Trong lúc vươn tới các vì sao, có thể bạn sẽ không thể chạm tay tới ngôi sao nào cả, nhưng chắc chắn một điều chân tay bạn cũng không phải lấm lem vì bùn.

Leo Burnett

Download ebooks
Ebook "Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Tô Tử
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 79 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1557 / 3
Cập nhật: 2017-09-25 00:21:56 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Quyễn 1: Chương 7: Tình Nhân Chuyên Chúc
úc Tang Trà Thanh tỉnh lại, thiếu chút nữa nàng đã tưởng rằng mình sẽ ngạt thở mà chết.Lúc này đang là giữa hè, vậy mà nàng lại mặc quần áo kín mít, đắp chăn ngủ cả một đêm.Nàng hơi cử động thân mình, chợt nhớ đến tất cả những chuyện tối qua.Đột nhiênnghiêng đầu nhìn qua bên cạnh, không có một bóng người, chỉ là trên ragiường có chút nếp nhăn, chứng tỏ đêm qua nơi này thật sự còn có sự tồntại của một người khác.Nàng chậm rãi ngồi dậy, tìm được phòng tắm rồi đi vào rửa mặt chải đầu.Lúc Tang Trà Thanh đi xuống lầu, quả thật bị hoảng sợ.Lúc này Long Cửu đang đứng ở cửa sổ phía trước, thân hình cao lớn cường tráng lộ ra vẻ tôn quý cùng khí thế cao ngạo sẵn có.Tang Trà Thanh bước chân, muốn quay lại trên lầu.Long Cửu dường như cảm nhận được sự tồn tại của người ở phía sau, xoay người về phía Tang Trà Thanh, trong tay cầm điện thoại, “Uhm” một tiếng.Ngón tayTang Trà Thanh nắm chặt tay vịn cầu thang, lúc Long Cửu nhìn sang, mộtloại áp lực không rõ đột nhiên ập đến, thiếu chút nữa khiến nàng ngạtthở.Tang Trà Thanh đứng ở giữa cầu thang, không lên cũng chẳng xuống, mà cũng không biết phải xoay sở như thế nào.Lúc này, Long Cửu vẫn một mực cầm điện thoại, ánh mắt nhìn Tang Trà Thanh chằm chằm.“Em muốn đứng đó mãi sao?” Long Cửu cúp điện thoại, nhìn Tang Trà Thanh, khóe miệng mang theo một nụ cười như có như không.“….” Tang Trà Thanh hạ mắt xuống, lơ đãng né tránh ánh mắt của Long Cửu, bước chân nặng nề đi xuống phòng khách.Tang Trà Thanh hơi luống cuống đứng ở cửa phòng khách, trong lòng lại có một tia bất an.Đột nhiêntrên mặt Tang Trà Thanh cảm thấy một trận tê dại, ngẩng đầu liền nhìnthấy Long Cửu đang dựa lưng vào sofa, hai tay khoanh trước ngực, conngươi đen đang chăm chú nhìn nàng lóe lên tia sáng nóng bỏng.“Ngồi đi.” Thanh âm trầm thấp của Long Cửu vang lên lần thứ hai, mang theo quyền uy không thể khống chế.“A….” Dưới cái nhìn soi mói của Long Cửu, Tang Trà Thanh ngồi xuống đối diện với hắn, một tia quỷ dị chợt phiêu đãng trong không khí.Tang Trà Thanh lặng lẽ nắm chặt ngón tay, mỗi một giây ngồi cùng Long Cửu nàng đều cảm thấy ngạt thở.