We don’t believe in rheumatism and true love until after the first attack.

Marie E. Eschenbach

 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Canh Tân
Thể loại: Lịch Sử
Số chương: 501 - chưa đầy đủ
Phí download: 19 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1129 / 8
Cập nhật: 2017-09-25 07:08:37 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 118: Giảo Nhục Kỵ (7)
Thời gian chính ngọ, Trương Mạn Thành suất lĩnh đại quân khăn vàng đến phía ngoài Uyển huyện.
Đứng ở trên cổng thành, liếc mắt một cái, chỉ thấy doanh trại rậm rạp, kéo dài hơn mười dặm.
Thường thường nghe người ta nói mấy chục vạn đại quân như thế nào hoành tráng, nhưng khi tận mắt nhìn thấy, Đổng Phi hịn không được hít một hơi lạnh. Đây cũng chính là lần đầu tiên Đổng Phi nhìn được số lượng địch nhân khổng lồ như vậy, một mảnh đen nhánh, nhìn qua cực kỳ quỷ dị.
Cũng chỉ có loài người không tim không phổi như Sa Ma Kha mới thấy hứng thú, liên tiếp nhắc tới, giết người bằng cách nào.
Điển Vi, Đổng Phi cùng Từ Hoảng đều không nói gì, nhìn đại quân phía dưới thành, không ngừng tự hỏi đối sách.
Lúc này Hoàng Thiệu cũng đi tới đầu tường, nhìn đại quân khăn vàng, trong lòng hắn có chút phức tạp. nếu không phải xuất hiện Đổng Phi, có lẽ hiện tại hắn chính là một trong những thành viên trong đại quân, có lẽ phong hầu bái tướng cũng sắp tới, nhưng suy nghĩ lại, Hoàng Thiệu không khỏi nở nụ cười, cho dù hắn có ở trong quân khăn vàng thì thế nào? Người không có nên tảng như hắn căn bản không được coi trọng, vận khí tốt, thì làm cái tiểu lại; Vận khí không tốt, không biết chôn thây chốn nào. Nhưng bây giờ hắn đứng bên người Đổng Phi lại cảm thấy thoả mãn.
“ Trận này không thể đánh!”
Trong lòng mọi người rất rõ ràng, nhưng nhìn mọi người có tinh thần có vẻ sa sút, Đổng Phi biết nếu như vậy thì không được, nếu đối thủ giống như trước thì hắn có thể xung phong ra đánh, đề cao sĩ khí một lần nữa, nhưng hiện tại quân khăn vàng đã có phòng bị, đã phòng thủ kỹ càng, nếu muốn đánh cho đối phương không kịp trở tay, hiển nhiên là không thể.
Nhãn châu xoay động, hắn nảy ra ý hay.
“ Công Minh huynh, ngươi từng ở Cao Bằng đánh qua người Hồ*(Tiên Bi), chiến lực bọn họ thế nào?”
Từ Hoảng không kịp phản ứng, nói: “ Dân tộc Tiên Bi rất hung hãn, so với quân chính quy của đại hán cũng không thể kém.”
“ Dân tộc Tiên Bi so với quân khăn vàng dưới thành thì sao?”
Từ Hoảng lúc này hiểu được ý của Đổng Phi, đề cao thanh âm nói: “ Phi công tử vui đùa sao? Những người này cũng được xưng là binh lính sao? Ngay cả vũ khí khôi giáp đều thiếu thốn, nhiều gã gia hoả còn cầm cả gậy gộc chạy đến, căn bản là một đám ô hợp.”
Đổng Phi rất hài lòng, phản ứng của Từ Hoảng rất nhanh, thầm nghĩ: Không hổ là thứ năm lương tướng, quả nhiên lợi hại.
Nhìn đám sĩ tốt ở tường thành nghiêng tai lắng nghr, Đổng Phi lớn tiếng nói: “ Ta nghe người ta nói, binh mã Uyển huyện dũng mãnh nổi danh cả Kinh tương, một đám ô hợp cho dù nhân số nhiều cũng chỉ một đám ô hợp. Chúng ta đường đường là quân của Đại hán, nếu ngay cả một đám ô hợp đều cảm thấy sợ hãi, vậy không bằng bây giờ trở về nhà, tránh ở dưới váy nữ nhân càng an toàn.”
Hắn lại đề cao thanh âm, “ Nói, các ngươi có sợ hãi không?”
“ Không sợ hãi!”
