In reading, a lonely quiet concert is given to our minds; all our mental faculties will be present in this symphonic exaltation.

Stéphane Mallarmé

Download ebooks
Ebook "Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Tô Tử
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 79 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1245 / 3
Cập nhật: 2017-09-25 00:21:56 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Quyễn 1: Chương 1: Cửu Thiếu Trong Truyền Thuyết
iữa hè, du thuyền “Cống đa lạp hào” nổi danh của tập đoàn Long Thị đậu ởtrên hải đảo, nổi lơ lửng bích lệ huy hoàng như mộng giữa màn đêm.“Cống đa lạp hào” rất ít khi được công khai với bên ngoài, phảng phất nhưđược phủ một tấm màn che mỹ lệ, thần bí. Lần lễ mừng tập đoàn Long Thịvừa tròn một năm này, cho người đời cơ hội nhìn mãn nhãn.Phía trên du thuyền rộng rãi khác thường, yến hội cũng được tổ chức ở đây.Biển ban đêm, sóng gợn lăn tăn, du thuyền tráng lệ tỏa ra sự xa hoa,quyến rũ độc đáo.Xa xa, nơi giao nhau của biển trời, đã sớm dung hợp thành một đường đen thẫm.Tầng trên cùng của du thuyền có trần được ốp bằng gạch men tinh xảo, hợp lại thành một bức tranh.Lan can xung quanh cũng được trang trí vô cùng xa xỉ, những chùm đèn ở phía trên cao đều được nạm đá quý, tỏa sáng trong đêm khiến đêm đen sáng tỏa như ban ngày.Bồi bàn bưng rượu lên, nhẹ nhàng luồn lách giữa đám đông khách khứa.Khách khứa được mời, mỗi người đều có lai lịch bất phàm, y hương tấn ảnh(phục trang xinh đẹp, hương khí tản mát), tay người nào cũng cầm lyrượu, dáng vẻ tao nhã, một số thì thấp giọng thì thầm, còn số khác thìnhẹ giọng bàn luận.Lẫn trong đám người là một đám mỹ nữ thượng hạng, không phải là danh việnthục nữ (nữ tử ôn nhu hiền thục, con nhà danh giá) thì cũng là minh tinh điện ảnh nổi tiếng có bối cảnh. Từ đầu tóc, trang điểm, đến đồ dạ hội,trang sức, mỗi một thứ đều phải dùng hết tâm tư, nhằm cố gắng để trở nên xinh đẹp áp quần tinh, trở thành tiêu điểm đẹp nhất của tối hôm nay.Đương nhiên cũng là hi vọng thu hút được ánh mắt của Cửu Thiếu. Truyềnthuyết kể rằng nữ nhân vừa ý hắn đều có thể đưa ra cho hắn một nguyệnvọng mình muốn hoàn thành, hắn đều sẽ thực hiện cho nàng. Nhưng thờiđiểm hắn thực hiện yêu cầu của nàng, cũng là thời điểm hắn đem nàng vứtbỏ.Đương nhiên không có nữ nhân nào dám đưa ra yêu cầu vô lý như:vĩnh viễn có được hắn, bởi chính các nàng cũng biết hậu quả.Tại trung tâm du thuyền, người đàn ông mặc bộ lễ phục dạ hội màu đen rấtphù hợp do nhà thiết kế Italia nổi tiếng thiết kế, chiếc áo sơmi màutrắng bạc, ống tay áo đính lên khuy cài màu đỏ sậm mà chỉ có hoàng thấtmới xứng, vừa cao quý lại vừa lịch sự tao nhã.Ngũ quan góc cạnh rõ ràng, anh tuấn làm cho người khác quên thở, cả lúc giơ tay nhấc chân đều lộ ra khí chất trầm ổn, ung dung, pha trộn với nétkiêu ngạo, lãnh đạm của quý tộc, càng dễ dàng khiến mọi người xung quanh đều trở thành phông nền mờ nhạt.