“Ờ…người giúp việc đã quét dọn rồi sao, thật ra thì tự tôi cũng có thể làm.” Đôi mắt đẹp lướt qua phòng khách, Tang Trà Thanh ngẩng lên nhìn LongCửu, tìm chuyện để nói, hi vọng có thể làm tan đi sự lặng im trong không khí.Long Cửu vẫn như cũ không nói chuyện, chỉ dùng con ngươi đen nhìn Tang Trà Thanh chằm chằm.Trên ngườiLong Cửu toát ra khí chất vương giả khiến Tang Trà Thanh cảm thấy hơi áp lực, loại uy hiếp này càng khiến nàng có một cảm giác kinh hãi.“Sau này tôi phải ở nơi này sao?” Tang Trà Thanh hít sâu một hơi, thật cẩn thận hỏi.“Nếu như em không thích thì có thể đổi nơi khác.” Rốt cuộc Long Cửu cũng mở miệng, đôi mắt lạnh lùng nhìn Tang Trà Thanh chằm chằm.“….” Lôngmày của Tang Trà Thanh hơi chau lại, nàng quả thật không thích nơi nàylắm, nhưng không phải ở đâu cũng giống nhau hay sao.Long Cửu tựa hồ nhận ra sự do dự của Tang Trà Thanh, khóe miệng nhếch lên, tràn ngập sự đa tình.“Lát nữa trợ lí của tôi sẽ đưa em đi chọn nhà.” Long Cửu không kiên nhẫn cử động đôi chân dài.“Không cần đâu, tôi cũng chưa nói là không thích….” Tang Trà Thanh khẽ nói, nói xong lời cuối cùng liền hạ mắt xuống, không thể đối diện con mắt lợi hại như chim ưng của Long Cửu.“Tôi sẽ bảo Trợ lí Tôn đưa em đi, vẫn nên chọn kỹ một chút, dù sao cũng là nơi em ở năm năm.” Long Cửu chậm rãi nói, trong tiếng nói trầm thấp lộ ra một tia chế nhạo.Tang Trà Thanh cắn chặt môi, sự chua xót không hiểu từ đáy lòng tràn lên lồng ngực.*********************************************“Tang tiểu thư, cô thích nhà ở nơi nào? Trung tâm thành phố hay là….” Trợ lí Tôn ngồi ở vị trí kế bên tài xế, vẻ mặt khôn khéo giỏi giang,mặc Âu phục đen không đổi nghiêng người lễ phép nói với Tang Trà Thanh.“Trợ lí Tôn, ngài hẳn cũng biết chuyên khu tình nhân? Ngài có thể đưa tôi đi xem phòng ở đó.” Tang Trà Thanh cố gắng duy trì nụ cười bên môi.“A….” Trợ lí Tôn hiển nhiên không kịp phản ứng, trên khuôn mặt vẫn luôn hờ hững lại xuất hiện sự kinh sợ.“Vậy mua nhà ở đó cũng tốt, dường như rất thích hợp với tôi.” Tang Trà Thanh cúi mặt, ấn nút hạ cửa kính xe xuống, mặc cho gió thổi loạn tóc nàng.Tôn Thiên Khoát quay người lại, vẻ mặt khôi phục sự lãnh đạm vốn có.Hắn đi theo Long Cửu nhiều năm như vậy, lần đầu tiên Cửu Thiếu giữ lại một người phụ nữ lâu đến năm năm.Lâu nhấtchính là Tĩnh An, người phụ nữ ra tay đánh người tối qua. Cô ta ở bêncạnh Cửu Thiếu thời gian dài nửa năm, cũng đã đủ khiến hắn kinh ngạcrồi.Nhưng không nghĩ đến….Tôn ThiênKhoát nhìn hình ảnh phản chiếu của Tang Trà Thanh trên cửa kính xe,không thể tránh khỏi nghi ngờ, cô gái này có tư chất gì mà lại khiến Cửu Thiếu coi trọng? Năm năm? Theo sự hiểu biết của hắn với Cửu Thiếu thìcó lẽ chỉ là nhất thời ưa thích sự mới mẻ.*******************************************Nhìn vào mô hình một tòa nhà lầu thu nhỏ, nhân viên môi giới nhà ân cần giới thiệu. Tôn Thiên Khoát đi theo sau Tang Trà Thanh, giống như vị thần thủ hộcao lớn.Nhân viênmôi giới nhà trộm ngắm nhìn TônThiên Khoát,nhìn thấy Âu phục giá trị xaxỉ trên người hắn, liền biết lần này nhất định có thể kiếm được mộtkhoản tiền lời kha khá.Lúc vừa nhìn thấy xe của bọn họ dừng lại, cô liền vội vàng bỏ công việc đang làm xuống, đứng ở cửa nghênh đón.