We have to continue to learn. We have to be open. And we have to be ready to release our knowledge in order to come to a higher understanding of reality.

Thích Nhất Hạnh

Download ebooks
Ebook "Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Tô Tử
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 79 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1195 / 3
Cập nhật: 2017-09-25 00:21:56 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Quyễn 1: Chương 10: Yến Hội Khó Xử
ang TràThanh bất động một hồi lâu, lúc quay đầu mới giật mình phát hiện, lúcnày hai người còn đang ở trong xe, hơn nữa cũng không phải chỉ có haingười bọn họ mà còn có trợ lí Tôn và lái xe.Tang Trà Thanh cắn môi, tình cảnh quả thật xấu hổ đến khó có thể hình dung.Xấu hổ đến nỗi nàng hận không thể lập tức uống vào một chút nước thần biến mình trở nên trong suốt, biến mất ở trong xe.Lúc nãy Long Cửu hôn lại dùng sức như vậy, tiếng cánh môi di chuyển qua lại dây dưa, bọn họ nhất định đã nghe thấy.********************************Khách sạn năm sao hàng đầu.Đại sảnh khách sạn rộng lớn được người chủ trì yến hội chiếm dụng hết, tổ chức một yến hội linh đình long trọng.Yến hội này chính là do tổng tài của tập đoàn Sở thị, Sở Tiết Nhiên toàn quyền đứng ra tổ chức, vì để chúc mừng Sở thị của bọn họ cùng tập đoàn Leroy củanước ngoài kí kết thành công hợp đồng hợp tác.Tang TràThanh nhìn Long Cửu đứng cách mình rất xa, đang nói chuyện với nhữngngười khác, cử chỉ giơ tay nhấc chân đều như cũ toát lên sự cao quýgiống quý tộc.Ngay cả khi hai người cách xa nhau khoảng gần một trăm mét, Tang Trà Thanh vẫn cóthể cảm nhận được hơi thở áp bách nguy hiểm của Long Cửu đang vây quanhmình.Nàng vẫy tay về phía phục vụ gọi một lyChampagnerồi cầm lấy ly rượu uống một ngụm nhỏ.Vị thanh thanh nồng nồng khiến Tang Trà Thanh nhịn không được tán thưởng!Không hổ là yến hội do tầng lớp thượng lưu tổ chức, không có bất kì chi tiết nào là làm qua loa.Tang TràThanh khẽ nhấc váy dài lên, bắt đầu đi về phía hai bên bàn bày đầy thứcăn, không phải nàng tham ăn, chỉ là nàng rất đói.Có trời mới biết được, ngay cả cơm trưa nàng cũng chưa ăn.Nàng dùng ngón trỏ quệt nhẹ bánh kem vừa mới lấy ra từ bàn ăn, mút nhẹ.Tang Trà Thanh lập tức hơi khép mắt lại, dáng vẻ thỏa mãn giống như con mèo nhỏ lười biếng.Tang Trà Thanh cảm thấy thật hạnh phúc vì đồ ăn rất vừa ý nàng, không chú ý tới một bóng dáng phóng khoáng đang đi về phía mình.Tang TràThanh hoàn toàn không phát hiện ra, tùy tiện kéo mép váy lên, tiếp tụctìm kiếm đồ ăn, ánh mắt sáng lấp lánh nói lên hiện giờ nàng đang rấtđói.Từ giây phút Tang Trà Thanh vừa bước vào khách sạn, ánh mắt của Sở Tiết Nhiên như dừng lại trên người nàng.Sở Tiết Nhiên nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng của Tang Trà Thanh, lúc này mặt của nàng chỉ còn cách hắn vài cm.Nàng xinh đẹp tinh tế vượt quá tưởng tượng của hắn, hơi thở thanh tân linh hoạt cũng khiến hắn trở tay không kịp.