You can never get a cup of tea large enough or a book long enough to suit me.

C.S. Lewis

Download ebooks
Ebook "Ác Ma Xấu Xa Lão Đại"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Mễ Nhạc
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 18 - chưa đầy đủ
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1042 / 11
Cập nhật: 2017-09-25 04:47:46 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 6.2
iếng nói trầm thấp ôn nhu lại thâm sâu tình ý, ngay cả biểu tình cũng vậy. Đường Tiểu Oánh căn bản không thể cự tuyệt, có lẽ nàng cũng muốn để lại ấn ký trên người hắn, chứng minh hắn là của nàng.
Cầm bàn tay to đặt trước miệng, nàng muốn cắn nhưng mà miệng của nàng quá nhỏ, ép buộc nửa ngày mà dấu vết cũng không rõ ràng, nàng cắn khá nhẹ mà da hắn lại ngăm đen.
Nàng còn muốn bổ khuyết thêm mấy mấy nhát nữa thì ngón tay thon dài thu lại:“ Chú rể có thể hôn tân nương.”
Nàng nhất định không biết vừa rồi bộ dáng cái miệng nhỏ nhắn của nàng hôn, cắn có bao nhiêu mê người. Cơ thể hắn bị nàng làm cho rục rịch muốn rút ngắn giai đoạn.
Tôn Hạo Trạch hôn nàng đúng theo cách thức tiêu chuẩn kiểu Pháp. (TN: chỗ này chém a -.- )
Đột nhiên nàng bị bế lên.“Hạo Trạch?”
“Vào động phòng.”
Đường Tiểu Oánh nhịn không được nở nụ cười, hắn vẫn còn đùa sao.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn cười đến ngọt ngào, hắn lại lần nữa hôn trụ nàng.
Đến khi bị cởi hết quần áo đặt ở trên giường, nàng mới giật mình cảm giác tình thế này có vẻ không đúng: “Hạo Trạch, không phải là đùa thôi sao?” Thật sự muốn vào động phòng?
Tôn Hạo Trạch cũng đem chính mình lột hết, gắt gao ôm Đường Tiểu Oánh ở trên giường, làm nàng không thể động đậy.
“Từ đầu tới cuối anh không nói đùa.”
Không phải là đùa, vậy thì…?
Nhưng nàng không còn dư tâm lực suy nghĩ thêm nữa bởi vì hắn đã nhanh chứng minh bằng hành động. Hắn dụng lực đạo cuồng dã mãnh liệt, thật mạnh xâm nhập vào trong cơ thể nàng, cũng thật mạnh chạm vào lòng của nàng. Nàng tâm hoa nở rộ sáng lạn vô cùng, nội tâm đang xao động cũng chậm chậm được trấn an.
Nàng biết là hắn dùng phương thức “Dã thú” an ủi nàng. Tuy rằng công nhận là hiệu quả nhưng là nếu có thể, lần sau nên đổi cách nhẹ nhàng hơn a.
********************
Trong xe Tề Diệc Vĩ liếc mắt nhìn vị ngồi bên cạnh-Mẫn Tư Viện, “Lần này về mấy ngày?”
Nàng là nữ nhi của cậu hắn. Từ nhỏ bộ dạng thập phần xinh đẹp tựa như búp bê, cũng bởi vậy nên bị làm hư, tính tình tùy hứng. Lúc này nàng đến Đài Loan không chỉ hắn đau đầu mà Hạo Trạch cũng vậy.
“Nghe nói Hạo Trạch ca có bạn gái, là thật sao?” Mẫn Tư Viện một lòng chỉ muốn biết chuyện mà mình quan tâm nhất, căn bản là mặc kệ ông anh kia nói cái gì.
Dùng đầu gối nghĩ cũng biết nha đầu Diệc Như kia nói, bất quá việc này xảy ra cũng chưa lâu: “Anh trước nói với em không được đi phá bọn họ, em cũng biết Hạo Trạch vài năm nay sống như thế nào, khó khăn lắm hắn mới có người trong lòng, em nên chúc phúc hắn đi!”