Tất cả đều là hán tử nhiệt huyết, như thế nào có thể rụt rè? Phía trên tường thành vang lên thanh âm hò hét, Đổng Phi ngoắc tay gọi Sa Ma Kha lại, “ Tam đệ, xử lý gã đầu mục kia!”
Động tĩnh trên thành làm cho quân khăn vàng dưới thành rất nghi hoặc, từ khi khởi sự tới nay, đám quan quân chứng kiến bọn họ rất là sợ hãi, nhưng quan quân Uyển huyện sao một chút sợ hãi cũng không có?
Có mấy gã quân khăn vàng phóng ngựa chạy đến, tay che nắng hướng về phía tường thành nhìn lên, Sa Ma Kha đã giương cung cài tên, sưu, sưu, sưu, hắn thi triển ra hàng loạt tiễn pháp, làm ấy gã đầu mục đứng phía trước đường trường bị bắn chết, bất tri bất giác quân khăn vàng lui về sao mấy bước, mà chính mấy bước nhỏ này lại làm cho quan quan ở trên tường thành nhịn không được hét lên.
“ Tam công tử, hảo tiễn pháp!”
Từ Hoảng nhịn không được tán thưởng. Hắn cũng là biết bắn cung, nhưng so với Sa Ma Kha thì không inh như vậy.
Trước kia từng thấy Từ Hoảng ở trong quân địch tê giết, Sa Ma Kha đối với người này rất hảo cảm, lập tức ha ha cười.
Đám người ở trên tường thành kiêu ngạo, làm cho đám đầu mục quân khăn vàng dưới thành phẫn nộ không thôi, nhưng do chưa có mệnh lệnh tấn công, cho nên đám người này đành phải ổn định trận tuyến, kiên nhẫn chờ đợi.
Mà phía ngoài cổng thanh, Trương Mạn Thành đang cùng Tần nói chuyện, kỳ thực nội dung cực kỳ đơn giản, chính là bắt Tần đầu hàng, nếu không phải chết không nghi ngờ.
Kết quả đàm phán rất rõ ràng, Tần một ngụm từ chối.
Vừa qua thời gian buổi trưa, chợt nghe tiếng trống ù ù truyền đến từ trong quân khăn vàng, bắt đầu chính là thanh âm chỉ một nơi, sau đó lan truyền rất nhanh, cuối cùng khắp doanh trại đều vang lên tiếng trống. Thùng, thùng, thùng, thùng….Tiếng trống làm cho người ta nhiệt huyết sôi trào, đầu lĩnh khăn vàng giơ lên thanh đao, hướng về phía Uyển huyện gầm rú: “ Tiến công, tiến công, công phá Uyển huyện!”
Một đội khăn vàng khiêng thang hướng về phía tường thành Uyển huyện chạy lại, giống như một đám châu chấu kết thành một đoàn thể, la hét hướng về phía Uyển huyện xông tới.
Đổng Phi mặt trầm như nước, giơ cánh tay lên, Từ Hoảng thê lương gầm rú: “ Cung tiễn thủ, tiến lên…”
Còn cách khoảng cách mười bước, Đổng Phi đột nhiên phất tay.
“ Bắn tên!”
Ông----!
Nhất tề thanh âm dây cung buông ra, phát ra những tiếng xé gió, cung tiễn thủ phía tường thành ước chừng có hai ngàn người, phân bố khắp tường thành, một loạt mũi tên nhọn phá không gào thét bắn ra, sau đó lại tiếp tục một loạt cũng tiễn thủ lại tiến đến.
“ Bắn tên!”
Từ Hoảng gầm rú, lại một đợt mũi tên bay ra.
Đám khăn vàng quân xông lên phía trước nhất thời bị mũi tên bắn trúng, bởi vì khoảng cách quá gần cho nên lực đạo của mũi tên làm cho thân thể bọn họ đánh bay ra ngoài, sau đó mới rơi xuống mặt đất, đám sĩ tốt phía sau không kịp dừng bước cho nên dẫm đạp lên, tiếng kêu thảm thiết ở trên chiến trường vang vọng, nhưng những tiếng kêu đó cũng không ảnh hưởng đến đám sĩ tốt khăn vàng phía sau, bọn chúng vẫn hung hãn không sợ chết hướng về phía đầu tường thành chạy tới.
Cung tiễn thủ liên tục bắn, tên như mưa bay tới, sinh mệnh giờ khắc này phá lệ trở nên rẻ mạt, từng khối từng khối thi thể ngã xuống dưới tường thành, con hào đào để bảo vệ tường thành dần dần bị lấp đầy thi thể, thang đã dựng được vào tường thành, Đổng Phi vẫn bình tĩnh dị thường, nhẹ giọng nói: “ Đốt lửa!”