Đây là cảm giác gì?Bóng đen trong đáy mắt của Sở Tiết Nhiên càng sâu thêm, gió biển mơn man trên mặt….Đúng, chính là cảm giác này, giống như gió biển mơn man trên mặt, thản nhiên, lười biếng nhưng cũng rất thoải mái.Lúc nàynàng đang mặc váy dài màu trắng, mặc dù thiết kế hơi táo bạo nhưng mặc ở trên người nàng lại có một loại khí chất khác biệt.Sao nàng có thể xinh đẹp như vậy, vừa mê hoặc thiêu đốt lòng người, nhưng vẫn có vẻ thần bí mà thuần khiết?Trên người một người phụ nữ sao có thể dung hợp hai loại khí chất bất đồng như vậy?Sở Tiết Nhiên cố nhịn tâm tư đang rối như tơ vò, lấy lại bình tĩnh, cầm ly rượu trong suốt trong tay, mới vừa muốn mở miệng.Tang TràThanh bỗng nhiên quay người, Sở Tiết Nhiên không kịp chuẩn bị khiến lyrượu trong tay suýt đổ lên chiếc váy trắng của Tang Trà Thanh.Bỗng nhiên có một sức mạnh kì lạ kéo Tang Trà Thanh lùi về phía sau.Nhưng trên giày nàng vẫn bị văng vào vài giọt rượu đỏ.Tang Trà Thanh hoảng sợ sững sờ nghiêng đầu nhìn về phía người đang ôm lấy mình, đôi mắt không nhịn được mở lớn.“Cửu Thiếu….” Tang Trà Thanh vùng ra khỏi bàn tay to của Long Cửu đang đặt ở eo nàng, nhỏ giọng kêu hắn một tiếng.Sao hắn lại bỗng nhiên xuất hiện ở đây, vừa rồi nàng còn nhìn thấy hắn đang đứng cách nàng rất xa mà.Bàn tay to đặt trên eo nàng của Long Cửu vẫn không rời đi, thậm chí còn hơi dùng sức, siết chặt khiến nàng hơi đau.Long Cửu ôm Tang Trà Thanh đi về phía Sở Tiết Nhiên, khóe môi khẽ nhếch, trên mặttươi cười nhưng lại có khí lạnh khiến người khác sợ hãi.Tang TràThanh ngẩng đầu lên nhìn Long Cửu, thấy sống lưng hắn thẳng tắp, cùngmột bên khuôn mặt kiêu ngạo được ánh đèn chiếu sáng.Cảm giác được lực trên eo càng lúc càng chặt, nhiều lần Tang Trà Thanh đau đến mức thiếu chút nữa kêu ra tiếng.Nàng có thể cảm giác được, trên người Long Cửu toát ra hàn khí, lạnh lẽo khiến không khí xung quanh giống như đều ngưng kết lại.Sở TiếtNhiên nhìn hai người đang đi về phía hắn, bàn tay của Long Cửu đặt trêneo TangTrà Thanh,như kim đâm vào đôi mắt của Sở Tiết Nhiên, đáy lòng của hắn bị một cảm giác thất vọng tột cùng chiếm lĩnh.“Sở tổng, chúc mừng ngài hợp tác thành công với tập đoàn Leroy.” Long Cửu bưng lên một ly rượu đỏ từ trong khay của phục vụ, hơi nâng lên hướng Sở Tiết Nhiên.Tang Trà Thanh không biết vì sao, nàng tựa như thấy được đáy mắt Long Cửu ẩn chứa giễu cợt cùng khinh thường.Là ảo giác sao?Sở Tiết Nhiên nở nụ cười, cũng bưng lên một ly rượu từ chỗ phục vụ, nhẹ nhàng cụng ly với Long Cửu: “Cảm ơn, hôm nay Cửu Thiếu có thể tham gia, nơi này của tại hạ nháy mắt liền trở nên rực rỡ hơn, vô cùng cảm tạ.”Long Cửu cười nhẹ, uống một hớp rượu đỏ trong ly.