“Tiểu thư, những căn hộ tôi vừa mới giới thiệu cho cô đều là những căn hộđược hoan nghênh nhất ở chỗ chúng tôi. Hơn nữa vị trí cũng đặc biệt tốt, trang trí bên trong đều là do những nhà thiết kế phòng ốc nổi tiếng tựmình thiết kế. Rất nhiều người vừa nhìn đã thích.” Nhân viênmôi giới nhà không ngừng giới thiệu với Tang Trà Thanh. Cô nhất địnhphải nắm được vị kim chủ trước mắt này. Dốc sức giới thiệu cho Tang TràThanh căn nhà đắt tiền nhất của bọn họ.“Quá lớn rồi.” Đôi mi thanh tú của Tang Trà Thanh nhẹ nhàng nhíu lại, khẽ nói.“A?” Hai tròng mắt của nữ nhân viên trợn to đến mức gần như sắp rơi ra, tưởng mình nghe lầm.Tôn Thiên Khoát ở phía sau cũng giật mình, hơi kinh ngạc nhìn vào bóng lưng của Tang Trà Thanh.“Tang tiểu thư, cô cứ thỏa thích lựa chọn đi. Nhà là Cửu Thiếu tặng cho cô.” Tôn Thiên Khoát tiến lên phía trước một bước, bình thản nói với Tang Trà Thanh, hắn nghĩ rằng nàng sợ không đủ sức mua.Tang Trà Thanh cũng không giải thích, chỉ lắc đầu, cười nói với nhân viên môi giới nhà: “Xin cô dẫn tôi đi xem căn nhà nhỏ nhất ở đây của các cô.”“Gì cơ? Tiểu thư, cô xác định sao?” Nhân viên môi giới nhà nhìn Tang Trà Thanh như nhìn vật lạ, lúc nãy vịtiên sinh phía sau kia vừa mới nói đích thật là nói đến Cửu Thiếu, làCửu Thiếu a.Thật nhìn không ra, hóa ra vị tiểu thư trước mặt này là người phụ nữ của Cửu Thiếu, chẳng trách thoạt nhìn thấy thật khác biệt.Nhưng mà….Căn nhà nhỏ nhất sao? Nữ nhân viên môi giới nhà quả thực muốn ngất đi cho rồi, vị tiểu thư này thật quá ngốc!Cô hết sức miễn cưỡng đưa Tang Trà Thanh đi đến trước mặt một mô hình khác, chỉ vào một tầng lầu nói: “Tiểu thư, căn nhà này là căn có diện tích nhỏ nhất ở chỗ chúng tôi, chỉ có hơn một trăm mét vuông.”“Hơn một trăm mét vuông, vậy thì…vậy lấy căn này đi, dù sao cũng không có căn nào nhỏ hơn nữa.” Tang Trà Thanh vẫn không hài lòng lắm, hơi buồn bã nói.Một lần nữa nữ nhân viên môi giới nhà lại thật sự xác định Tang Trà Thanh trước mắt nhất định là một người kỳ quặc. Các cô ở nơi đây bán nhà cũng biếtnhững người thường ở đây đều là tình nhân của nhân sĩ thượng lưu, chonên nhà ở nơi này xây dựng cũng đặc biệt xa hoa.Căn nhà hơn một trăm mét vuông vừa mới giới thiệu cho Tang Trà Thanh chính là cănnhà nhỏ duy nhất ở chỗ các cô, hơn nữa vị trí cũng không được tốt lắm, ở chỗ ngõ cụt, bọn họ còn tưởng rằng sẽ bán không được.“Trợ lí Tôn, vậy mua căn nhà này được rồi.” Tang Trà Thanh nghiêng đầu, nghiên cứu căn nhà kia một hồi rồi ngẩngđầu nhìn Tôn Thiên Khoát cười nói, khóe miệng cong hơi nhếch lên.Tôn Thiên Khoát nhìn đến mức ngây người, nụ cười của Tang Trà Thanh lại có lực hấp dẫn như vậy.“Trợ lí Tôn?” Tang Trà Thanh nhìn Tôn Thiên Khoát đang ngẩn người, hơi nóng giận gọi lại một lần nữa.“Được, vậy phiền cô đưa tôi đi kí kết giấy tờ nhà.” Tôn Thiên Khoát điều chỉnh lại biểu tình trên mặt, lãnh đạm nói với nữ nhân viên môi giới nhà bên cạnh.Nhìn thấy hai người đi xa, Tang Trà Thanh mới quay người lại, nhìn tòa nhà nằm giữa trung tâm kia, tầng 28, cũng là tầng 28.Tang Trà Thanh xếp từng chiếc quần áo một vào tủ quần áo, rồi lại sắp xếp một phòng trống ở trên lầu thành thư phòng.Rốt cuộc cũng thu xếp xong toàn bộ, Tang Trà Thanh hơi thỏa mãn nhìn căn nhà như sáng bừng lên.Tang TràThanh nhìn liếc qua đồng hồ đeo tay, đã sẩm tối rồi, nàng liền đeo giàyvào đi siêu thị mua chút đồ ăn, sau đó nấu một ít thức ăn đơn giản, tựmình ăn no.******************************************Hôm naycũng giống như ngày thường, Tang Trà Thanh đeo tạp dề có hình chú gấunhỏ bận rộn trong phòng bếp, bởi vì quá chuyên tâm nên không chú ý đếncó người ở phía sau.Nói thẳngra thì từ trước đến nay Long Cửu chưa bao giờ nghĩ qua trước mặt hắn sẽxuất hiện tình cảnh như vậy, cả nhà tràn ngập sáng ngời cùng ấm áp.Một bóngdáng xinh đẹp đi chân trần đứng trong phòng bếp, nhón mũi chân lên dùngthìa đảo canh trong nồi, trong không khí phảng phất mùi thức ăn thơmngon.Long Cửu nhìn tình cảnh trước mắt, toàn thân hơi cứng lại, nhất thời không biết nên có phản ứng gì.Cảm giácđược ánh mắt nóng rực ở phía sau, Tang Trà Thanh cầm thìa xoay người,lúc nhìn thấy Long Cửu rõ ràng có vẻ kinh sợ, chiếc thìa trong tay cũnggiống như bị kinh động, rơi xuống đất phát ra tiếng kêu.“A….” Tang Trà Thanh nhảy dựng, kêu lên đau đớn, mu bàn chân bị chiếc thìa nóng rơi xuống đỏ một mảng lớn.“Em có sao không?” Long Cửu chạy vào phòng bếp, mày nhíu lại, cúi đầu xem xét tình trạng mu bàn chân của nàng.“Không…không sao.” Tang Trà Thanh hơi lui về phía sau một bước, không ngờ đụng phải góc bàn, lại bị đau thốt lên.Tang TràThanh ôm lấy sau lưng vừa bị đụng, đau đến mức khiến nàng hơi nhe rănghá miệng, khiến Long Cửu chú ý, nhìn nàng chằm chằm. Trên mặt Tang TràThanh đỏ bừng, vội vàng đứng thẳng người dậy, không nói được nửa câu.Long Cửuxác định mu bàn chân của Tang Trà Thanh không có vấn đề gì lớn, mới xoay người đi đến cửa trước, khom lưng mở tủ giày ra. Lúc nhìn thấy dép lêcó kiểu dáng hoạt hình của phụ nữ trong tủ giày, lông mày hơi nhăn.Nhìn thấyLong Cửu quay trở lại, đem dép lê đang cầm trong tay đưa tới dưới chânnàng, Tang Trà Thanh không dám tin nhìn Long Cửu, bàn tay to của hắn nắm mắt cá chân của nàng nóng rực đến nỗi hai má nàng cũng dường như theođó mà nóng lên.“Ngài….” Tang Trà Thanh nhìn bàn chân vừa được đeo thêm đôi dép của mình, cổ họng giống như bị nghẹn.Nàng đếnđây ở cũng đã hơn một tuần lễ, nhưng Long Cửu vẫn chưa từng xuất hiện,cảm xúc căng thẳng của nàng rốt cuộc cũng được giảm bớt, không ngờ tớiđêm nay Long Cửu sẽ đột nhiên đến đây. Thực khiến nàng giật nảy mình.