Phía dưới chân tường thành, chất đống một dãy củi khô, cơ hồ là đem tất cả củi của uyển huyện tập trung lại đây, phía trên phủ đầy cỏ khô.
Vô số cây đuốc từ trên tường thành ném xuống, sau đó dừng lại phía trên cỏ khô, lửa ngùn ngụt bốc lên, mà đám khăn vàng quân lúc này đã trèo lên thang mới phát hiện, ở phía dưới tường thành cứ nhiên còn cất giấu củi khô, ngay lập tức cả thanh cả người đã bị cắn nuốt trong ngọn lửa, có người cơ trí cũng bất chấp ở giữa tường thành nhảy xuống, sau đó lăn lộn dưới mặt đất, lúc này mới dập tắt được hoả diễm.
Một bức tường đã hình thành một cái chắn bảo vệ thành.
Đám quân khăn vàng muốn dập tắt lửa, nhưng cực kỳ khó khắn, hơn nữa củi đã thiêu cháy, nào có thể dễ dàng dập tắt.
Khi liệt diễm đang tung bay, tất cả đám cũng tiễn thủ lui về phía sau, buông tất cả cường cung, sau đó cầm đại đao lên.
Tiếng kêu lách tách của hoả diễm. hơn nữa xen lẫn với tiếng kêu của đám người bị đốt cháy không ngừng thảm thiết bên tai, làm người ta nghe mà rợn cả người, cũng có những chiếc thang bị lửa đốt cháy, sập xuống vang lên những tiếng động rất lớn.
Trên chiến trường đột nhiên im lặng, có lẽ quân khăn vàng bắt đầu quá mức thuận lợi, nhưng sau khi gặp phải sự chống cự quyết liệt, tất cả đám đầu lĩnh có chút không biết làm sao, Ngươi xem ta, ta nhìn ngươi, tiếng trống trận phía sau đinh tai nhức óc, lại nhìn về phía tường thành, cũng không biết phải làm cái gì.
**************
Đại hoả qua một ngày sau mới dần dần tắt đi, tường thành đều là một mảnh cháy đen.
“ Lên, Tiến công cho ta!”
Quân khăn vàng lại truyền đến một trận tiếng rống thê lương, mấy ngàn người cầm đốn củi đao hướng về phía Uyển thành đánh tới, phía trên tường thành tên bắn xuống như mữa, vừa mới dựng được thang lên thì một tảng đá đập cho huyết nhục mơ hồ. Một lần, hai lần, ba lần….đầu mục quân khăn vàng thấy tên bắn xuống như mưa, trong đầu một mảnh hỗn loạn, nửa ngày khổ chiến, quân khăn vàng đã tổn thất mấy ngàn nhân mã.
Phía trên tường thành, Đổng Phi biểu tình trang nghiêm, có thể nhìn ra được, chỉ huy quân khăn vàng tấn công hôm nay không có kinh nghiệm gì, nhưng điều này không có nghĩa là quân khăn vàng không có người tài ba, không biết chiến đấu ngày mai có kết quả thế nào?
Đổng Phi rất lo lắng, nhưng lại khổng thể biểu lộ ra sự lo lắng, cho nên áp lực trong người càng lúc càng lớn.
Một đêm vô sự.
Trời vừa hửng đông, quân khăn vàng lại phát động công kích uyển huyện.
Lúc này đây, hiển nhiên bọn họ đã phái tới tướng lãnh có kinh nghiệm, đầu tiên là dùng cung tiễn thủ đối bắn, áp chế cung tiễn thủ trên thành, một toà thang được dựng lên, khăn vàng tặc nhanh chóng trèo lên. Từ trên tường thành những giọt mưa dầu đổ xuống.
Rất rõ ràng, tướng lãnh quân khăn vàng đã hạ quyết tâm tàn nhẫn, căn bản không để ý tới tánh mạng binh lính, điên cuồng khởi xướng tấn công.
Một đám quân khăn vàng bị đánh lui, binh lính trên thành chưa kịp thở thì nhóm thứ hai quân khăn vàng liền đánh lên, hơn nữa lại có cấu kết chặt chẽ, làm cho quan quân Uyển huyện có thương tổn cực lớn, tình hình chiến đấu có thể dùng hai chử thảm thiết để hình dung.