“Tiểu thư, lúc nãy không sao chứ? Vừa nãy tại hạ chỉ là muốn chào hỏi tiểuthư thôi, không ngờ thiếu chút nữa đã làm bẩn váy của tiểu thư.” Sở Tiết Nhiên cầm ly rượu trong tay, đôi mắt đen không chút nào che dấu nhìn chằm chằm vào Tang Trà Thanh nói.“Không sao….” Dưới ánh mắt lớn mật của Sở Tiết Nhiên nhìn mình, Tang Trà Thanh hơi căng thẳng.“Em rất đẹp.” Sở Tiết Nhiên hào phóng, lớn mật hơn nữa ca ngợi, ánh mắt rõ ràng nhìn Tang Trà Thanh chằm chằm không hề chớp.“Cám ơn.” Đối mặt với ánh mắt nóng rực của Sở Tiết Nhiên, hai má Tang Trà Thanh hơi hơi ửng hồng.Ở dưới ánh đèn chói mắt, lộ ra vẻ đẹp làm rung động lòng người.“Chào em, tôi tên là Sở Tiết Nhiên.” Sở Tiết Nhiên vô cùng phóng khoáng nâng ly rượu lên, nói với Tang Trà Thanh.Tang Trà Thanh cũng nâng lyChampagnelúc nãy bị nàng đặt sang một bên lên, nhẹ nhàng cụng ly với Sở Tiết Nhiên.“Chào ngài, tôi tên là Tang Trà Thanh.” Tang Trà Thanh ngước đôi mắt có vẻ ngượng ngùng nhưng lại trong suốt lên cười nói.Tang TràThanh nhìnChampagnevàng óng ở trong chén rượu đang nhẹ nhàng chênh chaogợn sóng, cũng như tâm tình đang rối loạn của nàng lúc này.Đầy là lần đầu tiên nàng đối mặt với một đôi mắt nóng bỏng như vậy, hơn nữa lại không hề chớp nhìn mình chằm chằm.“Trà Thanh, Trà Thanh, rất hay, tên thật xứng với người.” Ngón trở của Sở Tiết Nhiên khẽ chạm sống mũi, như đang suy nghĩ rồi nói.Trà Thanh, Trà Thanh, rất hay….*************************“Trà Thanh, Trà Thanh, tên rất hay.” Gương mặt anh tuấn của Long Cửu bỗng nhiên đến gần nàng, giọng nói trầm thấp giàu từ tính khẽ nhắc đi nhắc lại tên nàng, tại phòng ngủ to nhưvậy, vang vọng giống như đang đọc thần chú.*************************Tang Trà Thanh chợt nhớ tới phản ứng của Long Cửu lúc nghe được tên của nàng, gần như giống hệt với Sở tổng trước mặt.Trái tim Tang Trà Thanh liền đập thình thịch, cảm giác bất an dần dần nảy sinh từ trong máu.Trong lúchai người nói chuyện, hai tròng mắt màu hổ phách của Long Cửu liếc nhìnhai người, khóe miệng lộ ra tia cười lạnh khiến người khác không dễ phát giác.Sở Tiết Nhiên như còn muốn nói gì đó nhưng bỗng nhiên diễn tấu của dàn nhạc ngừng lại.Vài giây sau, một khúc nhạc du dương lãng mạn lại vang vọng khắp đại sảnh.Sở Tiết Nhiên chuyển rời ánh mắt lại, muốn mời Tang Trà Thanh khiêu vũ một điệu.Nhưng….Lúc quaylại thì bóng hình xinh đẹp của Tang Trà Thanh đã không còn nữa, chỉ cóthể nhìn thấy hình ảnh Tang Trà Thanh và Long Cửu đang khiêu vũ trên sàn nhảy. Bàn tay phải đưa ra liền khó xử hụt hẫng giữa không trung.“A…thật xin lỗi.” Tang Trà Thanh nói với Long Cửu với vẻ mặt có lỗi“Không sao.” Lông mày của Long Cửu hơi chau lại.“A…thật xin lỗi.” Cả khuôn mặt của Tang Trà Thanh đều là ngượng ngùng quẫn bách, nàng thật sự không biết khiêu vũ.