Những người vĩ đại không những phải biết chớp lấy cơ hội mà còn phải biết tạo ra cơ hội.

C.C. Colton

Download ebooks
Ebook "Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Tô Tử
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 79 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1281 / 3
Cập nhật: 2017-09-25 00:21:56 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Quyễn 1: Chương 8: Vô Cùng Quẫn Bách
ửa mở ra, dung mạo anh tuấn bức người của Long Cửu ánh vào trong mắt Tang Trà Thanh.Có lẽ bởi vì bờ môi hắn đang nở một nụ cười có phần ôn hòa khiến Tang Trà Thanh nhìn có chút ngây người.Hình ảnhLong Cửu thay dép lê đi vào trong phòng khách đột nhiên đập vào trongđôi mắt mờ sương của Tang Trà Thanh, lại khiến nàng có cảm giác bị chìmsâu vào.Ánh mặttrời xuyên qua cửa kính thủy tinh chiếu lên thân thể mảnh mai mềm mạicủa Tang Trà Thanh, giống như tự nàng có thể tỏa sáng.“Anh…anh đến rồi.” Tang Trà Thanh vội vàng đứng lên, hai chân có chút luống cuống.Nàng đã quên mất bắt đầu từ lúc nào mình đã không còn gọi hắn là ngài nữa.“Ừ.” Long Cửu hơi giật cổ họng, ừ nhẹ một tiếng.“Anh ăn cơm chưa?” Hai tay Tang Trà Thanh đặt ở sau lưng, cảm thấy nàng giống như lúc còn bé phải đối mặt với một giáo viên nghiêm khắc vậy.“Vẫn chưa.” Long Cửu đi đến trước mặt Tang Trà Thanh, trán và mũi chân gần như dánvào nàng. Nhưng dù sao cũng chỉ là gần như mà thôi, trên thực tế haingười không có chút đụng chạm nào.“A…vậy tôi đi nấu cơm.” Tang Trà Thanh hơi nghiêng thân mình về phía sau, mi mắt rũ xuống, nhìn chằm chằm trước ngực Long Cửu.“Em….” Long Cửu càng tiến lại gần hơn, môi của hắn gần như đã áp lên môi của Tang Trà Thanh.Thanh âmcủa hắn tràn ngập sức quyến rũ, trầm thấp như đang say khiến Tang TràThanh nghe thấy liền chấn động toàn thân, đầu càng cúi xuống thấp hơn.Ngay tạilúc Tang Trà Thanh sợ hãi đến mức cơ hồ muốn nhắm hai mắt lại thì tuấndung của Long Cửu lại nhìn xuống dưới chân của nàng: “Dường như em có thói quen đi chân trần.”“Ơ….”Hai má của Tang Trà Thanh nóng lên, nàng còn tưởng rằng….Lúc nàyTang Trà Thanh rất giống một cô gái ngây ngô, tim đập lúc nhanh lúcchậm, trong đầu trống rỗng. Mà nàng cũng thật sự là cô gái ngây ngô.Long Cửu hơi nhếch khóe môi: “Em đi thay cái này đi, tối nay chúng ta sẽ tham gia một dạ tiệc.”Nói xong, hắn liền lười biếng ngồi vào chiếc ghế sofa phía sau Tang Trà Thanh.Lúc này Tang Trà Thanh mới chú ý tới, không biết từ lúc nào một chiếc hộp tinh xảo màu hồng phấn đã được đặt trên bàn trà. “Dạ tiệc…tôi nhất định phải đi sao?” Tang Trà Thanh nhìn chằm chằm chiếc hộp hồng phấn, mặt lộ vẻ do dự, nàng thật sự không thích xuất đầu lộ diện.“Tôi không thích phụ nữ nhiều lời.” Thanh âm như rít thoát ra từ cổ họng Long Cửu, tựa hồ đối với biểu hiện của Tang Trà Thanh cực kỳ không vui.Tang Trà Thanh hơi cắn môi, đi đến trước bàn trà, ôm chiếc hộp vào trong ngực.