“Em có thể tìm một người giúp việc, việc này không cần tự mình làm, phụ nữ của Long Cửu tôi cũng không đáng thương đến mức này.” Long Cửu nở nụ cười, nhưng trên mặt lại lộ vẻ khinh thường.Khuôn mặt vốn ửng đỏ của Tang Trà Thanh nháy mắt liền trở nên trắng bệch, nụ cười chói mắt như vậy, vừa châm biếm lại khôi hài.“Không cần, nếu không tôi ở nhà sẽ rãnh rỗi không có việc gì làm, làm thế này sẽ dễ dàng giết thời gian hơn.” Tang Trà Thanh hơi lo lắng nói, không hi vọng Long Cửu đưa người ngoài đến quấy rầy cuộc sống yên tĩnh của nàng.Cuộc sống yên tĩnh….Từ lúc bị hắn mua, làm sao nàng còn có thể có cuộc sống yên tĩnh được nữa.“Em đang oán trách sao?” Vẻ mặt giễu cợt của Long Cửu chợt hiện lên một chút lo lắng.“Không có…Tôi chỉ là….” Tang Trà Thanh căng thẳng đến mức các ngón tay nắm chặt lại với nhau,ngơ ngác nhìn Long Cửu, không biết nên giải thích thế nào.Con mắt hẹp dài của Long Cửu hơi nheo lại, quan sát Tang Trà Thanh, ánh mắt củanàng trong suốt tựa như nước suối uốn lượn, không có bất kỳ tạp chấtnào.Trong phòng thoáng cái liền trở nên im lặng, nghiễm nhiên hình thành một cỗ hơi thở đầy áp lực.Một lần nữa Tang Trà Thanh càng hiểu rõ, chỉ cần ở bên cạnh Long Cửu thêm một giây thì đều là nguy hiểm cùng đáng sợ.Canh trong nồi đã bắt đầu sôi.“Ngài…đói bụng không?” Tang Trà Thanh hơi do dự, mở miệng hỏi Long Cửu, thanh âm rời rạc như đang trôi lơ lửng trong không khí.Long Cửu không hề cử động, hai tay đút vào trong túi quần, môi mím lại thành một đường cong trầm mặc.“Ý tôi là…ngài có muốn ăn không?” Tang Trà Thanh hỏi lại lần nữa, quả thực đã xấu hổ gần chết.Lông mày của Long Cửu hơi động, mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt ngượng ngùng của Tang Trà Thanh.Long Cửu rút hai tay đang đút trong túi quần ra, kéo ghế rồi ngồi xuống, ánh mắt dừng lại ở những thức ăn trên bàn.Tang TràThanh vội vàng xoay người bưng nồi canh đi ra, đặt lên trên bàn, lại lấy thêm hai đôi bát đũa, có chút lo lắng bất an ngồi đối diện hắn.Mười támnăm nay, đây là lần đầu tiên nàng một mình dùng cơm với một người đànông xa lạ, căng thẳng đến mức đũa của nàng thiếu chút nữa đã rơi xuốngđất.Long Cửu ăn rất chậm cũng rất ít, giống như là nhà ẩm thực đang thưởng thức thức ăn. Tang Trà Thanh quả thực rất muốn mở miệng hỏi hắn xem mùi vị thế nào, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.Một lúc sau, sau khi đã nếm qua toàn bộ thức ăn một lần, Long Cửu mới buông đũa xuống.“Thật không ngờ em biết làm cơm, hơn nữa cũng không tồi.” Long Cửu rút ra một tờ giấy ăn, lau miệng, thản nhiên nói.Nghe đượclời khen ngợi của Long Cửu, trên mặt Tang Trà Thanh hiện lên vẻ nóngrực, hai gò mà giống như ráng màu, trong lúc nhất thời không biết phảiphản ứng như thế nào.