“A….” Giày cao gót ở dưới chân cũng dở chứng, chân phải của Tang Trà Thanh bị trượt khiến nàng suýt nữa bổ nhào.Nhưng bàn tay to lại kịp thời giữ vững nàng, đỡ lấy thân thể của nàng, tiếp tục khiêu vũ.“Hôm nay em thật sự rất đẹp…đẹp đến nỗi khiến tôi không thể khống chế nổi, muốn lập tức nuốt trọn em.” Cánh tay Long Cửu thoáng dùng sức, kéo thân thể mềm mại của Tang Trà Thanh vào sát hơn, ghé vào bên tai của nàng thổi nhẹ.“….” Tang Trà Thanh nghe được lời nói trắng trợn như vậy của Long Cửu, liền khẩn cấp muốn thoát khỏi hắn.Vừa đúnglúc vũ khúc chấm dứt, Tang Trà Thanh vùng ra khỏi Long Cửu, theo bảnnăng nắm chặt tay, nàng bỗng nhiên rất muốn yến hội này cứ kéo dài mãi,ngày đêm không ngừng nghỉ.Tang TràThanh rời khỏi sàn nhảy, không dám tiếp tục nhìn về phía đó. Vừa nãynàng rõ ràng nhìn thấy lúc nàng đẩy Long Cửu ra, giữa lông mày hắn dàyđặc bất mãn cùng không vui.“Tang tiểu thư, tôi có thể mời em khiêu vũ một điệu được không?” Sở Tiết Nhiên đi đến bên người Tang Trà Thanh, lại một lần nữa đưa tay về phía nàng, muốn mời nàng.“Xin lỗi, tôi không muốn khiêu vũ.” Tang Trà Thanh cười lắc đầu, nàng thật sự không muốn khiêu vũ, chuyện vừa rồi khiến nàng hơi mệt mỏi.Sỏ Tiết Nhiên hơi xấu hổ khẽ cười.“Em đang làm gì vậy?” Long Cửu không biết từ lúc nào đã đi đến bên cạnh Tang Trà Thanh.Thanh âmcủa hắn nhẹ nhàng như băng mỏng nhưng lại khiến Tang Trà Thanh cảm giácđược một tia hàn ý, ngón tay của nàng đan chặt vào với nhau, cắn môi,rất nhanh môi dưới liền lưu lại dấu răng nhợt nhạt.“Sao lại khiến cho Sở tổng khó xử như vậy?” Đôi mắt của Long Cửu u ám khác thường khiến người khác nhìn không ra tâmtình của hắn, nhưng trên người hắn lại phảng phất như đã đóng băng, hơithở khiến Tang Trà Thanh rùng mình.“Xin lỗi….” Tang Trà Thanh hơi cúi đầu, xin lỗi Sở Tiết Nhiên.“A….Ha ha…Tang tiểu thư không cần khách khí vậy đâu.” Sở Tiết Nhiên không nghĩ tới Long Cửu lại đột nhiên xuất hiện, lần nữa quấy nhiễu không gian riêng tư của hai người.“Xem ra Sở tổng rất có hứng thú với Tang tiểu thư?” Hai tay Long Cửu đút vào trong túi quầnTây, ánh mặt hẹp dài hơi nheo lại, nhìn Sở Tiết Nhiên, khóe miệng ẩn chứa ý cười quỷ dị.“Đúng vậy…Tang tiểu thư thật sự thu hút tôi.” Sở Tiết Nhiên cũng hào phóng thừa nhận.“À….” Long Cửu vươn cánh tay ra, khoác lên vai Tang Trà Thanh.“Đáng tiếc, nếu như Sở tổng thích Tang tiểu thư thì e rằng phải chờ năm nămsau, bởi vì….hiện tại Tang Trà Thanh là tình nhân chuyên chúc của tôi,hon nữa kỳ hạn là…năm năm.” Khóe môi Long Cửu nhếch lên một tia trào phúng, đôi mắt lạnh như băng.“Anh….” Tang Trà Thanh nhìn Long Cửu, vẻ mặt không thể tin được.Hắn cư nhiên dám ở trong tình cảnh này công khai tuyên bố loại quan hệ này của hắn và nàng.Danh xưng tình nhân….Khách mời xung quanh đều vô tình liếc mắt đến vài lần khiến Tang Trà Thanh thống khổ không muốn sống nữa.Tang Trà Thanh đờ người ra tại chỗ, giờ phút này, nàng cảm giác dường như trái tim đang bị hung hăng xé nát.Sở Tiết Nhiên cũng ngẩn người, biểu tình trên khuôn mặt dần dần cứng ngắc.