Love is the hardest habit to break, and the most difficult to satisfy.

Drew Marrymore

Download ebooks
Ebook "Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Tô Tử
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 79 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1333 / 3
Cập nhật: 2017-09-25 00:21:56 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Q.2 - Chương 3: Nam Nhân Khó Đoán
áng sớm, gió nhẹ xuyên thấu qua cửa sổ thổi tấm rèm che nhẹ bay lên. Tang Trà Thanh cử động thân thể mỏi mệt, ngồi dậy sờ sờ cái trán, thật may, đã hết sốt rồi. Cô thật cẩn thận dời bàn tay to đang đặt trên eo xuống, để lên trên giường. Hắn vẫn chưa rời đi! Tang Trà Thanh nhìn về phía Long Cửu, lúc này trên mặt hắn chứa nụ cười thản nhiên, thoạt nhìn vô hại. Xuống giường lấy trong tủ quần áo một bộ đồ, cô rón ra rón rén đi ra phòng ngủ. Két —— Trong chốc lát đóng cánh cửa phòng ngủ kia, Tang Trà Thanh mới cảm thấy được cả người thoải mái hơn. Xuống phòng tắm dưới lầu thay quần áo, rửa mặt xong, bắt đầu bận rộn nấu ăn trong phòng bếp. Sau khi tự mình ăn xong bữa sáng, cô mới dọn phần cơm của Long Cửu để lên bàn, sau khi dọn xong liền ngẩng đầu nhìn lên trên lầu rồi nhón chân đi tới cửa. Vừa mang giày vừa nhớ lại sự khác thường của Long Cửu vào tối hôm qua. Không phải là đầu hắn cũng phát sốt chứ? Còn đang trầm tư suy nghĩ bỗng nhiên có hai bàn tay nắm lấy bả vai cô. Tang Trà Thanh sợ tới mức thân thể mềm mại bị chấn, ngửa đầu lên quả nhiên phát hiện lúc này Long Cửu đang ở trên cao lẳng lặng nhìn xuống, hơn nữa sắc mặt không được tốt lắm. “Em định đi đâu?” Ngữ khí cứng ngắc như là tra hỏi phạm nhân. Hôm nay là cuối tuần, cô không thể nói là đi học được. Tang Trà Thanh nhẹ nhàng hít thở, cố gắng duy trì vẻ trấn định. “Tôi muốn đi ra ngoài mua vài cuốn sách.” Tang Trà Thanh nhẹ nhàng mở miệng, con ngươi trong suốt long lanh hơi sợ hãi nhìn về phía Long Cửu. Khuôn mặt tuấn tú của Long Cửu từ vẻ cứng rắn âm trầm cũng dịu đi một chút, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm Tang Trà Thanh một hồi mới chậm rãi mở miệng: “Trước tiên em chờ tôi tắm rửa một chút.” Hả? Tang Trà Thanh ngẩn ra nhìn Long Cửu đi lên lầu, sau vài giây sửng sốt liền cởi giày ra, đến ngồi xuống sofa. Không đến năm phút đồng hồ sau, Long Củu liền từ trên lầu đi xuống. “Đi thôi.” Long Cửu đi đến phòng khách nói với Tang Trà Thanh, vừa mới tắm rửa xong, đường nét sắc cạnh trên khuôn mặt tuấn tú lúc này thoạt nhìn càng thêm tuấn dật. “Ơ…Đồ ăn sáng tôi làm để ở trên bàn.” Tang Trà Thanh chìa ngón trỏ chỉ chỉ vào phòng ăn. “Em lo lắng sao?” Long Cửu liếc xéo cô một cái, chậm rãi nói. Ơ…Tang Trà Thanh sửng sốt thấy rõ, ánh mắt chớp chớp tỏ vẻ không hiểu