“Thay ở đây.” Nhìn thấy vẻ mặt Tang Trà Thanh hơi bối rối, Long Cửu nhịn không được muốn trêu đùa nàng.“Cái gì?” Tang Trà Thanh thật sự giật mình.“Sao? Tôi bảo em thay ngay ở đây, rất khó khăn sao?” Long Cửu hơi nheo mắt, nhìn Tang Trà Thanh vẫn đang ngây ngốc đứng nguyên tại chỗ nói, toàn thân tản mát ra khí thế bức người.“….” Tang Trà Thanh cắn môi, hơi dùng chút lực.“Em đừng quên, em chính là tình nhân của tôi.” Đôi chân dài của Long Cửu vắt chéo lên nhau, lúc nói xong còn cười nhẹ.Tang Trà Thanh liền giống như bị người khác đột ngột tát một cái, hai má nhất thời đau rát.Hắn cứ phải nhấn mạnh điểm này sao?Tìnhnhân…hai chữ này giống như một luồng khí lạnh, tê buốt đến tận xương tủy cuốn lấy trái tim Tang Trà Thanh, giống như sợi dây thừng thít chặt cho đến khi hơi thở đứt đoạn.Tang Trà Thanh mở chiếc hộp ra, ngón tay run rẩy kịch liệt.“Đủ rồi, bộ dáng thảm thương đến muốn chết, lên lầu thay, tôi không muốn phải chờ phụ nữ.” Mặc dù chân mày của Long Cửu hơi nhăn lại, nhưng tâm tình lại vô cùng tốt.Đáy mắtLong Cửu chứa ý cười nhạt nhìn chằm chằm vào bóng hình xinh đẹp đangchạy lên lầu, bước chân có chút luống cuống. Hắn phát hiện dường nhưmình rất thích nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của Tang Trà Thanh.Tang TràThanh luống cuống ôm chiếc hộp chạy lên lầu, bởi vì quá hoảng loạn màmất thăng bằng, lòng bàn chân không cẩn thận giẫm vào khoảng không mấylần, vài lần thiếu chút nữa té ngã.Bộ dáng quẫn bách của Tang Trà Thanh rất buồn cười khiến Long Cửu cười nhẹ, giọng cười trầm trầm, lần đầu tiên không lộ vẻ ác ý.Lên đếnlầu, Tang Trà Thanh mở cửa ra rồi đóng lại thật chặt, cuối cùng dườngnhư vẫn chưa hết lo lắng, lại cẩn thận nhìn qua khe cửa.Tuy vừa rồi ở trong tình huống quẫn bách nhưng nàng vẫn có thể nghe được tiếng cười đùa cợt của Long Cửu.Thật sự lo đến chết!Xoa nhẹ mắt cá chân vừa rồi không cẩn thận đụng vào bậc cầu thang, Tang Trà Thanh buồn bực đến cực điểm.Nàng nhìn chiếc váy dài màu trắng nằm gọn gàng trong hộp, trên vầng trán có điểm không vui.Tang Trà Thanh dùng tốc độ nhanh nhất thay chiếc váy vào, hầu như không soi gương, liền vội vội vàng vàng chạy xuống dưới lầu.Chỉ bởi vì lúc nãy Long Cửu có nói hắn không thích chờ đợi phụ nữ.Tang Trà Thanh chạy xuống lầu, đứng ở chân cầu thang, cũng không biết phải làm gì.“Uhm….” Tang Trà Thanh ho nhẹ một tiếng, muốn khiến cho Long Cửu chú ý.Long Cửu từ trên sofa nghiêng đầu, đôi mắt đen nhìn Tang Trà Thanh chằm chằm không hề chớp.Hắn đưa ngón tay về phía Tang Trà Thanh ngoắc một cái, đáy mắt phảng phất có một tia cười kỳ lạ.Tang Trà Thanh nhăn mũi, động tác này của hắn thật giống như đang gọi chó nhỏ.
