lên tiếng. lúc sau, Tiểu Cúc mới nói: "hoàng thượng vẫn là không tin cách cách, ai! Ngay cả cách cách người cũng không tin, kia, Nạp Lan thống lĩnh càng
không tin"
"chính thế, mọi việc ổn thỏa, không cần lo lắng. ta sẽ không để kẻ nào bắt đc nhược điểm"
Giờ phút này, Nạp Lan Đức Duật hứng trí ở trong phòng gẩy đàn, Nạp Lan Hoành đẩy cửa tiến vào.
"a mã còn chưa ngủ a?" Nạp Lan Đức Duật ngẩng đầu nhìn phụ thân nói.
"na, ngươi thế nào còn có tâm tình gẩy đàn?" Nạp Lan Hoành khó hiểu hỏi
"làm sao?"
"làm sao! Ngày mai tối quan trọng, ngươi nên đến thư phòng đọc sách đi"
" nước tới chân mới nhảy có ích gì?"
"nước tới chân mới nhảy còn hơn là không nhảy, đi đi đi, đến thư phòng đi!" Nạp Lan Đức Duật bị Nạp Lan Hoành kéo xuất môn
Trên bàn trong thư phòng, sách đều đã đc mở ra
"a mã người làm gì thế?" Nạp Lan Đức Duật hỏi
"Duật nhi, a mã nghĩ kĩ rồi, nghĩ ra đc đề mục, ngươi tới xem đi" Nạp Lan Hoành từ bàn lấy ra 1 đề đưa cho Nạp Lan Đức Duật xem, Nạp Lan Hoành cũng không ngẫm lại, hắn là võ tướng, có thể nghĩ đc hảo đề mục gì
Nạp Lan Đức Duật tiếp nhận, lập lại xem rồi lại nhét vào tay Nạp Lan Hoành, "a mã người cho là thi trạng nguyên sao?"
"ai, rất khó nói, vạn nhất đoán đc thì sao?"
"không có vạn nhất,nàng ra đề, lão thiên đoán chưa chắc đã đc, sớm chút về phòng ngủ thôi" Nạp Lan Đức Duật hiểu rõ Tâm Di
" chính là..."
"không có chính là gì cả, nha đầu kia làm gì không đoán đc đâu"
"Duật nhi sao có thể nói cách cách như thế"
Nạp Lan Đức Duật lúc này mới để ý chính mình chút nữa nói lộ hết, vì thế nhanh hướng phụ thân: "đc rồi, đc rồi, tin tưởng con không có sai đâu, trở về ngủ đi thôi!" nói xong vội kéo phụ thân về phòng
Trên đg về phòng, hắn vô cùng cảm thấy trên cây bên ngoài cùng trên nóc nhà có người, "hoàng thượng vẫn là lo lắng ta", hắn thở dài, trở về phòng
Nạp Lan Đức Duật liệu như thần, bên ngoài tường viên là người đc Trương Đình Ngọc an bài có nhiệm vụ giám sát hành động của Nạp Lan Đức Duật. trên thực tế, Nạp Lan Đức Duật thật muốn làm bừa có rất nhiều cách chỉ là hắn không làm cũng không thiết làm.
Trong hoàng cung, Khang Hy nằm trên nhuyễn tháp đợi Trương Đình Ngọc hồi âm, dù sao tuổi cũng đã lớn, chờ chờ rồi ngủ thiếp đi, Trương Đình Ngọc vào phòng, nhìn thấy đành đứng bên chờ. May mắn là Khang Hy chỉ chợp mắt, liền rất nhanh tỉnh, "Hành Thần, thế nào, có chuyện gì không?"
"hồi hoàng thượng, thần đã bố trí thỏa đáng, rất nhanh liền có hồi báo"
"thế nào?"
"Nạp Lan Đức Duật không có động tĩnh gì, nhưng bên cách cách rất náo nhiệt"
"nói nhanh lên, có chuyện gì náo nhiệt?"
"cách cách thiết lập cơ quan, chật vật vô cùng, thần đã kêu thái y cho hắn điều trị rồi"
"cơ quan? Thái y? rốt cục là sao?"