“Không phải chỉ là kết giao thôi sao, vì sao phải chúc phúc ảnh? Chẳng lẽ ảnh sẽ kết hôn với người ta hay sao?”
Phản ứng của nàng thực kịch liệt.
Thật là, đầu của hắn càng ngày càng đau, sớm biết trước hắn là nên uống thuốc giảm đau rồi mới đón nàng.
“Cậu ấy đối cô gái kia là thật lòng.”
“Vậy sao?”
“Thật, hơn cả thật.” Nếu không lái xe, hắn còn muốn khua tay loạn xạ thể hiện cấp độ a.
Mẫn Tư Viện không thèm nhắc lại.
“Tư Viện, nếu là Diệc Như nói cho em chuyện này, nó hẳn là cũng kể không ít chuyện của Hạo Trạch cùng Tiểu Oánh đi, bọn họ là thật tâm thích nhau cho nên …”
“Anh không cần nói nữa! Em không muốn nghe.”
Xem đi! Lại bốc đồng rồi.
“Em không thích nghe nhưng anh vẫn phải nói, nếu em phá hủy hạnh phúc của Hạo Trạch, Diệc Vĩ ta từ nay về sau sẽ không có biểu muội như vậy nữa.” Hắn biết đe doạ kiểu này hiệu quả không lớn, dù sao nha đầu kia ai cũng không sợ nhưng là hắn vẫn muốn vì bạn tốt làm chút gì đó.
Đây là vấn đề mà Hạo Trạch phải tự đối mặt, hắn chỉ hy vọng Tư Viện nghe lời khuyên của người khác, cũng đừng làm ra chuyện gì dại dột. Hạo Trạch đã qua sáu năm cuộc sống đơn điệu, hắn thật sự hy vọng bạn tốt có thể có được hạnh phúc.
Bất quá nhìn biểu tình của nha đầu này, aizzz xem ra chiêu bài này của biểu ca đây hoàn toàn vô dụng rồi.***********************
Hà Hương Dục xuất viện được chị họ từ Tân Trúc lên đón.
Chị họ Hương Dục mở một quán ăn bình dân, vậy nên trước hết nàng sẽ qua đó điều dưỡng thân thể, sau ở lại làm việc. Dù sao Hương Thực ở Tân Trúc sẽ được nhiều người chiếu cố.
Đường Tiểu Oánh biết nàng không muốn ở lại Đài Bắc ôm khối thương tâm này, mặc dù luyến tiếc nhưng cũng không lưu nàng.
“Tiểu Oánh, đừng khóc.” Hà Hương Dục ôm bạn tốt nói.
“Hương Dục, thực xin lỗi.”
“Không có chuyện gì đâu mà, đừng tự trách mình nữa.” Có chăng thì nàng là có lỗi với đứa nhỏ a, khi biết nam nhân kia đã kết hôn nàng nên rời đi, chính là lúc ấy đã lún quá sâu……
Thấy bạn tốt còn đang khóc, Hà Hương Dục lấy lại tinh thần cười nói:“Tiểu Oánh, nếu rảnh đến Tân Trúc thăm mình, mình với cậu sẽ ăn cho chị họ sạt nghiệp.”
“Hảo.”
“Cậu nhớ giữ gìn sức khỏe.”
“Cậu cũng vậy, còn nữa, câu nói trước đây cậu nói với mình, giờ mình nói lại – cách tốt nhất để quên đau khổ chính là tìm tình cảm mới, biết không? Đừng để một lần bị rắn cắn, cả đời liền ám ảnh.”
“Mình biết rồi, cậu nghĩ mình là ai chứ, mình là Hà Hương Dục nha, làm sao có thể để một chuyện nhỏ này ảnh hưởng? Lần sau mình sẽ mở to mắt chọn một người thật tốt.”
Hai người lại ôm nhau, sau đó Hà Hương Dục lên xe chị họ ly khai.
