Những gì làm bạn đau khổ sẽ dạy bạn nhiều điều.

Benjamin Franklin

Download ebooks
Ebook "18 tháng quân ngũ của 1 đời trai..."
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: HoangTuNhai
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 16 - chưa đầy đủ
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2348 / 33
Cập nhật: 2017-09-25 04:35:22 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Part 4: Đồng Tiền Ít Ỏi Của Thằng Binh Nhì Và Câu Chuyện Về 1M² Mà Có Đến 8 Thằng Ăn Trộm...
ại nói về chuyện tiền bạc, thời nay đi lính cũng đỡ là có chút đỉnh tiền phụ cấp để tiêu sắm lặt vặt, chứ nghe như các bác cựu bảo là chúng mày thời nay đi lính còn sướng chán, thời xưa bọn tao đi chỉ mong có hạt cơm trắng, hạt muối hay miếng thịt để ăn là sướng rồi chứ có được cho hào nào đâu??? … Nhưng với nhu cầu của 1 thằng con trai đang độ ăn, độ chơi thì số tiền đó chỉ như muối bỏ bể các thím ạ.Như bên Mỹ hoặc các nước phương Tây, lính bên đó họ nhận lương luôn chứ ko phải là phụ cấp hỗ trợ như bên mình, một người lính Mỹ trong thời gian đi nghĩa vụ quân sự (tự nguyện) thì với mức lương của họ dư sức nuôi sống cả gia đình trong thời gian họ tại ngũ, đặc biệt là những người đi chiến đấu trực tiếp thì mức lương có thể đến 200%...
Nhưng thôi, so sánh sao được khi ngân sách quốc phòng của họ 1 năm là gần 650 tỷ USD trong khi VN mình hiện nay chỉ gần 2 tỷ USD (số tiền đó chi tiêu cho tất cả mọi thứ như ăn ở, xăng xe… trong quân đội). Lúc em mới vào, phụ cấp của 1 thằng binh nhì được khoảng 250k, cộng thêm 30k tiền độc hại (vùng em ở là vùng trọng điểm chất độc hóa học khi xưa) thì được khoảng 280k, đến tháng trừ tiền 2 cuộn giấy vệ sinh, 2 cái tem thư, 1 tuýp kem đánh răng, 1 bình dầu gội và 1 gói bột giặt thì còn lại chừng 240k, sau này lên được binh nhất thì số tiền ấy xêm xêm 300-320k… Với số tiền ít ỏi đó thì mua nước uống, ăn mì tôm, mua thuốc hút được cỡ hơn tuần thì hết nhẵn ngay…
Và thế là lại phải mò xuống căn tin để ký nợ, cơ mà bà chủ căn tin khó tính và kỹ càng lắm, phải mua nhiều mới được cho nợ, mà nợ thì nợ vô tư… Hậu quả là có thằng đến ngày ra quân căn tin trừ sạch tiền hỗ trợ ra quân rồi, phải điện ông bà già cầm thêm vài triệu nữa vào trả mới được cho về… Nhắc đến chuyện tiền bạc, lại càng căm thêm… Vì trong số lính đi nghĩa vụ cũng lắm thành phần bất hảo lắm các thím ạ… Nhiều thằng ở nhà phạm tội gì đó, hoặc muốn tẩy cái tên trong diện sổ đen nên gia đình nó chạy chọt đẩy vào trong này để …hoàn lương hoặc cải tạo cái tính nết đi… Công nhận là có một số thằng vào đó thì về tính cách thay đổi, nhưng cũng nhiều thằng hư thêm và quậy còn hơn lúc ở nhà… Điển hình như em khi chưa đi có biết hút thuốc quái đâu, đi về thì hút phà phà
Lúc vào được một thời gian, chuyển lên đại đội mới, em cũng ít chi tiêu, không thuốc lá, bài bạc nên tiền bạc lúc nào cũng rủng rẻnh bỏ trong ví… Có cái thằng nọ tên T quê ở Diên Khánh, Khánh Hòa cùng đi đợt với em, nó ở trong tiểu đội của em luôn, lúc nào miệng mồm cũng blah blah nào là nhà tao giàu có, nhà tao đại gia này nọ, rồi anh em, bạn bè mình tốt… mà canh me lúc em đi tưới rau bỏ cái ví ở nhà trong đó có khoảng 400k, nó lấy rồi vét sạch tiền, vứt ví ra nhà vệ sinh, mấy ngày sau thằng lính khóa trước nhặt được trả lại em… Em thừa biết là nó lấy vì cái tính ăn cắp của nó thì ai cũng đã rõ và lúc đó chỉ còn mình nó tưới cây ở nhà, nhưng không có bằng chứng nên không làm gì được, cũng thằng này sau này lúc gần ra quân còn ăn trộm của em một cái tấm nilon dã chiến để đi mưa nữa chứ, cũng ko có bằng chứng nên đành chịu Ờ thì thôi thí cho mày đem mấy thứ đó về cúng mả mẹ mày luôn đi Vào lính thì cũng có nhiều thằng tiết kiệm thật, tháng được 240k bọn nó không dám tiêu lấy 1 đồng, khát nước ko dám mua uống, thuốc ko hút, tiền tháng nào tháng nấy bọn nó đều đem gửi cho mấy tay chỉ huy để sau này ra quân đem tiền về …cưới vợ (theo lời bọn chúng nói…).