"hoàng thượng, dung thần làm càn chút, thần cười đã"
Truong Đình Ngọc không nhịn đc vừa nói vừa cười, Khang Hy nghe không hiểu, nhìn chằm chằm vào vị đại thần sưa nay trầm ổn. Lý Đức Toàn cũng nhìn Trương Đình Ngọc cười không ngừng, Khang Hy cùng Lý Đức Toàn nhìn về phía Trương Đình Ngọc vẻ mặt khó hiểu
Trương Đình Ngọc rốt cục ngừng cười: " hoàng thượng thứ tội thần nhịn không đc"
Khang Hy vội la lên: "rốt cục có cái gì đáng cười, ngươi cũng làm trẫm cười coi!"
"vâng, thần chậm rãi nói tỉ mỉ cho hoàng thượng nghe"
Mặt kệ nói thế nào, bọn họ quyết định đến Di Uyển xem xét tình hình
Trong phong, người tựa đầu vào ghế ngủ gà ngủ gật, có người ghé mặt lên trên bàn, có người đứng ở góc tường nhắm mắt dưỡng thần
Tâm Di lắc ghế không ngùng nói thầm: " đến a, mau tới thâu, nếu không đến ta ngủ mất!"
Tiểu Mai còn tỉnh táo nghe Tâm Di nói không nhịn đc cười: " cách cách, người thế nào lại mong có người tới thâu?"
"làm cơ quan tốt như vậy mà không có người đến thử thật phí công a!" Tâm Di hy vọng có người đến thâu, đến đây! Hơn nữa đã tới của rồi
2 người rón rén hướng phòng Tâm Di đến, vừa đi vừa nhìn đông nhìn tây, bọn họ tới của, không nhìn thấy trên đất trải cực nhiều mọc phiến, 2 đầu mọc phiến buộc bằng dây thừng phía trên còn có vài cái ống trúc
2 người 1 cước dẫm nát mộc phiến, mọc phiến mỏng manh sao có thể chịu được sức nặng của cả 2 người nam nhân lục lưỡng, 1 tiếng gãy vang lên
"ba"
Mộc phiến vỡ ra, dây thừng đứt, ống trúc nghiêng, bên trong thuốc màu không ngừng đổ xuống. đồng thời, mười mấy ống trúc sinh ra hiệu ứng tựa như quân bài domino, thuốc màu không ngừng đổ lên 2 người
Trong phòng, mọi người bị tiếng nước đổ ào ào đánh thức
Đại Hổ hỏi: " trời mưa sao?"
Tâm Di cười: " đúng vậy, mưa sắc màu"
2 tiểu tặc toàn thân sặc sỡ đứng ở dại sảnh Liêm Vương phủ làm tất cả mọi người sửng sốt
Dận Tự cả giận nói: "tiểu vương là cho các ngươi đi Di Uyển, không kêu các ngươi đi phường nhuộm, như thế nào thành ra như vậy?"
"hồi vương gia, cách cách ở cửa đặt cơ quan"
"đáng chết, là các ngươi không cẩn thận!"
"dạ, là tiểu nhân vô dụng, tiểu nhân lần tới nhất định không bị lừa"
"lần tới chỉ sợ làm theo hội mắc mưu" Dận Tự ngẫm lại cũng không thể toàn bộ trách họ, bọn họ sao là đối thủ của Tâm Di được
"thay quần áo đi, đi 1 lần nữa, dùng đầu óc 1 chút!" Dận Tự gào thét
2 người bọn họ lại tới Di Uyển, lúc này thông minh hơn, không cùng nhau tiến vào,1 người theo dọc tường vào Di Uyển, nhìn xunh quanh rồi nhảy qua tường đi vào
Hắn lặng yên không 1 tiếng động khi nhảy vào, tin rằng không có ai phát hiện, nhấc chân tính toán hướng đi, nào biết tả nâng hữu nâng nhưng không thể nâng, 2 chân như bị đóng đinh, dùng sức 1 chút, tháo hài ra thành Kim Kê Độc Lập. vì dùng sức nên không giữ được trọng tâm, lắc lư liên hồi như đứng không vững.