được ý tứ của Long Cửu. Trên mặt Long Cửu thoáng hiện lên vẻ mất tự nhiên, khoé môi cũng có chút cứng ngắc: “Không có gì, đi thôi.” Nói xong sải bước dài đi ra ngoài. Tang Trà Thanh ngồi nguyên tại chỗ ngu ngơ năm giây, sau đó cũng đi theo. Chiếc Lamborghini Hermes màu bạc chạy nhanh trên ngã tư đường. “Đến hiệu sách nào?” Long Cửu nắm tay lái, nghiêng đầu, hơi nhếch miệng hỏi Tang Trà Thanh. Lúc này một cơn gió nhẹ thổi đến làm rối tóc hắn khiến cả người hắn thoạt nhìn có cảm giác thần bí nói không nên lời. A. Thực mê người! “A, nơi nào cũng được.” Tang Trà Thanh vừa rồi cư nhiên nhìn đến thất thần, ngượng ngùng đến mức muốn cắn đứt đầu lưỡi của mình. Xe dừng trước cửa một hiệu sách rất lớn. “Cám ơn!” Tang Trà Thanh tháo dây an toàn mở cửa xe đi xuống. “ Anh…” Tang Trà Thanh khó hiểu nhìn Long Cửu cũng theo cô xuống xe, đôi mắt đẹp trợn tròn nhìn hắn. “Tôi vào cùng em.” Đáp án của Long Cửu càng làm Tang Trà Thanh thêm kinh ngạc. “A”. Tang Trà Thanh ngây ngốc a một tiếng. “Không cần…tự tôi…” Còn chưa nói xong, Long Cửu liền nắm bả vai Tang Trà Thanh trực tiếp đi về phía cửa lớn của hiệu sách, như là tuyệt không để ý Tang Trà Thanh sẽ có phản ứng gì, hoàn toàn xem cô là vật sở hữu của riêng mình, đã phân phối chủ quyền. Cả đoạn đường đi, Tang Trà Thanh đều ngẩn ra, quả thực đoán không ra. Hắn không cần đi làm sao? Không phải ngày nào hắn cũng bận ngất trời sao? Tang Trà Thanh bỗng nhiên hơi rầu rĩ, cuối tuần thật vất vả lắm mới được nghỉ ngơi cũng bị Long Củu chiếm lấy. Ánh mắt Tang Trà Thanh chậm rãi đảo qua những cuốn sách trên những dãy giá sách trước mặt, nhưng trong lòng lại hết sức không yên. Nhất là lúc này Long Cửu đang ở bên cạnh người cô xem sách. Nhà sách to như vậy lại có vẻ yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng lật sách. Tang Trà Thanh thở dài một hơi, cùng Long Cửu ra ngoài lúc nào cũng là như vậy. Ở đâu cũng chỉ có hai khách hàng duy nhất là hắn và cô. Như là không chịu nổi không khí áp lực này, Tang Trà Thanh tuỳ ý chọn vài cuốn sách rồi đi đến trước mặt Long Cửu còn đang chăm chú xem sách. “Đã chọn xong rồi?” Tiếng nói trầm thấp của Long Cửu vang lên, hắn đặt lại quyển sách trên tay lên giá. “Vâng.” Tang Trà Thanh gật đầu, đi lướt qua Long Củu về phía quầy thanh toán. Đặt hết những quyển sách đang cầm trên tay lên quầy thanh toán, Tang Trà Thanh lấy ví để trong ba lô ra. “Xin chào tiểu thư, tổng cộng là bốn trăm năm mươi tệ.” Cô thu ngân lẽ phép mỉm cười nói với Tang Trà Thanh. Cô cầm ví tiền, lấy từ bên trong ra năm trăm nhân dân tệ, nhưng một tấm thẻ vàng đã được đưa cho nhân viên thu ngân trước. “Tôi có tiền mặt!” Tang Trà Thanh hơi ngẩn ra ngẩng đầu lên nhìn về phía Long Cửu nói, nhưng