“Nhưng nếu Sở tổng thật sự coi trọng, vậy bản thân tôi có thể nhịn đau buôngra những thứ mình yêu thích. Lấy gì trao đổi đây nhỉ? À, lấy dự án hợptác lần này của các ngài cùng Leroy cũng tốt.” Long Cửu nói nhẹ nhàng tựa như mây gió thoảng qua, nhưng đáy mắt lại không chứa ý cười.“Không hổ là Cửu Thiếu, trong bất kì tình huống nào cũng đều đặt lợi ích lên đầu.” Sở Tiết Nhiên mặc dù hơi động tâm nhưng hắn vẫn biết bên nào nặng bên nào nhẹ.Nhưng mà….Sở Tiết Nhiên nhìn Tang Trà Thanh.Nếu như không biết tác phong xử sự của Cửu Thiếu, hắn đã thật sự muốn đáp ứng.“Ha ha…xem ra, Sở tổng thật sự hiểu biết tôi.” Long Cửu thản nhiên cười.“Ha ha….” Sở Tiết Nhiên cũng giống hắn lấy lại vẻ tươi cười thản nhiên.Hai người đàn ông vẫn tiếp tục nói chuyện với nhau.Tang Trà Thanh đã không còn sinh lực để nghe xem hai người họ đang nói những gì.Nàng mờ mịt cúi đầu, ngón tay trắng bệch, khớp xương cứng ngắc.Lúc LongCửu vừa lấy nàng làm đồ vật để trao đổi, nàng mới giật mình hiểu được,nàng ở trong lòng Long Cửu căn bản không hề có một chút trọng lượng nào, chỉ có danh xưng tình nhân mà thôi.Nếu cần, liền trở thành một con cờ trên thương trường của hắn.Hôm nay Sởtổng nhìn trúng nàng, hắn liền đẩy nàng về phía Sở tổng, ngày kia Dươngtổng vừa ý nàng hắn vẫn sẽ như trước không hề lưu luyến đem nàng đẩy vềphía một người khác.Khóe môi Tang Trà Thanh thoáng hiện chua xót, ánh mắt trở nên ảm đạm.Vừa nãy,chính nàng vẫn còn say đắm ở trong nụ hôn của Long Cửu, còn ngây thơnghĩ rằng có lẽ Cửu Thiếu ở trước mặt nàng không giống như những gìtruyền thuyết đã nói.Thiên đường của phụ nữ, đồng thời cũng là phần mộ.Xung quanh, đều là những người con gái xinh đẹp thùy mị đang qua lại, có nhữngngười đang trò chuyện với nhau, cũng có những người đang cúi đầu thìthầm.Tang TràThanh vẫn đứng tại chỗ, bóng dáng mỏng manh yếu ớt của nàng thật cô đơnánh trên mặt đất trống rỗng, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể tiêutan.********************************Ánh trăng ngoài cửa xe lẳng lặng ló ra từ dưới tầng mây, ánh sáng nhàn nhạt chiếu vào trên lớp thủy tinh.Tang Trà Thanh tựa trán vào cửa kính xe, lông mi dài rũ xuống, nhìn ánh đèn nê-ông xẹt qua bên đường.“Em đang giận sao?” Môi Long Cửu nhếch lên, bật ra câu hỏi lạnh lùng.“Không có.” Tang Trà Thanh hơi giật khóe môi, không tình nguyện ngước mắt lên.“Phụ nữ dám giở trò ở trước mặt tôi, em là người đầu tiên.” Long Cửu nheo mắt lại, cho dù ở trong xe lờ mờ nhưng đôi mắt đen kia vẫn sáng ngời bức người như cũ
Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần - Tô Tử