This nice and subtle happiness of reading, this joy not chilled by age, this polite and unpunished vice, this selfish, serene life-long intoxication.

Logan Pearsall Smith

Download ebooks
Ebook "Ác Ma Ca Ca, Nói Ngươi Yêu Ta!"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 241 - chưa đầy đủ
Phí download: 14 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1230 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 08:14:50 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 22: Thư Dật Ca Ca Thật Sủng Cậu
ạ Hải Nhạc vốn đang đứng lặng lẽ cười, lửa giận của Tạ Thư Dật đột nhiên không hề dự báo chuyển lên trên người cô, cô sợ tới mức lui về phía sau mấy bước, nước mắt lưng tròng cúi đầu xuống.
Hứa Chí Ngạn thấy Hải Nhạc sợ Tạ Thư Dật như vậy, đau lòng khôn tả, nói với Tạ Thư Dật: “Em ấy đã bị dọa như vậy, cậu cũng đừng rống Hải Nhạc nữa, cậu xem, cậu dọa em ấy thành cái dạng gì rồi?”
Tạ Hải Nhạc không khỏi cảm kích nhìn Hứa Chí Ngạn, người khác thật tốt, dù sao vẫn nói giùm cô.
Tạ Thư Dật thấy cô lúc nào cũng hở ra một tí là dán mắt vào Hứa Chí Ngạn ( Haiz, lão đại à dùng từ không nên nặng nề như vậy…) cảm giác không thoải mái lại dâng lên trong lòng, hắn hung tợn nhìn Hải Nhạc một cái, đi về phía cô.
Tạ Hải Nhạc thấy hắn hung ác bước đến chỗ mình, không biết hắn lại muốn làm cái gì cô nữa, theo bản năng cô lại lùi về phía sau.
Tạ Thư Dật thấy bộ dạng nao núng của cô, lại hết sức giận dữ.
“Cái dạng cải thìa như vậy, đáng cho người ta khi dễ!” Hắn phát hỏa.
Bộ cô muốn bộ dạng này sao? Bộ cô muốn bị khi dễ sao? Hải Nhạc mếu máo, nước mắt lại đảo quanh.
“Mặc thêm áo vào!” Tạ Thư Dật mất kiên nhẫn nói, thấy cô vẫn cứ ngây ngốc đứng đó không biết đang nghĩ cái gì, đành phải “chỉ tiếc rèn sắt không thành thép” giật áo khoác trong tay cô, choàng thô bạo lên người cô, cũng đưa tay giúp cô cài cúc áo, che lại cảnh xuân chật vật bên trong.
Tạ Hải Nhạc ngửi thấy mùi nước hoa nam Armani trên quần áo hắn, một khắc này, lòng cô, đột nhiên bị cái mùi này làm rung động không thôi, cô không nhịn được hít một hơi thật sâu, trực giác muốn khắc cái mùi này vào tận đáy lòng tớ, một khắc này, cô nhất thời bị mê hoặc.
“Đi thôi! Về nhà!” Tạ Thư Dật nói với Tạ Hải Nhạc.
Tạ Hải Nhạc không nghe thấy lời hắn nói, vẫn cứ ngơ ngác đứng đó, Tạ Thư Dật thấy cô thất hồn lạc phách không biết lại đi vào cõi thần tiên nào, phỏng chừng đêm nay cô thật sự bị dọa không nhẹ, trong lòng lại hơi hơi có chút đau lòng.
Nhưng miệng hắn lại quen thói rống cô: “Còn đứng ngây ra đó làm gì, đi a! Về nhà!”
“Nha.” Tạ Hải Nhạc tỉnh lại, theo bản năng đi về phía trước, nhưng cô lại không quen mang giày cao gót nên lập tức ngã chúi về phía trước.
“!” Khi cô chật vật sắp ngã sấp xuống, Tạ Thư Dật nhanh tay đỡ cô, xem ra, hôm nay cô thật sợ đến choáng váng.