sức lực rõ ràng không lớn. Đôi mắt hẹp dài mang theo ngờ vực của Long Cửu nhìn về phía nữ nhân viên thu ngân. Nữ nhân viên vội vàng cầm tấm thẻ vàng quét nhanh trước mặt hai người. Toàn thân Long Cửu tỏa ra lực uy hiếp rõ ràng làm nữ nhân viên thu ngân cảm thấy lạnh. Nhìn thấy bóng lưng hai người rời khỏi cửa hàng, hơi thở luôn luôn ém chặt trong phổi của nữ nhân viên mới được thả ra. Tang Trà Thanh đang cầm trong tay mấy quyển sách, hàng lông mi thật dài hạ xuống che khuất nỗi lòng phức tạp trong đáy mắt. Đem mấy quyển sách để vào bên trong xe, Tang Trà Thanh cũng theo đó ngồi xuống. “ Còn muốn đi đâu không?” Đôi môi mỏng mỉm cười, phát ra cảm giác thần kỳ áp bách. “ Cửu Thiếu, tôi muốn đi một mình trong chốc lát” Tang Trà Thanh hạ xuống ánh mắt, không dám nhìn về phía Long Cửu. “ Đi đâu? Tôi đi cùng em” Long Cửu bất chợt kéo cánh tay xuống dưới Vô-lăng rồi để yên, nhìn về phía Tang Trà Thanh với vẻ thần kỳ kiên nhẫn. “ Tôi không muốn đi cùng anh” Âm thanh Tang Trà Thanh mơ hồ nhẹ như gió. Nhưng mà Long Cửu đã nghe thấy, tròng mắt đen láy hẹp dài bất ngờ căng thẳng, tỏ ý hờn giận rõ ràng. “ Cái gì?” Khuôn mặt tuấn tú của Long Cửu trầm xuống, nửa ngày sau mới lạnh lùng mở miệng. Tang Trà Thanh che miệng lại, giữa đôi lông mày hiện lên một tia chán nản. Không xong! Để cho hắn nghe thấy được rồi! Âm điệu mới vừa rồi của cô nhất định là chọc tức hắn! Vốn chỉ là trong lòng nghĩ nghĩ, không nghĩ tới nhất thời buộc miệng phát ra âm thanh. “ Tốt lắm! Chúng ta sẽ đi Shopping ngay” Cực kỳ ngoài ý muốn là Long Cửu cũng không phát ra lửa giận ào xuống, chỉ là nhăn nhíu hàng mi rồi dùng tay phải khởi động xe. Tang Trà Thanh cắn môi dưới cảm giác muốn xanh tái đi. Ánh mặt trời chói chang ngang trời chiếu lên cây cối hai bên đường đều hắt bóng gục xuống. Xe ở các ngã tư đường vòng vo rồi lại chuyển, Tang Trà Thanh rốt cục chịu đựng không nổi mở miệng: “ Cái kia … tôi, tôi muốn tới công viên trò chơi”. Cô hoài nghi nếu cô không mở miệng, Long Cửu có thể hay không chở cô dạo quanh trên đường cả ngày! Ai ngờ Long Cửu nghe xong, biểu cảm trên khuôn mặt có chút cứng ngắc, dừng lại một chỗ suy nghĩ. “ Vì sao vậy?” Tang Trà Thanh khó hiểu ngước mắt lên, nghiêng đầu hỏi. “ Người ở đó nhiều lắm” môi mỏng nhếch lên phát ra năm chữ. Chẳng lẻ muốn nói với cô là cho tới bây giờ, hắn cũng không đi công viên trò chơi sao? Đáng chết! “ Là như vậy” Tang Trà Thanh gục đầu xuống nửa ngày mới mấp máy môi dưới đỏ mọng nói. Đúng vậy! Hắn là Cửu Thiếu, như thế nào sẽ đi cái nơi đó! Xe chạy như bay qua, khóe mắt Tang Trà Thanh bỗng nhiên miết đến một cửa hàng kem, Tang Trà Thanh quay đầu nhìn, cửa hàng xa mờ dần. Đã lâu cô không ăn kem. Cô nhớ rõ trước kia, mỗi tuần đều cùng Ba Ba đi ăn kem. Ánh sáng trong đáy mắt dần dần hạ xuống ảm đạm. Bỗng nhiên xe ở một khúc quẹo đột nhiên thay đổi, thật sự quay đầu trở lại. Tang Trà Thanh giật mình, ngước mắt lên nhìn Long Cửu. Ánh nắng sau 12 giờ trưa phản xạ lên thân xe sáng lạn rạng rỡ, đồng thời cũng anh ánh lên khuôn mặt của người trước mắt Tang Trà Thanh. Xe dừng ngay trước cửa tiệm kem vừa nãy. Tang Trà Thanh lại một lần nữa mở to hai mắt nhìn Long Cửu, hắn… “ Cô muốn ăn kem sao?” Long Cửu nhíu đôi mày hẹp dài, trong hai tròng mắt có một tia mê hoặc. “ Ơ?” hai má trắng noãn của Tang Trà Thanh bắt đầu tràn lan nét đỏ ửng. Mới vừa rồi bị hắn nhìn thấy sao? Chỉ là muốn ăn kem là một chuyện rất kỳ quái sao? Long Cửu tiếp tục nhìn chằm chằm cô, trong ánh mắt có hoài nghi. Hắn làm chi dùng cái loại ánh mắt này nhìn cô! Giống như đây là một chuyện thật ngu ngốc! Giống như chỉ có con nít mới có ý nghĩ như vậy! “ Này, xuống xe đi” ngón tay Long Cửu bắt đầu vặn chìa khóa xe. “ Cái này…” Tang Trà Thanh do dự một lát rồi tiếp tục mở miệng “ Lần này chúng ta vào cũng đừng làm cho các thực khách khác rời đi, ơ, ý tôi là chỉ hai người thì có chút lạnh lẽo” Nói xong, Tang Trà Thanh thật muốn cắn rớt đầu lưỡi của mình, cô rốt cuộc là nói lung tung cái gì đó! Trộm mắt liếc nhìn Long Cửu, khuôn mặt tuấn duật nghiêm túc vẫn là như vậy không đổi, luôn đi cùng là bộ dáng kiêu căng lãnh đạm, mức độ này cùng trước kia không có bất kỳ sai biệt. Chẳng lẽ lời của cô… Sẽ không lại chọc tức hắn đi? “ Được”. Trầm mặc trong một lát, tiếng nói trầm thấp vang lên. —————————————– Cửa hàng kem này không tính là xa hoa nhưng cũng coi như lịch sự, tao nhã. Ghế Sô- pha hình bán nguyệt, mặt bàn tròn tròn, vách tường màu sáp tím đem trọn vẹn không gian cửa hàng mang theo vẻ thần bí lại dẫn dắt cảm giác đồng thoại. Mỗi một cái Sô- pha hình bán nguyệt đều lần lượt thay đổi ổn định, cho nên từ xa nhìn lên trên như trong cùng một không gian. Thực tế là theo từng bước, từng bước là từng không gian nho nhỏ độc lập Nhìn chiếc cốc thân dài màu tím trong suốt, bên trong có đủ các viên kem tròn tròn, ánh mắt Tang Trà Thanh tràn đầy ý cười. Nhẹ nhàng dùng muỗng nhỏ màu tím múc một ngụm cho vào trong, cảm giác mịn màng tinh khiết trong nháy mắt tràn ngập cả khoang miệng. Long Cửu ngồi dựa ở một bên, tựa hồ đối với hình ảnh cô ăn kem thực cảm thấy hứng thú. Hai má Tang Trà Thanh lại bắt đầu đỏ lên, Long Cửu lại dùng thẳng con ngươi đen áp bách người khác nhìn chằm chằm cô. Tầm mắt Long Cửu luôn luôn đặt ở trên mặt cô, giống như đây là lần đầu tiên gặp cô. Tang Trà Thanh bị hắn nhìn có chút ngượng ngùng, cô bèn múc trong ly ra một muỗng kem hồng nhạt đưa về phía Long Cửu. “ Anh muốn ăn sao?”
Nếu không nhìn cô chằm chằm làm chi. Hiển nhiên, Long Cửu đối với hành động mời ăn này của Tang Trà Thanh ngẩn người một chút, làn môi đang khép chặt bỗng cử động, hé miệng ngậm muỗng kem nhỏ vào. Ngay lập tức, đôi mắt hẹp dài của Long Cửu nheo lại, cảm thụ được phần kem trong miệng hoà tan thấm sâu vào, lành lạnh. Đây là lần đầu tiên hắn ăn kem. Hơn nữa, đây cũng là lần đầu tiên được nữ nhân múc cho ăn. Long Cửu bắt đầu hơi xuất thần, giống như đang suy nghĩ lại có phần không giống vậy. Cuối cùng đôi mày hơi nhíu lại, đáy mắt hiện lên một bóng đen. Tiếng chuông điện thoại di động dồn dập, cắt đứt dòng suy tư của Long Cửu. Tang Trà Thanh cầm ly kem, dùng muỗng nhỏ chậm rãi ăn. Cô rõ ràng nghe thấy đầu dây bên kia là giọng nói nũng nịu của nữ nhân. “Ăn xong rồi?” Long Cửu cúp điện thoại, nhìn thấy Tang Trà Thanh đã buông muỗng xuống. “ Vâng.” Tang Trà Thanh nhẹ gật đầu. “Tôi đưa em trở về.” Long Cửu đứng lên, hai tay đút vào túi, con ngươi đen láy nhìn cô. “Không cần đâu. Anh có chuyện gì thì đi trước đi, tôi bắt Tắc- xi chở về là được rồi.” Tang Trà Thanh cũng đứng lên theo, dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn Long Cửu. “ Tôi sẽ theo ý em.” Long Cửu đi trước ra khỏi tiệm kem. Bóng lưng kiêu căng, lãnh đạm tỏa ra khí lạnh bức người. “Cám ơn!” Tang Trà Thanh tháo dây an toàn rồi đóng cửa xe, cười nói với Long Cửu sau đó nhanh nhẹn rời đi. Long Cửu nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Tang Trà Thanh cho đến khi mất hút, đôi mắt hẹp dài phát ra tia sáng, trầm mặc lạnh lùng và tĩnh lặng giống như trước, khiến cho người ta nhìn không thấu. Tiếng động cơ mạnh mẽ vang lên, Long Cửu khởi động chiếc xe thể thao hắn cực kỳ yêu thích, trong chốc lát rời đi. Trên con đường lớn tùy ý phóng nhanh. Lúc này, chỉ có tốc độ mới có thể khiến tim hắn bình ổn. Ý thức được thái độ của bản thân đối với Tang Trà Thanh trong hai ngày này biến đổi, đôi chân mày Long Cửu cau lại, giống như có tảng băng ngàn năm ngưng tụ, làm không khí trong xe trở nên không rét mà run. Có điều là coi trọng thân thể của cô thôi, hắn không có … không có chút nào là giống với… Nhưng thời điểm mới nãy, khi hắn trả lời điện thoại, hắn biết Tang Trà Thanh nhất định là nghe thấy được, cô lại bày ra bộ dáng lãnh đạm không liên quan đến mình làm cho lồng ngực của hắn nổi lên một tia cảm xúc phức tạp. Cửu Thiếu hắn, người con gái nào mà không muốn tranh giành làm tình nhân của hắn, các cô gái đều xuất ra tất cả vốn liếng, chiêu thức để giữ lại hắn bên người! Chỉ riêng cô! Chỉ riêng cô —— Tang- Trà- Thanh! Nhìn kim đồng hồ điên cuồng giật nhảy, hắn lại một lần nữa nhấn ga, mặc cho gió thổi tung làm mái tóc trên trán bay hỗn độn, hắn hy