“Ngài ăn no chưa?” Tang Trà Thanh nhìn cơm trong bát của Long Cửu, gần như vẫn chưa được động đến.“Trước khi đến cũng đã ăn rồi cho nên không thể ăn thêm nữa.” Long Cửu thản nhiên nói, chính hắn cũng không nghĩ rằng mình sẽ giải thích với Tang Trà Thanh.Ánh mắt của tang Trà Thanh hơi chớp, giữa lông mày đọng lại một chút nghi hoặc, ănthêm hai miếng rồi cũng để đũa xuống, nàng no rồi.Tang TràThanh cũng không biết mình đã ăn được cái gì, kỳ thật nàng căn bản cũngkhông ăn được. Ở dưới hơi thở bức người của Long Cửu, ăn vào cũng chẳngbiết có mùi vị gì.Long Cửu thấy Tang Trà Thanh ăn xong, liền đứng lên, nhìn xung quanh một chút, sau đó đi lên trên lầu.Tang Trà Thanh đứng dậy, bắt đầu thu dọn bát đũa, mỗi một thứ đồ nàng đều rửa sạch rất tỉ mỉ, hơn nữa đã rửa mấy lần.Không phải do nàng ưa thích sạch sẽ, mà là….Nàng không dám lên lầu, đốt mặt với Long Cửu, nàng đang cố hết sức để kéo dài thời gian.Tang Trà Thanh rửa tay, đứng ở cầu thang, nhìn lên phòng ngủ trên lầu phát ra ánh sáng sáng ngời.TayTang Trà Thanh che ngực, khó khăn nuốt nước miếng, áp chế cảm giác bất an vàhoảng loạn đang dâng lên trong lòng, đợi đến lúc nàng cảm thấy khá hơnmột chút mới bước chân đi lên bậc cầu thang.Chính bản thân Tang Trà Thanh cũng không biết, nàng đứng ở đó đã được nửa giờ. Nàng rón rén đi đến cửa phòng ngủ.Long Cửu nằm ở trên giường lớn đưa lưng về phía nàng, sống lưng lộ ra một cỗ hơi thở lãnh đạm.Tang TràThanh lại bắt đầu căng thẳng, ngón tay đã sắp vò nát vạt áo, tim cũngđập thình thịch, giống như một giây sau là có thể nhảy ra khỏi cổ họng.Không biếtcố gắng hít lấy không khí bao nhiều lần, rốt cuộc Tang Trà Thanh cũngnhấc chân lên, thấp thỏm bất an đến gần Long Cửu. Giọng nói dịu dàng gọi sau lưng hắn: “Ngài đang ngủ sao?”Không có người trả lời, chỉ có tiếng hít thở đều đều.“Ơ….” Tang Trà Thanh nhón chân lên, nhìn thân mình nghiêng lại của Long Cửu.Lúc này,Long Cửu đang nhắm mắt, lông mi thỉnh thoảng lại nhẹ nhàng rung động,dường như hắn đang ngủ rất say. Tang Trà Thanh cẩn thận lắng nghe, liềnnghe được tiếng ngáy rất nhỏ.Cảm xúc căng thẳng hoảng loạn đè nặng trên ngực của Tang Trà Thanh cuối cùng cũng giảm bớt.Nàng thật sự là căng thẳng vô ích rồi, có phải nàng nên cảm tạ ông trời lại giúp nàng tránh thoát một lần hay không?******************************************Long Cửu tỉnh lại trong ánh nắng ban mai.Nhìn quanh bốn phía, chợt nhớ đến tối hôm qua hắn đã đến đây.Long Cửu ngồi dậy, xoa nhẹ huyệt thái dương đau buốt.Hôm quamình ngủ lúc nào hắn cũng không nhớ rõ. Chỉ nhớ tối hôm qua cực kỳ mệtmỏi, sau khi nếm qua cơm tối Tang Trà Thanh làm liền lên lầu, thấygiường nên vốn định nghỉ ngơi một chút.Hắn đứng lên, xoay cổ rồi bắt đầu tìm bóng dáng của Tang Trà Thanh.Nhìn trêngiường, không có dấu vết gì cho thấy Tang Trà Thanh đã ngủ trên đó cả,khóe mắt liền thoáng nhìn về phía sofa phía TâyNamphòng ngủ.Lớp vải phía trên hơi bừa bộn, hiển nhiên có người đã từng ngủ ở đó.Lông mi anh tuấn của Long Cửu nhăn lại, ngay cả chính hắn cũng không biết cơn giận tràn vào đáy lòng là từ đâu mà đến?