“Thật là ngu ngốc, chẳng lẽ em bị dọa đến ngay cả đi đường cũng không đi nổi?” Hắn mắng.
“Em không có.” Tạ Hải Nhạc nhẹ giọng phản bác.
Tạ Thư Dật sợ cô lại ngã nữa, đành phải kéo cô qua, tay ôm ngang hông cô, để cô tựa vào người tớ.
“Đi thôi.” Hắn nói, cũng xoay người nói với anh em Hứa gia nãy giờ luôn đứng yên lặng bên cạnh theo dõi hắn và Hải Nhạc, “Các cậu ở lại đây chơi, hay là cũng về nhà?”
“Bọn em cũng về thôi.” Hứa Nhã Nghiên nói, cô quay người nói với người khác, “Thật ngại quá, chúng tôi đi trước một bước, mọi người có thể tiếp tục ở đây chơi, chơi đến khi Dạ Chi Hoàng Triều đóng cửa mới thôi, Thư Dật đã bao hết rồi, mọi người cứ chơi thoải mái, lãng phí sẽ rất uổng.”
Những người còn lại hoan hô một tiếng, sau đó trở về ghế lô.
ban người ra bên ngoài Dạ Chi Hoàng Triều, hai cô gái đứng bên kia chờ, còn con trai đi xuống bãi đỗ xe dưới lầu chạy xe lên.
“Thư Dật ca ca thật sủng cậu.” Hứa Nhã Nghiên đột nhiên nói với Tạ Hải Nhạc.
“Cái gì?” Hải Nhạc nghĩ tớ nghe lầm.
Hứa Nhã Nghiên thở dài một hơi, cô đơn nói: “Tớ nói, Thư Dật ca ca anh ấy rất thương cậu.”
Hải Nhạc cảm thấy không biết nên khóc hay nên cười, Tạ Thư Dật rất thương cô?
“Cậu nghĩ sai rồi, anh ta không phải người như cậu nghĩ đâu, cho tới bây giờ anh ta chưa từng thương tớ.” Cô cười khổ mà nói.
Nhưng khi Hứa Nhã Nghiên thấy nụ cười khổ trên mặt Hải Nhạc, trong lòng lại nghi ngờ, chẳng lẽ, cô nghĩ sai rồi? Tuy rằng Tạ Thư Dật lúc nào cũng bày ra bộ dạng hung ác với Hải Nhạc, nhưng mà, nhìn thấy Hải Nhạc bị người ta khi dễ, lại tức giận đến như vậy, cho đến nay, cô chưa từng nhìn thấy Tạ Thư Dật ác với người nào như vậy, cái dạng xử lí độc ác với nam nhân xâm phạm Hải Nhạc đó, không phải là thương cô ấysao? Lúc thấy cô ấy sắp ngã, lập tức đến đỡ cô ấy, tuy rằng bộ dạng thì vẫn là hung, nhưng hành động của anh ấy cũng là thật cẩn thận đỡ Hải Nhạc đi xuống, đó không phải là thương cô ấy sao?
Có lẽ, Hải Nhạc chỉ thấy mặt ngoài hung dữ của hắn, cho nên cô ấy nghĩ là hắn không thương tớ đi. Hứa Nhã Nghiên nghĩ trong lòng.
Lúc này, Tạ Thư Dật và Chí Ngạn đã chạy xe ra, dừng trước mặt các cô.
Tạ Thư Dật hiếm thấy mở cửa xe cho Hải Nhạc, nói: “Lên đi.”
Hải Nhạc chào tạm biệt với Nhã Nghiên và Chí Ngạn, sau đó ngồi lên xe.
Mọi người tạm biệt nhau, từ từ rời khỏi Dạ Chi Hoàng Triều.
Ác Ma Ca Ca, Nói Ngươi Yêu Ta! Ác Ma Ca Ca, Nói Ngươi Yêu Ta! - Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương