Always read something that will make you look good if you die in the middle of it.

P.J. O'Rourke

Download ebooks
Ebook "Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Tô Tử
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 79 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1310 / 3
Cập nhật: 2017-09-25 00:21:56 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Quyễn 1: Chương 12: Thân Thể Rơi Vào Tay Giặc
rên bầu trời xanh thăm thẳm không một gợn mây, mặt trời vẫn buông những vạt nắng chói mắt mà mê muội.Tang TràThanh ngồi bên cửa sổ, đôi mắt đẹp khẽ nhắm lại đắm mình trong tiếng đàn Piano êm ái, ngón tay trên đầu gối nhẹ nhàng nhảy lên theo tiết tấu.Nàng hoàn toàn chìm đắm trong tiếng đàn mà không chú ý đến Long Cửu đang đứng ở cửa, cho đến khi hắn bước tới bên cạnh, nàng mới cảm giác đượccó người đứng bên cạnh mình…Tang Trà Thanh nhìn người đột nhiên đứng bên cạnh mình, kinh hoàng kêu lênTiếng hét chói tai của nàng khiến Long Cửu cau mày, có chút không vui.“Thực xin lỗi, tôi không biết anh tới”. Nàng vội vàng đứng lên tắt nhạc, vẻ mặt lo lắng lén nhìn Long Cửu.Hắn tại sao lại đến vào lúc này? Tang Trà thanh tự hỏi, nàng cứ nghĩ rằng buổi tối hắn mới xuất hiện.Long Cửunhìu mày không nói gì bước tới sô pha trước mặt ngồi xuống, đôi chân dài duỗi ra trên ghế Sa lon. Ánh mắt thầm trầm của hắn nhẹ nhàng lướt quahướng Tang Trà Thanh. Sau đó vỗ nhẹ vào bên ghế, ý muốn nàng ngồi vàođó.Tang Trà Thanh kiên trì đi lại phía Long Cửu đến vị trí hắn chỉ, ngồi xuống.Tang Tràthanh thật không biết trong năm năm tới nàng phải làm cách nào để vượtqua? Mỗi một lần thân cận Long Cửu cũng đều làm cho nàng có một loại cảm giác không rét mà run.“Em thích Piano?” Long Cửu lên tiếng hỏi.“Vâng”. Tang Trà Thanh gật gật đầu.“Em biết đàn?”“Vâng.” Tang Trà Thanh thật không tài nào dám giương mắt nhìn về phía Long Cửu, hơi thở nguy hiểm mãnh liệt vây xung quanh nàng.Long Cửumạnh mẽ nắm giữ lấy đường cong duyên dáng nơi cằm nàng, nâng cằm nànglên, con ngươi đen thâm thúy xem xét kỹ lưỡng dung nhan tuyệt lệ củanàng.“Em hình như rất sợ tôi?” Long Cửu thản nhiên nói thật nhỏ.“Không có”. Tang Trà Thanh bướng bỉnh nói.“Sợ đương nhiên sợ, hơn nữa sợ muốn chết”, nàng nghĩ thầm.“Vậy vì sao mỗi lần nói chuyện em cũng không dám nhìn tôi?” Long Cửu khóe miệng vẫn nguyên nụ cười lãnh đạm, đôi mắt thâm thúy làm cho người ta không thểnào bình tĩnh.“Tôi đâucó”. Tang Trà Thanh run rẩy ngửng mặt lên, ánh mắt vừa chạm vào đôi mắtthâm thúy của hắn liền vội vội vàng vàng cúi xuống.Nhìn bộ dáng buồn cười của Tang Trà Thanh, Long Cửu không nhịn được mà cười khẽ một tiếng.“Anh cònchưa ăn cơm phải không? Tôi đi nấu cơm.” Tang Trà Thanh vội vội vàngvàng từ trên ghế sa lon đứng lên sau đó chạy nhanh vào phòng bếp.