vọng tốc độ này có thể làm lòng hắn yên tĩnh trở lại. Tang Trà Thanh đem những cuốn sách ban ngày mua được để vào trong giá sách. Trở về phòng ngủ, Tang Trà Thanh ngồi dưới đất, sát bên cửa sổ, thân thể cuộn tròn lại một chỗ, nhắm mắt hưởng thụ sự mềm mại của tấm thảm dưới chân truyền lại, cảm giác thật thoải mái. Cô liếc nhìn đồng hồ treo tường, chắc đêm nay hắn sẽ không đến đây. Nhận thức này khiến Tang Trà Thanh có chút vui sướng. Cô đi về phía phòng tắm, cước bộ cũng nhẹ nhàng hơn, trong khoảng thời gian này, mỗi một đêm, toàn bộ thân thể cô đều thuộc quyền sở hữu của Long Cửu, hắn chưa bao giờ buông tha cô. Đương nhiên ngoại trừ cái đêm cô rơi vào bể bơi. Hình ảnh Long Cửu tự mình đút cháo cho cô không ngăn được mà xông vào đầu Tang Trà Thanh, hai tay cô xoa xoát thân thể một chút, tuỳ ý để dòng nước trong vòi phun chảy xiết hướng thẳng xuống dưới. Qua nửa ngày, hai tay cô mới khôi phục sự linh hoạt. Coi như việc phát sốt kia là tốt đi! Cô hung hăng quăng thân mình rơi vào giữa giường lớn, cánh tay vươn ra đẩy tấm chăn qua một bên. Bao nhiêu áp lực buộc phải cố gắng vào ban ngày khi ở cùng chỗ với Long Cửu đã làm tiêu hao hết tinh thần của cô, cho nên vừa mới vùi vào trong giường, Tang Trà Thanh lẩm bẩm vài tiếng đã tiến vào giấc ngủ. Trong lúc mơ ngủ, cô tựa hồ nghe có tiếng bước chân nặng nề. Từng bước, từng bước một giống như dẫm nát lòng Tang Trà Thanh, theo bản năng, cô túm phần áo trước ngực chuyển người lại. Phanh —— Cửa phòng ngủ bị một người mạnh mẽ đẩy ra. Tang Trà Thanh bừng tỉnh, mở to hai mắt nhìn về phía cửa phòng. Quả nhiên, cho dù trong bóng đêm, Tang Trà Thanh cũng có thể cảm giác được hơi thở nam tính của Long Cửu, một tấc một tấc ăn mòn làm cô khó thở. Cô nghe được âm thanh của Long Cửu, sau đó là tiếng bước chân. Còn chưa định thần lại, Long Cửu đã xốc chăn lên, bàn tay to đưa qua, bắt đầu cởi váy ngủ của Tang Trà Thanh. “Cửu thiếu.” Dụng ý của hắn quá mức rõ ràng, Tang Trà Thanh vội vàng hô lên. Cô có thể ngửi được mùi rượu nồng đậm trên người Long Cửu cùng với mùi nước hoa gay mũi của nữ nhân, theo ánh trăng mờ ảo cô cũng có thể thấy trên cổ Long Cửu rõ ràng có dấu hôn. Hiển nhiên, hắn vừa mới trên người nữ nhân khác bò xuống. Vậy vì cái gì hắn còn đến nơi này tìm cô, chẳng lẽ còn chưa đủ sao. Hắn thật có đủ nhục dục! Chuyện này… Cũng không nhẹ nhàng. Cô cảm giác được vào đêm nay, Long Cửu dị thường thô lỗ, tay của hắn đặt ở nơi mềm mại của cô tựa hồ muốn bóp nát. Tang Trà Thanh thở gấp dồn dập, cô thở ra một hơi rồi chậm rãi hít sâu vào. Khẽ hấp thu một hơi, mùi rượu và mùi nước hoa trên người Long Cửu đều bay vào trong mũi làm Tang Trà Thanh nhíu nhíu mày. Cố chống chọi nửa ngày, Tang