Đường Tiểu Oánh biết kỳ thật Hương Dục không giống với biểu hiện kiên cường như bề ngoài, nếu không nàng cũng sẽ không rời khỏi Đài Bắc, bất quá nàng hy vọng lời nói mới nãy của Hương Dục là sự thật.
Đường Tiểu Oánh vẫy tay cho đến khi chiếc xe khuất bóng, trong lòng hướng lên trời âm thầm cầu nguyện –  Sau này Hương Dục nhất định phải gặp được người đàn ông tốt, tìm được hạnh phúc đích thực.
Khi Đường Tiểu Oánh trở lại văn phòng, phát hiện mọi người đều dùng một loại ánh mắt quái dị nhìn mình.
Nàng vừa mới xin phép nghỉ nửa buổi để tiễn Hương Dục, chỉ không ở đây có vài giờ mà đã xảy ra chuyện gì sao?
Còn đang thắc mắc thì gặp Tôn Hạo Trạch trong văn phòng đi ra, nàng tiến lên được vài bước đột nhiên dừng lại.
Bởi vì đi theo sau hắn là một cô gái chưa gặp qua lần nào lại thập phần xinh đẹp, quan trọng là cô gái kia đang thân mật kéo tay hắn.
“Hạo Trạch ca, chúng ta đi đâu ăn cơm đây?”
Cô gái này không chỉ có bộ dạng hoàn mĩ, làn da tuyết trắng, mà ngay cả giọng nói cũng mềm mại vô cùng, quả thực cùng tiên nữ giống nhau.
Tôn Hạo Trạch thấy Đường Tiểu Oánh: “Em trở lại rồi?”
“…… Ân.”
“Không có việc gì.” Đường Tiểu Oánh nhìn mỹ nữ bên cạnh hắn: “Vị này là?”
Mẫn Tư Viện thái độ cao ngạo không thèm quan tâm đến Đường Tiểu Oánh, nàng không để ai vào mắt, chỉ đối Tôn Hạo Trạch làm nũng:“Hạo Trạch, em đói bụng, nhanh chút dẫn người ta đi ăn cơm thôi.”
“Hảo.” Tôn Hạo Trạch nhìn về phía Đường Tiểu Oánh.“Buổi tối anh gọi điện thoại cho em.”
“Nhanh chút.” Mẫn Tư Viện thúc giục.
Đường Tiểu Oánh đành phải kiềm chế một bụng nghi vấn nhìn bọn họ động tác thân mật tiêu sái rời văn phòng. Nàng có thể nhận ra rõ ràng hắn đối với cô gái nàng không biết lai lịch kia rất thương yêu, biểu tình lãnh khốc bình thường cũng không thấy đâu.
“Tiểu Oánh, cô đừng hiểu lầm, Hạo Trạch với Tư Viện không có gì đâu, cô ấy là em họ tôi.”
Đường Tiểu Oánh nhìn Tề Diệc Vĩ đang đi tới có chút kinh ngạc. Nàng là em họ Tề tổng?
Tề Diệc Vĩ đưa Đường Tiểu Oánh vào văn phòng hắn, trước hết để nàng chuẩn bị tâm lý. Hắn không biết Tư Viện kia nha đầu muốn làm gì, cũng biết Hạo Trạch sẽ không chủ động đuổi nàng đi, bởi vậy hắn muốn nói cho Tiểu Oánh biết quan hệ của Hạo Trạch cùng Tư Viện, cho dù Tư Viện có giở trò gì, Tiểu Oánh cũng sẽ không hiểu lầm.
“Tư Viện là con gái của cậu tôi, nó cũng là…… em ruột của An Viện- bạn gái đã tạ thế của Hạo Trạch.” Tên này mị lực thật kinh người, nữ nhân nhà bọn họ đều thích hắn.
Bạn gái đã tạ thế?
“Cô hẳn là biết Hạo Trạch là Hoa Kiều đi!”
“Ân.” Đường Tiểu Oánh gật đầu. Nàng đi làm ngày đầu tiên đã biết, cũng nghe nói người nhà của hắn đều ở nước Mỹ.