Cái đợt lính 9-2008 của bọn em ấy, có Quảng Nam, Gia Lai, Khánh Hòa là chủ yếu thôi… Nói ra hoàn toàn không có ý troll, nói xấu vùng miền gì nhưng bọn lính K.H khi đó lắm thằng đểu vãi (Xin lỗi mấy bác người K.H có trong này nhưng em chỉ nói sự thật), lính K.H khi đó chủ yếu ở các huyện K.S, D.K và N.H mới vậy thôi, chứ mấy tay ở TP N.T sống cũng tạm… cũng có một số ít thằng rất tốt, chơi rất được với anh em như vô số thằng lươn lẹo, suốt ngày đi nịnh hót, nói xấu đồng đội này kia với chỉ huy để được ưu ái, quần áo anh em mà bọn nó còn ăn trộm để mặc (điển hình như em bị mất 2 cái quần đùi thần thánh, sau này chuyển lên đơn vị mới rồi xuống chơi ở đơn vị cũ mới thấy cái thằng giẻ rách từng nằm bên giường của mình ấy lôi ra mặt, còn ghi rõ tên em nhưng đành cho luôn nó chứ biết làm sao bây giờ?) Rồi cái thằng T kia ăn trộm tiền của em nữa chứ, thậm chí balo của thằng lính lớp sau đồng hương K.H của nó nó còn ăn trộm nữa huống gì là của người tỉnh khác. Rồi bọn nó cùng 1 thị trấn, cùng 1 xã, 1 huyện mà suốt ngày gây sự đập nhau ầm ầm, vác cả chén úp lên đầu nhau phải đi may vài mũi, bó tay với cái tinh thần đoàn kết của bọn nó… Còn lính QN bọn em tuy ít, phân bố rải rác nhưng cũng khá là đoàn kết, tuy khác đơn vị nhưng được cái hay đem rượu ra nhậu cùng nhau…
Nói khí không phải chứ trong lính 1 mét vuông cũng đến 8 thằng ăn trộm các bác ạ… Có trường hợp đến lúc gần ra quân, đếm trước ngày lên xe về nhận tiền phụ cấp 1 đợt được vài triệu ấy, có anh cẩn thận nhét cả bọc vào túi quần sau để đi ngủ, có đứa nào nó lấy dao lam rạch cái quần 1 đường nhẹ nhàng rồi lấy hết tiền ra khi khổ chủ vẫn còn khò khò, đến hôm sau khổ chủ mới biết thì hỡi ôi biết là thằng nào lấy đây, đành nước mắt ngắn dài mà lên xe về thôi…! 18 tháng quân ngũ được ít đồng bạc như thế giờ cũng thành công cốc, em nghe thế hãi lắm, trước đêm ra quân còn nhét cả đống tiền hỗ trợ vào chỗ trym mình, thằng nào mà léng phéng mò trúng chỗ nhạy cảm của bố thì bố biết ngay, dậy ngay và xử lý liền ấy chứ, hên là cũng éo có thằng nào mò hay vác dao lam rạch chứ không thì bây giờ em thành thái giám mất rồi … Lúc ở nhà, ăn miếng cơm cha mẹ thấy đơn giản thế, vào lính rồi mới thấm thía câu:”Cơm người khổ lắm ai ơi, không như cơm mẹ, vừa cười vừa ăn…” Nhưng cũng có cái đỡ là khi mình vào trỏng, nhà mình có bao nhiêu người thì cấp trên bảo ghi hết vào danh sách, họ hỗ trợ cho mỗi người 1 cái thẻ bảo hiểm y tế có giá trị đến khi xuất ngũ, thôi kệ, xem như là 1 món quà an ủi gia đình lúc mình vắng nhà thôi… À mà quên, lúc em lên đường, ở nhà còn được cho 50kg gạo nữa chứ, vãi lều thật
18 tháng quân ngũ của 1 đời trai... 18 tháng quân ngũ của 1 đời trai... - HoangTuNhai