Ánh mắt Long cửu gắt gao đuổi theo Tang Trà Thanh cho đến khi bóng dáng ấy biến mất ở cửa phòng bếp.Khóe miệng hắn lại thoáng vẽ nên một vòng cung dễ nhìn, hắn cũng không biết tại sao mình lại cười.Tang Trà Thanh cúi đầu ăn cơm.Long Cửu ăn rất chậm, tinh tế thưởng thức.Bữa ăn cuối cùng cũng kết thúc Long Cửu đặt đũa xuống rời khỏi bàn ăn.Nghe thấytiếng Ti Vi phòng khách vang lên, tim Tang Trà Thanh như được giảiphóng, từ từ đập bình thường trở lại, nàng bắt đầu nhanh nhẹn dọn dẹp.Không nghĩ tới Long Cửu thiếu gia trong truyền thuyết cũng sẽ xem tv.Hắn không phải hẳn là bận rộn nhiều việc sao? Như thế nào lại rảnh mà đến đây ăn cơm rồi xem TV?Tang Trà Thanh nhíu mày nghi hoặc.Vừa nghĩđến Long Cửu, Tang Trà Thanh từ phòng bếp đi ra lại thấy hắn đứng ở cửaphòng khách, hai tay chắp sau lưng, dáng vẻ thật giống như một thầy giáo nghiêm khắc đang chuẩn bị trừng phạt học sinh hư là nàng.Thấy Long Cửu đang nhìn mình, Tang Trà thanh suy nghĩ có phần cam chịu số phận mà bước tới phía hắn.Mới vừa đitới gần bên cạnh thì bỗng nhiên Tang Trà Thanh bị Long Cửu vươn tay kéonàng lại gần sát bên mình, sau đó ôm nàng bước về phía sa lon, đặt nàngxuống.“Cửu thiếu gia, anh….” Tang Trà thanh trong lòng run rẩy, bối rối.“Em làngười đầu tiên dám bày ra nhiều trò như vậy chơi đùa tôi, giờ tôi xem em còn có thể trốn tới khi nào đây?” Long Cửu trầm giọng nói, thanh âmkhàn khàn ẩn dấu biết bao ám muội.“Tôi……..” cảm giác hai tai nóng bừng lên, Trái tim Tang Trà Thanh cơ hồ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.“Tôi khôngcó trốn…. Ngô….” Tang Trà Thanh mới vừa muốn mở miệng giải thích, lờicòn chưa kịp nói thì đã bị Long cửu cúi xuống hung hăng hôn.Tang Trà Thanh kinh hoàng nhìn vào đôi mắt như có lửa của hắn, trong đáy mắt điên cuồng như cả một biển lửa đang rực cháy.Lập tức, Long Cửu lại bế thốc nàng lên hướng phòng ngủ trên lầu đi tới.Tang Tràthanh không khỏi trừng to, mắt nàng muốn giãy dụa, muốn chống cự nhưngbiết là dù có chống cự bao nhiêu, giãy dụa bao nhiêu cũng là phí emng vô ích, đành chỉ có thể hoảng sợ mở to hai mắt nhìn Long Cửu.Tang Trà Thanh vòng tay ôm lấy cổ Long Cửu trong khi hắn đang ôm lấy thân thể nóng rực của nàng, lúc này hắn lại thật anh tuấn.Long Cửu nhìn Tang Trà Thanh, trong đáy mắt mang theo nồng đậm tình dục.Hắn thật muốn nàng, rất muốn nàng.Cấp bách trong lòng khiến hô hấp hắn trở nên dồn dập, bước chân bước đến phòng ngủ cũng càng ngày càng nhanh.Đặt nàngxuống giữa chiếc giường rộng lớn, cũng không để cho Tang Tra Thanh cóthời gian kịp phản ứng, hắn trực tiếp bước đến, đè lên nàng, ép nàngxuống dưới thân hắn.Lại một nụ hôn phủ xuống đôi môi hồng nhỏ xinh của nàng, đôi môi hắn bá đạo cuốn lấy đôi môi nàng mà cọ xát, mà cắn mút…“Đừng….” Tang Tra Thanh há mồm vừa kêu lên một tiếng đã bị Long Cửu nhân cơ hộiđó mà đem đầu lưỡi tham tiến vào miệng nàng càn quét, không kiêng nể gìmà chiếm đoạt.Một tay hắn lần vào bên trong váy nàng, Tang Tra Thanh cuống quít, vội vàng nắm lấy tay hắn hi vọng có thể ngăn chặn bàn tay hắn càn quấy.“Bây giờ là ban ngày”. Nàng miễn cưỡng nói.“Thì sao? Tôi muốn bây giờ”. Giọng nói của hắn chứa đựng quyền uy làm người khác không dám cự tuyệt.Tang Trà Thanh giật giật thân thể hi vọng có thể thoát khỏi vòng kìm kẹp của hắn một chút.Long Cửucũng không them để ý tới khánh cự yếu ớt của nàng, bàn tay chắc chắn đixuống lướt qua nàng làn da mềm mại nơi cổ nàng, chạm vào xương quai xanh mảnh khảnh xinh đẹp, dần dần xuống khuôn ngực mềm mại…Đôi môi cũng không chịu an phận, một tấc lại một tấc phủ lên người nàng.Tang Trà Thanh nhịn không được khẽ kêu lên nhưng rồi nàng lập tức lại bắt buộc chính mình cắn chặt môi.Ánh mắt nàng bắt đầu mê ly. Nàng có cảm giác mỗi tấc trên cơ thể đều trở nên cực nóng dưới sự ma xát đụng chạm cảu hắn.Bàn tay hắn chậm rãi sờ soạng trong áo váy của nàng, rồi từng chút, từng chút một đem quần áo nàng cởi ra.Không khí nồng đậm dục tình tràn ngập gian phòng ngủ.Hai má Tang Trà thanh hơi hơi phiếm hồng, dưới ánh mặt trời lại càng thêm sáng bóng khiến Long Cửu nhịn không được khẽ vuốt.Ngón taynhẹ nhàng lướt qua hai má, gạt vài sợi tóc đang vướng vào má nàng, mộtcảm giác tinh tế dịu dàng khiến miệng hắn khẽ vẽ nên một nụ cười nhưngchỉ nháy mắt đã biến mất.Nhìn thấylàn mi Tang Trà Thanh nhẹ nhàng rung động, trong lòng Long Cửu nảy lênmột cỗ buồn bực. Vừa mới rồi ở trong cơ thể của nàng hắn lại không thểkiểm soát được chính mình!Long Cửu đứng lên mặc quần, liếc mắt nhìn qua Tang Trà Thanh rồi nhanh chóng rời đi.Nàng tuyệtđối không có gì đặc biệt với hắn. Nàng cũng chỉ là một trong vô số những nữ nhân của hắn mà thôi. Chỉ là một trong số nữ nhân của hắn. Một trong số đó…Không khống chế được…Có lẽ chỉ là hắn quá tham luyến thân thể của nàng, chỉ như vậy, không hơn.************************************************************Khi Tang Trà Thanh tỉnh lại đã là chạng vạng, Long Cửu cũng đã sớm rời đi.Miễn cưỡng ngồi dậy, cả người đau nhức muốn chết.Đột nhiênnhớ tới lúc chiều thân thể hắn ở trên nàng thở gấp làm khuôn mặt TangTrà Thanh nóng bừng, nàng vùi mặt vào chăn khẽ cười một mình.Lúc ấy, nàng cũng đã thật mê muội trong đó!Nhận ra điều này càng làm dung nhan nàng đỏ bừng, cả khuôn mặt nàng rồi xuống cả cổ nàng, nóng bừng một màu đỏ.Đây là bắt đầu sao?Đây là thực hiện nghĩa vụ của nàng sao?Tang TràThanh bỗng nhiên nhớ lại thân phận của mình, ý ngượng ngùng trong mắtcũng bất chợt hoàn toàn biến mất, trên khuôn mặt nhỏ nhắn cũng tái đi.Khóe miệng cố gượng một nụ cười, trong không khí tản mác hơi thở đau đớn.
Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần - Tô Tử