Đôi mắt màu hổ phách thâm trầm lơ đãng lộ ra ánh nhìn lạnh như băng làm cho người khác không dám lại gần.“Trà Thanh, có nhìn thấy người đàn ông kia không?”“Trà Thanh, đó chính là Cửu Thiếu, hôm nay con nhất định phải lên giường của hắn, đã biết chưa?”“Trà Thanh, nửa đời còn lại của cha con là trôi qua ở trong ngục tù, hay là sống yên ổn ở nhà, chỉ trông cậy vào con đấy.” “Trà Thanh, dù thế nào thì hôm nay con cũng phải thành công, con nên biết cha con luôn thương con nhất.”Trà Thanh…Trà Thanh…Trà Thanh…Đứng ở phía rìa du thuyền, Tang Trà Thanh rất muốn dùng hai tay che tai lại.Bên cạnh, một quý phụ dáng vẻ như mẹ kế một lần lại một lần nhắc nhở bêntai Tang Trà Thanh, giống như ma quỷ trong giấc mộng trước đây đuổitheo, không lối thoát.(Bên cạnh một thân phu nhân bàn cho rằng kế mẫu một lần lại khắp cả ở tangmàu trà xanh bên tai toái toái nhớ kỹ như là mới trước đây mộng ma giống nhau khu đuổi không ra).Nhưng mà cô không thể, đây là yến hội đặc biệt sang trọng của giới thượnglưu, cô không thể làm ra chuyện mất phong thái thục nữ, có trời biết, mẹ kế của cô vì thiệp mời yến hội lần này gặp rất nhiều trắc trở.Cho nên cô chỉ có thể đứng đó, đôi mắt chứa nước nhìn chằm chằm vào namnhân được mẹ kế gọi là Cửu Thiếu đang đứng giữa du thuyền.Tang Trà Thanh tựa một bức tượng Nữ Thần tuyệt đẹp, bất động, tay buôngthõng xuống hai bên lặng lẽ nắm chặt lại thành nắm đấm, móng tay khảmvào đau đớn.Chính là hắn sao?Đêm nay, nàng nhất thiết phải giống như một nữ nhân được tuyển dụng để lên giường của hắn sao?Móng tay đâm vào lòng bàn tay rất đau nhưng Tang Trà Thanh vẫn duy trì tư thế hoàn mĩ như trước.Đang bị những nhân vật nổi tiếng kia vây ở giữa, Long Cửu bỗng cảm giác mộtánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng chiếu vào trên người mình, đột nhiênngẩng đầu, không kịp phòng bị đã bị cuốn vào đôi mắt to sâu thẳm của cô.Nhưng chỉ trong chớp mắt, khoảng một giây sau, ánh mắt của Long Cửu đã ungdung nhìn sang nơi khác, dường như chỉ lơ đãng lướt qua cô mà thôi.Nhưng cũng chỉ trong cái liếc mắt đó, Tang Trà Thanh rõ ràng cảm giác được,giây phút Long Cửu lướt qua mình, lòng cô đột nhiên co thắt lại, giốngnhư có một bàn tay vô hình bóp lấy trái tim cô.Tang Trà Thanh nhịn không được vuốt ve cánh tay trắng như ngó sen, mặc dù là giữa hè, gió biển quất vào mặt nhưng Tang Trà Thanh lại chỉ cảm thấylạnh đến tận xương tủy.Long Cửu cười cười nói nói, cùng với lão tổng của một tập đoàn nào đó cạnly, khóe mắt không chủ định liếc nhìn Tang Trà Thanh đang đứng ở tronggóc.Nơi cô đứng thực sự rất chênh lệch với nơi hắn đứng, ánh sáng lấp lánh củathủy tinh xung quanh không chiếu đến cô, nhưng ánh trăng mờ ảo lại ánhtrên mặt cô làm rung động lòng người.