Sau giờ ngọ, nhóm đầu tiên của quân khăn vàng xông lên đầu tường Tây Môn*( Cửa thành phía tây), bất quá rất nhanh đã bị giết xuống.
Trấn thủ Tây môn chính là một gã tướng lãnh tên là Lý Nghiêm, tuổi bất quá chỉ mười tám, mười chín tuổi, nhưng khi đối mắt với tràng huyết tinh như vậy, khuôn mặt biểu hiện cực kỳ bình tĩnh, nhưng đám khăn vàng mặc dù bị giết xuống, quả thực tạo thương tổn cực kỳ lớn, đám khăn vàng mới xông lên cảm thấy thành sắp bị phá trước mắt, cho nên điên cuồng tấn công.
Buổi chiều, Chủ Môn*( Cửa lớn của thành), Nam Môn cũng lần lượt bị quân khăn vàng tấn công.
Chủ môn có Hoàng Trung trấn thủ, Cửa nam có Tần đích thân toạ trấn, hai người liên tục chỉ huy sĩ tốt tự thủ tường thành, đem quân khăn vàng đuổi xuống, trong một thời gian, tam môn cực kỳ nguy hiểm, ngược lại, nhân số yếu kém ở Bắc Môn thuỷ chung vẫn vững như núi Thái.
Cả ngày, Uyển huyện giống như một cái hắc động sâu không thấy đáy, liên tục cắn nuốt mấy ngàn tánh mạng quân khăn vàng.
Mà phía Uyển huyện cũng thương vong thảm trọng, gần ngàn người bị giết, hơn ngàn người bị thương, dựa theo an bài trước kia của Đổng Phi, Tần làm cho huyện nha trở thành trống rỗng, làm trạm cấp cứu lâm thời, lấy Mã Chân dẫn đầu, lang trung toàn huyện đều bị trưng dụng, từ buổi sáng đến buổi tối đều phải chăm sóc người bị thương, thậm chí thời gian ăn cơm cũng không có.
Ở thời đại này, chưa có cuộc chiến tranh nào mà có quần thể cứu chữa lớn như vậy, cũng nhờ quần thể lang trung này xuất hiện, cho nên nhiều sĩ tốt băng bõ xong vết thương, lập tức trở lại chiến trường.
Bầu trời tối đen, đám quân khăn vàng điên cuồng tấn công, rốt cục đình chỉ công kích.
Dưới tường thành, khắp nơi toàn là tử thi
Trên tường thành, máu tươi theo khe đá chảy xuống, làm cho toàn bộ Uyển huyện lâm vào một mảnh huyết sắc.
Tần đối mặt với tình huống này cũng thập phần lo lắng. Hà lão thái gia đem hơn một Hà Phủ cống hiến ra, làm lâm thời huyện nha.
Trong phòng nghị sự, một mảnh im lìm.
Đổng Phi, Hoàng Trung, Tần, Lý Nghiêm, Khoái Lương, Bàng Đức Công ở trong phòng nghe thủ hạ báo cáo, ai cũng lo lắng vạn phần.
“ Đại nhân, hôm tay tam môn đều lầm vào tử chiến, nhiều lần bị phản tặc tấn công, ngược lại Bắc môn lại bình yên vô sự?”
Tuổi trẻ khí thịnh Lý Nghiêm, lại là bằng hữu Văn Sính, đều từng là môn hạ của Hoàng Trung, từng bái Hoàng trung học võ nghệ.
Hắn chính là nhìn Đổng Phi không vừa mắt, trên mặt còn mang theo vết máu, vỗ án đứng dậy, chỉ vào mặt Đổng Phi hỏi.
Đổng Phi chau may, “ Chính Phương huynh, những lời này của ngươi là có ý tứ gì?”
“ Có ý tứ gì? Trong lòng ngươi tự minh bạch.”
“ Theo lời của Chính Phương huynh nói, có phải hay không Phi cùng phản tặc cấu kết cùng một chỗ?”
Đổng Phi nói chuyện không có nửa điểm hàm hồ, ngũ điệu phá lệ âm lãnh, “ Chính Phương huynh, có phải hay không chuẩn bị trừ nội gián Đổng Phi này.”
May mắn không mang Điển Vi cùng Sa Ma Kha, nếu không khẳng định đường trường trở mặt.
Lý Nghiêm hừ lạnh một tiếng: “ Đây chính là ngươi tự nói!”
“ Chính Phương, câm miệng”
Ác Hán Ác Hán - Canh Tân