I love falling asleep to the sound of rain

Unknown

 
 
 
 
 
Tác giả: uyenuyencute99
Thể loại: Tuổi Học Trò
Upload bìa: Trần Chi
Số chương: 59 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1413 / 7
Cập nhật: 2018-12-04 06:03:47 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
37
/s: THANK JK giúp mình!
- “Ước gì… thời gian có thể quay ngược trở lại… những năm tháng bình yên… đã qua rồi… Bảo Bình… love only you…”
- Cậu gì ơi, cậu không sao chứ?
Giọng nói ngọt ngào quen thuộc vang lên đã bất ngờ kéo Song Tử ra khỏi những kỉ niệm đẹp đẽ. Vẫn là khuôn mặt xinh xắn đó, nhưng đôi mắt tinh nghịch và hồn nhiên xưa kia thì bây giờ lại nhìn anh một cách xa lạ… Bỗng dưng, Song Tử quay đầu qua nhìn Ngưu và lên tiếng:
- Cô ấy bị như thế từ khi nào?
- Từ khi mình cứu Bảo Bình ở chỗ mấy tên du côn. Lúc ấy Bảo Bảo bị bất tỉnh vì vết thương ở trán nhưng khi tỉnh dậy thì cô ấy thành ra thế này đây…
Kim Ngưu trả lời rồi nói tiếp:
- Bảo Bình. Cậu ấy là Song Tử đó. Người mà mình vừa nhắc đến…
- Ủa? Cậu nhắc tên cậu ta từ hồi nào thế? Mình mới gặp… gặp… Song… Song…
Bảo Bình ấp úng nói làm Song Tử đứng người, anh vội lấy hai tay đặt lên vai Bảo Bảo và hỏi gấp:
- Có thật là cậu không nhớ mình là ai không? Mình là Song Tử đây mà! Cậu không nhớ gì hết sao, Bảo Bình?
- Cậu…
Nói rồi, Bảo Bình sợ hãi hất tay Song Tử ra và chạy đi núp sau lưng Ngưu. Cô chỉ hé một nửa đôi mắt xanh long lanh ra làm Song Tử thở dài:
- Hết Thiên Yết lại đến Bảo Bình. Hai người thi nhau mất trí nhớ à?
- Cái gì? Y… Yết cũng mất trí giống Bảo Bảo lun à?
Kim Ngưu tròn mắt trước câu nói của Song Tử, anh hết quay qua nhìn Bảo Bảo rồi lại nhìn Song Tử.
- Đúng vậy. Nhưng cậu ấy chỉ quân mỗi mình Giải thôi. Còn đằng này… Bảo Bảo quên sạch cả rồi…
- Mà… Thiên Bình… cô ấy…
Kim Ngưu đang ấp úng nói thì Song Tử ngắt lời:
- Mình đã đưa Bình Nhi về nhà rồi. Cậu yên tâm đi. Hơn nữa, mình cũng chưa nói với cô ấy chuyện của Bảo Bình.
- Vậy à? Cám ơn cậu… Nhưng… chúng ta có nên nói ọi người không đây?
- Mình nghĩ là không nên đâu. Chỉ một mình Thiên Yết thôi là cả đám nhao nhao hết lên rồi. Thêm cả Bảo Bình thì không biết cái lớp sẽ ra sao đây…
Song Tử vừa thờ dài vừa nói còn Ngưu thì tiếp tục thắc mắc:
- Vậy… ngày mai đi học… chẳng lẽ mang Bảo Bảo đi luôn sao?
- Không. Bảo Bình mà đi thì lộ hết chuyện. Tạm thời Bảo Bình sẽ ở nhà mình…
Song Tử nói, ánh mắt anh liếc qua Bảo Bình thì cô lại càng rụt lại. Kim Ngưu thấy thế liền kéo Bảo Bình ra và xoa đầu cô:
- Bảo Bình à! Cậu ấy là người tốt đó. Tuy cậu không nhớ gì nhưng cậu và cậu ấy có một mối quan hệ CỰC KÌ thân thiết.
- Đúng là khi mình nhìn cậu ấy thì cũng có cảm giác quen quen nhưng…
- Nghe này Bảo Bình, mình tuyệt đối sẽ không để cậu phải đau lòng nữa đâu. Tin mình đi… làm ơn… mình xin cậu đấy…
Câu nói của Song Tử như trấn an được Bảo Bảo. Cô miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
- Thôi hai cậu về đi. Trời cũng khuya rồi. Ngày mai còn phải đối mặt với “dư luận” lớp 10A1 nữa đó.
- Ukm. Cám ơn Ngưu.
Nói rồi, Song Tử dắt tay Bảo Bình rồi đi ra ngoài.
- Bái bai Kim… Kim…
- Kim Ngưu!
Song Tử nói và bật cười vì thái độ ngốc nhếch của Bảo Bình. Còn cô thì nhìn anh và làm mặt giận dỗi. Bảo Bình liền hất tay Song Tử ra và đi trước.
- Nè! Bảo Bình! Đợi mình với!
Song Tử vừa hớt ha hớt hải gọi và bụm miệng cười làm cô tức giận:
- Cậu thật là quá đáng đó Song… Song… aish… ghét quá! Cái tên gì khó đọc muốn chết!
Bảo Bình vừa nói vừa giận dỗi bỏ đi(Nè! Đó đâu phải lỗi của Song Tử!). Còn anh thì cứ chạy theo:
- Bảo Bảo! Đợi… haha… đợi mình… hahahaha…
Buổi tối cứ thế diễn ra trên con đường vắng lặng. Một cô gái giận dỗi đi thật nhanh và một chàng trai vừa cười cợt vừa cố đuổi theo…
-----o0o-----o0o-----o0o-----o0o-----
- “Reng… Reng… Reng…”
Tiếng chuông báo thức vang lên. Cô gái đang nằm trên gường bỗng bật dậy với đôi mắt lim dim. Theo thói quen, cô đưa tay lên vuốt sơ lại mái tóc của mình nhưng lần này cô cảm nhận được có cái gì vướng vướng ở tay. Đôi mắt xang mơ mộng mở to ra khi nhận ra đó là một chiếc vòng tay được làm bằng thủy tinh, trên đó có đính hạt pha lê lấp lánh. Cô ngồi mân mê chiếc vòng mà tự hỏi:
- Không biết nó ở đâu ra nhỉ? Mà… sao mình lại ở đây?
Đến bây giờ, cô mới nhìn lại nơi cô đang nằm…
- Là phòng của mình mà… Nhưng… làm sao… có thể… Đúng rồi, có thể là một bà tiên đã hiện ra và đưa mình về nhà chăng?(Vỡ mộng rùi Ngư ưi)
Trong lúc cô đang suy luận lung tung thì một mảnh giất được cuộn tròn từ trên chiếc vòng bí ẩn rớt xuống làm cô giật mình. Cầm mẩu giấy ấy lên và cô thầm đọc:
- “Gửi nàng công chúa mít ướt của mình. Không ngờ tối qua cậu ngủ say đến như vậy. Cho dù mọi người làm cách nào cũng không đánh thức được nên mình phải đưa cậu về nhà. Hi vọng cậu thích chiếc vòng đó. Nó cũng giống như trái tim nhỏ bé của cậu: mỏng manh và dễ vỡ. Cứ coi đây là món quà mình dùng để tạ lỗi nha! Đừng giận mình nữa. Chúc cậu một buổi sáng tốt lành. Ma Kết.
P/s: Nếu cậu đã đọc xong bức thư thì có nghĩa là cậu đã tha lỗi ình rồi đó.”
- AAA. Ma Kết đáng ghét. Nhưng mà cậu ấy cũng dễ thương chứ nhỉ?
Song Ngư khẽ nở một nụ cười. Cô bất ngờ ôm chặt bức thư vào lòng và chạy ra ngoài cửa sổ và mở toang ra. Những tia nắng ấm áp nhảy múa tung tăng khắp phòng. Trời hôm nay thật đẹp hay tại cô nghĩ thế. Trong ánh nắng ban mai dịu nhẹ, nụ cười của cô bỗng tỏa sáng rực rỡ. Thế là, tâm hồn cô lại hòa theo những cơn gió(lại nữa à?). Bất ngờ, tiếng gõ cửa làm cô giật mình.
- Ai đó?
- Mình đây.
Một giọng nói quen thuộc vang lên, dịu dàng và ấm áp…
- Cự Giải…
Cô khẽ mỉm cười khi cánh cửa bật mở. Cự Giải bước vảo và nheo mắt nói với Ngư:
- Sao hả? Hôm qua cậu ngủ ngon không?
- Không những vậy. Mình còn có một giấc mơ vô cùng tuyệt diệu.
Song Ngư- với anh mắt đầy mộng mơ nói làm Cự Giải bật cười. Cô bỗng để ý trên tay có cái gì đó trên tay Ngư…
- Nè! Cậu giấu cái gì đó?
- Ơ… Không có… Không có thật mà…
Song Ngư ấp úng nói nên Cự Giải cũng không ép. Bất ngờ, Ngư Ngư hỏi Giải:
- Thế cậu và Yết sao rồi. Cậu ấy có nhớ một chút gì không?
- Không. Dù một chút cũng không…
Cự Giải vừa cười nhẹ vừa đáp. Song Ngư liền chạy lại và an ủi Cua:
- Cậu đừng buồn. Nhất định cậu ấy sẽ nhớ lại mà. Một cuộc tình đẹp như tranh vẽ như thế mà phải chia lìa nhau. Thật là một kết thúc buồn…
- Trời ạ. Giờ này mà còn tâm trí để mơ mộng nữa sao cô nương. Muộn học rồi đó.
Cự Giải mỉm cười nói một cách nhẹ nhàng làm Ngư Ngư cuống quýt lên. Cô vội vã chạy lăng xăng vào phòng vệ sinh. Đợi cho bóng Song Ngư đi khuất, Cự Giải liền gõ bỏ chiếc mặt nạ vui tươi lạc quan của mình ra. Thay vào đó là những giọt nước mắt lặng lẽ…
- Thiên Yết…
12 Chòm Sao Và Ngôi Trường Cấp 3 12 Chòm Sao Và Ngôi Trường Cấp 3 - uyenuyencute99 12 Chòm Sao Và Ngôi Trường Cấp 3