Đi xuốnglầu, Long Cửu vẫn luôn quan sát bốn phía, căn nhà này thật đúng là không phải nhỏ bình thường. Nghe Trợ lí Tôn nói Tang Trà Thanh chọn căn nhànhỏ nhất của nơi môi giới nhà đất, hắn còn không tin. Đây chỉ sợ là cănnhà nhỏ nhất mà đời này hắn từng ở qua.Cô gái này dường như thật sự có chút khác biệt.Nhưng mà nghĩ tới mục đích ban đầu lúc Tang Trà Thanh tìm đến hắn, Long Cửu không khỏi khịt mũi, tất cả cũng đều vì tiền.Nói thậtthì Tang Trà Thanh rất yên lặng, yên lặng đến mức hắn gần như quên mấtcó một người như nàng. Bình thường tình nhân hắn bao dưỡng, người nàocũng theo sát cùng điện thoại hỏi xem hắn ở đâu, liều mạng dựa sát vàobên cạnh hắn, chỉ riêng nàng, Tang Trà Thanh.Tối hôm qua cũng là nhất thời hứng khởi, xử lý xong hết tài liệu cần thiết, vô ýnhìn lướt qua chiếc chìa khóa đặt ở trên bàn làm việc, ở trên mặt bàn đá cẩm thạch to như vậy, có vẻ đặc biệt trơ trọi.Hắn cũng mới nhớ tới cô gái tên Tang Trà Thanh này, cô gái hắn đã mua năm năm.Long Cửu đi xuống lầu, trong không khí phiêu đãng hương gạo thơm, cô gái nhỏ này, hình như rất hứng thú với việc nấu ăn.Lúc LongCửu đi vào phòng bếp cũng vừa lúc Tang Trà Thanh bưng một bát cháo nóngđang bốc hơi đặt lên trên bàn ăn. Tang Trà Thanh đưa đầu ngón tay lênmiệng thổi nhẹ, sau đó ngón tay cái cùng ngón trỏ nắm lấy vành tai nhỏnhắn. A, nóng quá….Có lẽ bịđộng tác thổi ngón tay cùng nắm vành tai của Tang Trà Thanh hấp dẫn,Long Cửu hơi nheo mắt lại, cẩn thận xem xét cô gái nhỏ trước mặt.Mặt mũi của nàng dường như không trang điểm gì cả, trong trẻo thanh khiết, làm cho người khác cảm giác thật thoải mái.“Ngài tỉnh rồi?” Tang Trà Thanh nhìn thấy Long Cửu đang đứng ở cửa, hơi lặng đi, nhưng lại lập tức mỉm cười nói.“Ừ.” Long Cửu đi đến bàn ăn trước mặt, lưng dựa vào ghế ăn.Tang Trà Thanh cũng ngồi xuống, đưa cho Long Cửu một cái thìa nhỏ màu trắng, bên trong thìa có in hoa văn hồ điệp.Dường nhưnàng rất thích hồ điệp, trên dép lê cũng in hình hồ điệp, hơn nữa rèmcửa cùng đệm dựa cũng ít nhiều in đủ dạng hình hồ điệp.“Tôi nghe Trợ lí Tôn nói, chính em đã chọn căn nhà này?” Long Cửu múc một thìa cháo gạo, đưa vào miệng, cẩn thận ăn.Tối hôm qua, lúc Long Cửu lái xe đến nơi này, quả thực có hơi khiếp sợ.Vùng này là khu nổi tiếng dành cho tình nhân, những người ở đây phần lớn đều lànhững tình nhân được bao nuôi, đúng thật là Tang Trà Thanh đã chủ độngyêu cầu ở nơi này sao?“Uhm.” Tang Trà Thanh cúi đầu ừ nhẹ một tiếng.