Vừa vặn bên cạnh có cai cọc, hắn cũng không ngẫm lại, mấy cái cọc này sao lại dựng ngay bên cạnh hắn, khẳng định là có vấn đề. Tuy vậy hiện hắn cũng không có thời gian suy nghĩ, quan trọng là giữ lấy, vừa mới giữ lấy, đang định nghiên cứu xem nên làm thế nào đi tiếp, đột nhiên buông lỏng tay, dùng tay trái gãi tay phải. thân thể mất thăng bằng, vì thế chạy nhanh tái giữ lấy cọc gỗ
Cứ thế tới tới lui lui vài lần, rốt cục không nhịn đc nữa, hắn nhanh tay cởi quần áo trải lên đất, chân dẫm lên quần áo nhảy ra khỏi tường
Người đi sau so vs người trước có vận khí tốt hơn, hắn đi đc tới bên cửa sổ. vừa mới mở cửa sổ thì trên của có 1 chữ "Vô"(vô = không) rất lớn, vị lão huynh này thật biết quan tâm: "nơi này sao lại có chữ, không cái gì?"
Hắn tò mò cúi đầu xuống xem, lần này lại thấy 1 tiểu tự(chữ bé) "hữu" (hữu = có, phải)
Người thứ 3 so với người thứ 2 tìm đc 1 chữ bé hơn, chữ "hướng", xuống phía dưới là 1 dòng chữ bé hơn: "không được đi xuống dưới, nếu không...", "tắc" sau đó không thấy rõ lắm
"nếu không thế nào, càng viết càng nhỏ" hắn thấp giọng nói thầm, tiến đến bên tường nhìn. Hắn muốn nhìn chữ trên tường, không cẩn thận đem ngòi nổ trên vách tường châm (bây h là đêm nên muốn nhìn đc phải có lửa)
Đoạn sau chính là: "ngươi hội thực không hay ho...", này chữ "môi" viết thật nhỏ, hơn nữa đã viết tới chân tường. Người nọ đã quỳ trên đất nhìn, tóc tha trên đất, miệng còn nhẩm chữ trên tường: "... thực... thật... môi..."
Chờ hắn niệm xong, ngòi nổ cũng đã đốt hết, chỉ nghe "thình thịch" 1 tiếng, trước mắt 1 quầng sáng lóe lên
Nghe được âm thanh, mọi người trong phòng chạy đến bên cửa sổ, Tâm Di cười loạn, Tiểu Mai mở cửa sổ, mọi người thấy 1 bóng người, sau lưng còn có đốm lửa vì thế đều cười vang
Tiểu Mai vừa cười vừa nói: "sẽ không cháy sạch đến nghiêm trọng đi?"
"sẽ không, nhiều nhất thành mặt bao công thôi"
"cách cách, nếu hắn không tới nhìn chữ, không phải không có trò hay sao?" Đại Hổ đột nhiên nghĩ tới
"Lòng người rất kỳ quái, ta càng không muốn cho thấy thì càng muốn thây"
Tiểu Cúc nói: "hơn nữa chữ viết càng nhỏ, hắn càng quan tâm"
Nhị Hổ thán phục: "cách cách nhìn thấu lòng người!"
"chiêu này không phải ta độc quyền, ta hướng Khổng Minh tiên sinh học" đối vs Tam Quốc, Tâm Di cũng có chút nghiên cứu
2 người tự nhiên không thoát đc giáo huấn của bát a ca, "phế vật! thùng cơm! Bổn vương nuôi không các người, ăn uống phiêu đổ mọi thứ lành nghề, kêu các ngươi thâu 1 cái đề khó vậy sao? Di Uyển cũng không phải đầm rồng hang hổ gì, như thế nào mỗi lần dều biến thành như vậy?" Dận Tự đem bọn hộ thóa mạ
Bị mắng 1 bên, 1 bên không ngừng trảo ngứa. người thảm hơn, lông mi đốt hết, mặt tối như mực, tóc tản ra, cháy thành đoạn ngắn ngủi
"kia nha đầu quỷ kế đa đoan, khó trách bọn chúng hội chúng chiêu" cửu a ca khuyên Dận Tự
"ta coi, đêm nay không biết có bao nhiêu người có chủ ý khảo đề đâu! Cơ quan này không phải vì chúng ta thiết" Hòa thân vương nói
"người khác cũng không đc hảo, quả đắng mọi người cùng ăn" thập a ca nói
"sức của ta không tin không khảo đc đề, sẽ tìm 2 người khác đi" Dận Tự không bỏ qua nói
Ai Bảo Chỉ Hoàng Tử Mới Là chân Mệnh Thiên Tử Ai Bảo Chỉ Hoàng Tử Mới Là chân Mệnh Thiên Tử - Vũ Nhi Phiêu