“Trà Thanh, đi đi, con muốn đợi đến lúc nào?” Lục Thi Mạn hung hăng đẩy Tang Trà Thanh, tiếng nói the thé không ngại phiền toái vang lên ở bên taiTang Trà Thanh.Tang Trà Thanh phục hồi lại tinh thần, nhìn về hướng Long Cửu lần thứ hai,hóa ra, đang có một cô gái ăn mặc đoan trang tao nhã, con nhà danh giá,đang nâng lên ly rượu, đứng ở trước mặt Long Cửu, nhẹ nhàng chạm ly vớihắn, khóe mắt, chân mày đều tràn đầy nịnh bợ.Tang Trà Thanh đã từng nhìn thấy cô ta, cô ta là minh tinh điện ảnh hồngthấu một góc trời – Kỳ Nguyệt, luôn luôn là đầu đề của các tờ báo giảitrí, có thể gặp được cô là một sự may mắn.Nghe nói Kỳ Nguyệt luôn nối tiếng là người kiêu ngạo và thanh cao, không ngờ lúc này lại cũng giống như những cô gái bình thường khác, hao hết tâmtư tiếp cận người được gọi là Cửu Thiếu.Tang Trà Thanh bị Lục Thi Mạn nửa đẩy nửa chối, đi tới trung tâm du thuyền.Tang Trà Thanh cảm giác mỗi bước đi của cô như đang giẫm vào lòng mình,mỗi bước đều giống như đang lăng trì bản thân.Lúc Tang Trà Thanh đi đễn chỗ đám người, lập tức nổi lên một trận xôn xao, ánh mắt của toàn bộ quan khách đều nhìn về phía cô.Lễphục màu vàng, kiểu dáng trang nhã, phối với dây thắt lưng màu cà phê,tôn lên dáng người tinh tế, xương quai xanh xinh đẹp như ẩn như hiện,tóc dài hơi cuốn lên, vài sợi tóc xoăn rơi xuống hai vai.Đôi mắt long lanh trong suốt như nước, không chứa một tia tạp chất, dungmạo yêu kiều ở trong bầu không khí thanh nhã càng có vẻ duy mĩ, độnglòng người.Tang Trà Thanh lãnh đạm, tĩnh lặng giống như mặt biển xanh thẳm ở phía sau,làm cho người ta nhịn không được, nhìn lại nhìn, ánh mắt luyến tiếckhông muốn rời khỏi mặt cô.Cô, lại có thể đẹp đến như vậy!Xung quanh, công tử quý tộc đều bàn tán với nhau, hi vọng có thể có được thông tin về cô, cho dù chỉ là chút ít.Bước chân của Tang Trà Thanh kiên định đi về phía Long Cửu, trong tay cầm ly rượu, theo mỗi bước đi của cô, rượu cocktail ở trong ly đều toát ravầng sáng mê người.“Cửu Thiếu, hạnh ngộ.” Tang Trà Thanh bình tĩnh đi đến trước mặt Cửu Thiếu,hít sâu một hơi, cố hết sức lấy tư thế dịu dàng nhất, đẹp nhất đối diệnvới Long Cửu.Thanh âm của Tang Trà Thanh rất nhẹ, nhẹ tựa một lời thì thầm, nhẹ đến nỗi chỉ có hai người khách đến gần mới nghe được rõ ràng.Ánh sáng rực rỡ của chùm đèn treo rơi xuống, chiếu lên người Long Cửu, cũng trong trẻo nhưng lạnh lùng khác thường, Long Cửu nâng chiếc cằm congtuyệt đẹp lên, con ngươi đen thâm thúy xem xét kỹ lưỡng dung nhan tuyệtlệ của Tang Trà Thanh.Giây phút chạm đến thần thái ngạo nghễ lạnh lùng, không thể với tới của Long Cửu, tim của Tang Trà Thanh vẫn gắt gao co rút lại, cảm giác lạnh đếntận xương tủy, từ bốn phương tám hướng xâm nhập vào.“Chào em.” Long Cửu cầm ly rượu nhẹ nhàng chạm vào ly của cô, hai ngón taycũng vô tình chạm vào nhau, một cảm giác mát lạnh từ đầu ngón tay côtruyền tới Long Cửu, giống như gió biển quất vào mặt.Tang Trà Thanh dùng hết dũng khí của bản thân nói lời dạo đầu, nhưng lạikhông biết nên nói gì tiếp theo, trong lúc nhất thời chỉ có thể dùng đôi mắt đẹp nhìn Long Cửu.Hivọng mình có thể hấp dẫn được hắn, dù sao mình cũng đã trang điểm rất kỹ rồi mới đến, chỉ vì muốn thu hút được một cái nhìn thoáng qua của hắn.