“Những người đang ở nơi này đều là tình nhân của đàn ông.” Long Cửu ngẩng đầu, nhìn chăm chú vào Tang Trà Thanh.“Vậy thì sao? Tôi lựa chọn nơi này không đúng sao? Tôi chẳng phải cũng làđược ngài mua làm tình nhân hay sao? Tôi nghĩ, không có nơi nào thíchhợp hơn nơi này để tôi ở.” Tang Trà Thanh dịu dàng nói, tronggiọng nói không mang theo cảm xúc, khiến người nghe không rõ là nàngđang vui hay đang buồn. “Ha, vậy em là đang cam chịu số phận sao? Đàn bà chỉ biết cam chịu số phận tôi không thích đâu.” Ánh mắt đen sâu thẳm của Long Cửu một mực nhìn Tang Trà Thanh chằm chằm, thanh âm hơi trầm thấp.Tang Trà Thanh ngẩng đầu, thấy tà khí toát ra từ bên môi Long Cửu, ý cười nguy hiểm khiến lòng người phát lạnh.“Vậy tôi nên làm thế nào? Tôi….” Tìm lại thanh âm, Tang Trà Thanh thở nhẹ hỏi lại.Long Cửu không nói, cúi đầu chăm chú ăn cháo gạo trước mặt.A….Cháo gạomùi vị thơm ngon, mềm dẻo, tựa như cảm giác mà Tang Trà Thanh tạo chongười khác, giống như gió biển lướt qua mặt, thấm vào lòng người.Tang TràThanh hơi buồn bực, cũng theo hắn cúi đầu ăn cháo. Khóe mắt như có nhưkhông liếc về phía Long Cửu đang ngồi đối diện, hắn đã hai lần ăn thứcăn của nàng làm. Lúc trước nàng theo nữ đầu bếp trong nhà học nấu ăn, vì để sau này làm cho người mình yêu mến ăn.Không ngờ….“Két.” Tiếng ghế dựa cọ xát trên sàn nhà kéo tâm tư của Tang Trà Thanh đang ngẩn ra trở lại.“Tối nay tôi sẽ lại đến.” Long Cửu thản nhiên nói.Tối nay tôi sẽ lại đến….Sáu chữ ngắn ngủi, lộ ra cảm giác mệnh lệnh và cao quý.Không khí xung quang Tang Trà Thanh bị uy thế lạnh lùng của Long Cửu khuấy động, rối loạn bất an quay cuồng.Tang Trà Thanh không biết có nên đáp lại hay không, nghĩ một chút, nàng vẫn đứng lên, coi như là nhìn theo hắn rời đi.Long Cửu cũng thật sự không quay đầu lại, ung dung tiêu sái đi ra ngoài.Sau khi âmthanh cửa bị đóng truyền đến, Tang Trà Thanh mới ngồi lại lên ghế. Mỗimột giây ở chung với Long Cửu, nàng đều có cảm giác máu trên người chảyngược.Chợt nhớ đến lời Long Cửu vừa nói, buổi tối sẽ đến?Vậy nàng….Tang Trà Thanh không khỏi bắt đầu căng thẳng, nàng có thể cám giác được đầu ngón tay mình đều lạnh ngắt….*********************************************Tang Trà Thanh cảm giác ngày hôm nay trôi qua rất nhanh, giống như chưa từng trôi qua vậy, phút chốc đã đến sẩm tối.Nàng sờ sờ dạ dày trống trơn, lúc này mới giật mình nhớ tới mình vẫn chưa ăn cơm trưa. Tang TràThanh chống cằm, ngồi ở trên tấm thảm trải sofa, đôi mi thanh tú gắt gao nhăn lại, khiến cho người khác muốn đi đến vuốt ra.Bỗng nhiên, Tang Trà Thanh vểnh tai lên nghe động tĩnh ngoài cửa, ánh mắt cũng mở to nhìn chằm chằm vào cửa.Trái tim nàng cũng theo âm thanh chuyển động của chìa khóa trrong khóa cửa mà không ngừng đảo lộn.
Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần - Tô Tử