Tuy rằng hai người đã là người yêu, nhưng nàng chưa từng hỏi chuyện nhà hắn, cũng như hắn không có hỏi qua chuyện nhà nàng. Giữa bọn họ tồn tại một loại ăn ý, kết giao là hai người bọn họ chứ không phải người nhà.
“Cậu tôi đã sớm di cư bên Mỹ, sau này tôi sang Mỹ du học. Hạo Trạch với tôi là bạn cùng lớp. Vào năm thứ hai, An Viện khi ấy mới học trung học tới tìm tôi, bọn họ cũng chính là từ thời điểm đó bắt đầu kết giao.”
Kì nghỉ hè sáu năm trước An Viện tốt nghiệp đại học, nàng cùng Hạo Trạch trở về Đài Loan du lịch. Trong lúc lái xe bất hạnh phát sinh tai nạn xe cộ, bình xăng dò rỉ làm đuôi xe cháy, Hạo Trạch lâm vào bán hôn mê được An Viện kéo ra ngoài nhưng là xe đột nhiên phát nổ, An Viện dùng thân thể của chính mình bảo hộ Hạo Trạch.”
Đường Tiểu Oánh ngực một trận đau, đôi tay nhỏ bé đưa lên che miệng, hốc mắt phiếm hồng, không thể tin được nam nhân yêu thương của mình từng phát sinh loại chuyện như vậy.
Nàng nhớ lần trước Tề tổng nói sự kiện sáu năm trước kia chính là chuyện này?
Nàng đoán An Viện hẳn là thực yêu Hạo Trạch, bởi vì cô ấy đã dùng sinh mệnh của mình bảo hộ người mà cô ấy yêu nhất. Hạo Trạch hắn lúc ấy nhất định rất thống khổ, nàng không khỏi vì hắn đau lòng theo.
“Hạo Trạch cùng An Viện cảm tình tốt lắm, nếu không phải vì vụ tai nạn kia, tôi nghĩ bọn họ hẳn là sẽ kết hôn.”
Aizz! Chỉ có thể nói tạo hóa trêu ngươi. “An Viện cũng thực hiểu biết cá tính Hạo Trạch, bởi vậy trước khi nhắm mắt nàng nói với Hạo Trạch, mệnh của hắn là nàng dùng sinh mệnh đổi lấy, cho nên hắn nhất định phải sống hạnh phúc khoái hoạt, con cháu đầy nhà, nếu không nàng sẽ không tha thứ hắn.”
Đường Tiểu Oánh nhịn không được khóc.
“Từ khi An Viện qua đời, Hạo Trạch giống như là cái xác không hồn, có thể nói cậu ta đem tâm thu lại, bên người chưa từng quen bạn gái khác. Có đôi khi tôi nghĩ cả đời cậu ấy có khi nào cứ như vậy không.”
Tề Diệc Vĩ nhìn nàng.“Những năm gần đây Hạo Trạch đem hết sự quan tâm đặt tại công việc tựa như cái máy giống nhau. Mãi cho đến khi cùng cô kết giao, tôi mới cảm thấy rốt cục cậu ta mới có vẻ giống con người.”
Đường Tiểu Oánh cảm thấy rất khổ sở, nàng hoàn toàn không biết Hạo Trạch từng phát sinh chuyện thống khổ như vậy. Nàng chỉ hưởng thụ ôn nhu của hắn, thậm chí còn từng cáu kỉnh muốn hắn đừng đối tốt với nàng nữa. Bây giờ nghĩ lại, nàng thấy mình thật tệ.
“Tiểu Oánh, sở dĩ tôi đem việc này kể cho cô là vì tôi hy vọng cô thông cảm cho Hạo Trạch một chút. Tương lai mặc kệ phát sinh chuyện gì cũng không rời khỏi cậu ấy được không?
Đường Tiểu Oánh đôi mắt ứa lệ kiên định gật đầu.« Xem Chap Cũ HơnXem Chap Mới Hơn »
Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Ác Ma Xấu Xa Lão Đại - Mễ Nhạc