Trà Thanh rốt cục lấy hết dũng khí nói: “ Anh cũng không thể tắm rửa trước sao?” Động tác tay của Long Cửu chậm lại, một trận trầm mặc quỷ dị. Trong một khắc thời gian dừng lại cơ hồ khiến Tang Trà Thanh ngạt thở, sau đó Long Cửu tiếp tục hành động của hắn, một tay xé rách áo ngủ của Tang Trà Thanh. Tiếng vải bị xé khiến lòng Tang Trà Thanh đập mạnh một chút. Cô giương mắt nhìn về hướng Long Cửu, lúc này mới phát hiện từ mắt của hắn hiện lên chút tức giận, khoé môi chậm rãi tỏa ra mùi vị lãnh đạm tàn khốc. Tang Trà Thanh rũ xuống ngón tay bên người đã cứng ngắc, bộ dáng này… vẻ mặt đã khôi phục lại hoàn toàn giống trước kia, đã không còn ôn nhu và thương tiếc như hôm qua. Nhìn thấy ánh mắt Tang Trà Thanh chậm rãi chuyển biến từ giật mình sang kinh hoảng, đôi mắt sắc của Long Cửu càng thêm vào một chút u ám. “ Đừng như vậy. Hôm nay tôi mệt.” Tang Trà Thanh tìm lại âm thanh của mình, lời nói ra nhẹ như tơ.Cô quả thật mệt mỏi quá, hơn nữa đêm nay cô cũng không muốn.
“Mệt mỏi?” đáy mắt Long Cửu lãnh đạm, xuyên suốt như thuỷ tinh, âm thanh phát ra cũng lạnh như băng.
“ Ừm.” Tang Trà Thanh cắn môi, bối rối gật đầu.
“ Nhưng tôi lại muốn.” Long Cửu nói xong, bàn tay to bắt đầu không an phận di động, cái lưỡi đòi hỏi hướng về phía da thịt đẫy đà của cô, đầu lưỡi phớt lên cái đỉnh hồng cùng màu đôi môi.
“ Đừng như vậy. Tôi thật sự vô cùng mệt mỏi.” Tang Trà Thanh nhịn không được nhẹ giọng cầu xin buông tha. Bàn tay to lớn của Long Cửu không ngừng hoạt động tạo ra từng đợt lửa nóng trên người cô.
Long Cửu không lên tiếng, chỉ là ôm lấy cái eo của cô thở hổn hển, vật cường ngạnh nóng rực đâm vào nơi non mềm trong cơ thể Tang Trà Thanh, không ngừng chiếm đoạt, ở trong thân thể cô với ý xâm lượt điên cuồng rồi lại cướp đoạt.
“ Vì cái gì mỗi lần…mỗi lần đều phải …” Bởi vì Long Cửu vừa tiến lên khiến âm thanh của Tang Trà Thanh có chút đứt quãng.
Đối mặt hắn, cô thật sự khó có thể lý giải, mỗi lúc trời tối đều phải làm chuyện này, còn chưa tính việc hắn mới rời khỏi nơi của nữ nhân khác, vì cái gì còn muốn?
“Tôi cũng muốn biết!” Long Cửu biến áp lực trong lòng hoá thành luật động không ngừng ở trong cơ thể cô đâm chọc vào, cảm thụ lấy nơi tuyệt vời kia của cô rất nhanh bao bọc bức tức lấy hắn, mỗi một lần xâm nhập càng sâu.
Tang Trà Thanh hít lấy hơi phát ra tức giận, kịch liệt thở hào hển, mỗi một luật động của hắn cơ hồ đều thiếu chút nữa muốn lấy đi tính mạng của mình.
Đêm nay Long Cửu muốn cô kịch liệt, cho đến khi Tang Trà Thanh rốt cục nhịn không được ngất đi một lúc sau, Long Cửu rút ra đâm mấy cái cuối cùng mới gầm nhẹ một tiếng, đem mầm mống nóng rực bắn vào trong cơ thể của cô, rồi lập tức sụt ngã trên người nằm phía dưới.