Ánh mắt này hẳn là ánh mắt sáng nhất thế giới, sâu thẳm, tựa như thanh tuyền ở trên núi, thấm vào trái tim người khác.Long Cửu cũng nhìn Tang Trà Thanh chăm chú như vậy, chỉ cảm thấy đầu ngón tay cầm ly rượu giật khẽ.Ánh sáng lưu ly chiếu vào trên thân thể hai người, phác họa nên một bức tranh tuyệt luân duy mĩ.Tang Trà Thanh đột nhiên hồi phục lại tinh thần, bên tai vang lên âm thanhlanh lảnh của mẹ kế Lục Thi Mạn, mội lần lại một lần đập vào màng nhĩcủa cô.“Cửu Thiếu, đã lâu không gặp.” một thanh âm tràn ngập từ tính vang lên phíasau Tang Trà Thanh, mạnh mẽ cắt đứt những lời cô đang muốn nói.Long Cửu quơ quơ ly rượu trong tay, rời mắt khỏi khuôn mặt của Tang Trà Thanh, đi tới trước mặt người đàn ông kia.Lúc lướt qua bên người Tang Trà Thanh, liền đưa cho cô một chiếc thẻ mà không hề lưu lại dấu vết.Trên tấm thẻ có ghi địa chỉ phòng khách sạn ở trên đảo mà hắn đang ở.Tang Trà Thanh kinh ngạc nhận lấy, nhìn tấm thẻ ở trên tay, liền ý thức được chuyện sắp phát sinh đêm nay, thân thể mềm mại đột nhiên cứng đờ.“Hừ.” Kỳ Nguyệt đứng ở một bên không phục, trong mũi phát ra tiếng hừ lạnh.Cảnh tượng Long Cửu đưa tấm thẻ cho Tang Trà Thanh đã bị cô thu hết vào trong tầm mắt.KỳNguyện chỉ cảm thấy ghen ghét dữ dội, ngọn lửa hừng hừng thiếu chút nữađã phun ra hốc mắt, cô biết, hôm nay cô gái trước mặt này được Cửu Thiếu nhìn trúng, cũng có nghĩa đêm nay cô không có cơ hội.Tang Trà Thanh cảm thấy tiếng “Hừ” của Kỳ Nguyệt cực kỳ chói tai, liền nhẹ nhàng thu hồi ánh mắt.KỳNguyệt bưng ly rượu, dáng người thon cao lắc lư dao động nhẹ nhàng rờiđi. Lúc rời đi, bả vai còn hung hăng va vào Tang Trà Thanh.Tang Trà Thanh hơi loạng choạng lui về phía sau mấy bước, theo bản năng nắm chặt tấm thẻ trong tay.Toàn bộ ánh mắt của những cô gái đều tập trung vào trên người hai người,nhưng liền đều vứt tiểu tiết mục xen giữa vừa rồi của Tang Trà Thanh ởphía sau, ánh mắt ái muội và say mê nhìn hai đại tuấn nam.Sở TiếtNhiên vóc dáng cao lớn, ánh mắt lưu chuyển, sáng rỡ như ngàn sao, dáng vẻ tuyệt đối không thua kém Long Cửu.Ánh mắt của Sở Tiết Nhiên nhìn Tang Trà Thanh đang quay lưng lại với mình, không hiểu vì sao trong lòng lại rung động.Long Cửu giống như nhìn thấy lão bằng hữu, lười nhác ôm lấy bả vai của SởTiết Nhiên, lôi kéo ánh mắt đang ngẩn ra của Sở Tiết Nhiên đi nơi khác,nói cười vui vẻ.Sở TiếtNhiên tựa tiếu phi tiếu (thoáng cười nhưng lại tựa như không cười), hùa theo Long Cửu.Khách khứa không biết rõ tình hình đều cho rằng quan hệ của hai người khônggiống như bình thường mà không biết rằng quan hệ của bọn họ chỉ có thểhình dung là “thủy hỏa bất dung” (như nước với lửa).
Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần Ác Ma Tổng Tài, Chớ Tới Gần - Tô Tử