Mặc dù rất không tình nguyện nhưng vừanhìn thấy vẻ mặt có chút không vui của Long Cửu, Tang Trà Thanh vẫn phải cam chịu số phận đi về phía hắn.Lúc nàyđang là sẩm tối, thế nhưng Tang Trà Thanh một thân váy trắng lại dườngnhư mang đến ánh mặt trời rực rỡ cả phòng, khiến Long Cửu nhịn khôngđược, hai mắt sáng ngời.Tang TràThanh hơi khó chịu cúi đầu nhìn chính mình, mới phát hiện chiếc váy dàinày lại được thiết kế mạnh dạn như vậy, không chỉ lộ vai thậm chí cònthấp ngực.Long Cửunhìn khuôn mặt Tang Trà Thanh đã trở nên hơi cứng nhắc, đôi mắt longlanh nước có vẻ bối rối, lại cố gắng giữ nguyên vẻ trấn tĩnh.Cô gái này, dường như càng ngày càng thú vị!Lúc trước hắn vẫn cho rằng nàng không thú vị, nhưng bây giờ xem ra….Đôi mắt sâu thẳm của Long Cửu mơ hồ hiện lên một hình ảnh kỳ lạ.Long Cửu đứng dậy khỏi sofa, chậm rãi đi về phía Tang Trà Thanh, giống như con báo đang yên lặng tiếp cận con mồi của mình.Tà dương uể oải chiếu vào trong nhà.Khuôn mặt Tang Trà Thanh trong sáng động lòng người, dư âm nắng chiều lấp lánh trên sống mũi duyên dáng của nàng.Ngón taycủa Long Cửu vuốt ve hai má của Tang Trà Thanh, cảm giác mịn màng trênngón tay khiến đầu ngón tay của hắn nhịn không được run nhẹ.“Tôi dám khẳng định, hôm này em là người phụ nữ đẹp nhất.” Thanh âm của Long Cửu có vẻ hơi lười biếng, nhưng chỉ một câu nói có vẻ thản nhiên này lại khiến Tang Trà Thanh có cảm giác bị áp bách.“Cảm ơn.” Tang Trà Thanh cúi đầu xuống, né tránh ngón tay của Long Cửu đang đặt trên mặt nàng.Một giây sau, Tang Trà Thanh nhịn không được khẽ cười.Phải rồi, hôm nay…nàng là người phụ nữ đẹp nhất.Nhưng không thể không nói, lời của Long Cửu quả thật làm nàng thoáng động tâm.“Tôi rất không thích nét mặt bây giờ của em.” Một tia không vui thoáng hiện lên giữa lông mày của Long Cửu.Long Cửu vươn cánh tay to ra kéo Tang Trà Thanh lại gần rồi dẫn theo nàng đi về phía cửa.Tang Trà Thanh hơi cúi người, mở tủ giày, lấy một đôi giày xăng – đan cao gót từ bên trong ra rồi đeo vào chân.“Em định đeo đôi giày đó đi sao?”“Sao?” Tang Trà Thanh đang buộc dây giày liền ngừng động tác, khó hiểu nhìn Long Cửu.Nàng đương nhiên sẽ đeo đôi giày này, nó là đôi giày cao gót duy nhất nàng đem đến. Chẳng lẽ nàng phải đeo giày thể thao đi sao?Long Cửu không vui, hơi nhíu mày lại, có thể nhìn ra được một tia không kiên nhẫn.Tang TràThanh tiếp tục buộc dây giày xăng – đan, rốt cuộc sau khi buộc xong,ngẩng đầu liền nhất thời hoảng sợ. Long Cửu đang nhìn nàng chằm chằm,trong ánh mắt kia ẩn chứa….“A….” Tang Trà Thanh che ngực lại, vội vàng đứng lên.“Nên thấy cũng đều thấy rồi, bây giờ mới kêu không phải đã quá muộn sao.Huống hồ, thân thể của em có nơi nào là tôi chưa chạm qua.” Cánh tay của Long Cửu quấn lấy eo nàng, tiếng nói trầm thấp thản nhiên mang theo chế nhạo.
Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần - Tô Tử