Lát sau đấy, Tang Trà Thanh cũng không dám cự tuyệt Long Cửu nữa. Phần xương ở eo đau đớn đạt đến giới hạn của cô khiến Tang Trà Thanh thật sâu e sợ.
Ngày hôm sau, Tang Trà Thanh tỉnh dậy mở to đôi mắt, đã không thấy thân ảnh Long Cửu.
Ngoài vườn trường, vài nhánh cây nhẹ nhàng khuyến khích cùng nhau lay động từng đợt, từng đợt lên đám mây trắng.
Tang Trà Thanh hít một hơi thật sâu, cô nhắm mắt lại ngồi trên bãi cỏ cảm thụ được làn gió thổi thật nhẹ nhàng hiền dịu.
Nếu có thể, cô thật hi vọng vào ban đêm hắn sẽ không đến.
“ Trà Thanh!” Tiếng gọi trầm thấp của nam tính vang lên bên tai Tang Trà Thanh, khiến người ta vừa nghe đã chuyển tâm sinh hảo cảm.
“ Sở tổng!” Tang Trà Thanh chậm rãi mở to mắt, bộ dáng cô giống như một vị nữ thần Hy Lạp, hé lộ ra một chút thanh cao, làm người khác không muốn xâm phạm mà yêu chiều.
“ Anh lại đến thảo luận chuyện tài trợ sao?” Tang Trà Thanh vừa hỏi đã thấy Sở Tiết Nhiên khụy gối ngồi bên người cô.
Mỗi lần gặp mặt, cơ hồ hắn đều mang đến làn gió xuân phiêu dật cuốn hút lòng người, đôi môi cô nhịn không được hé ra ý cười.
“ Không phải. Lần này là tôi đặc biệt tới tìm em” cánh tay Sở Tiết Nhiên đặt trên hai đầu gối nghiêng đầu cười nói.
“ Là vậy.” Tang Trà Thanh mở trừng hai mắt.
“ Ngày mốt tôi tổ chức tiệc mừng sinh nhật ẹ, tôi muốn mời cô làm bạn gái, tiếp theo sẽ đàn mấy khúc nhạc ở yến tiệc, có thể như vậy chứ Trà Thanh tiểu thư?” hai mắt Sở Tiết Nhiên mang theo hy vọng nhìn Tang Trà Thanh, đáy mắt sáng lên tia thành khẩn.
“Nhưng là…” Tang Trà Thanh do dự hạ ánh nhìn.
Yến tiệc ngày sinh nhật nhất định sẽ tổ chức vào buổi tối, chỉ là nói tới việc trở về muộn thì…
“ Trà Thanh! Cô giúp tôi được không? Mẹ tôi thích nhất là nghe trình diễn Piano, nhưng lão nhân gia này lại không để các bậc nghệ sĩ thành danh vào mắt, người nói mời những người đó là tỏ ý khoe khoang, tôi tin tưởng vào tiếng đàn của cô nhất định có thể làm ẹ tôi vừa lòng, cô đáp ứng với tôi được không?” Nét mặt anh tuấn mang theo vẻ cầu xin và mong đợi làm cho người ta không đành lòng cự tuyệt.
“ Kia vậy … được rồi.” Tang Trà Thanh nâng hai tròng mắt lên, có chút không rõ ràng nhưng vẫn đáp ứng.
Tới lúc đó, trước sẽ nói một tiếng với Long Cửu làm rõ sự tình, cô tin tưởng hắn cũng sẽ không phản đối.
Ngón tay lần lượt chuyển động, trong tận đáy lòng Tang Trà Thanh âm thầm hạ xuống quyết định.
“ Thật vậy chăng, Trà Thanh? Tôi biết cô nhất định sẽ không cự tuyệt.” Âm thanh của Sở Tiết Nhiên lộ rõ ra vẻ vui sướng.
Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần - Tô Tử