Không phải tự dưng kim cương có thể sáng lấp lánh.

Mary Case

 
 
 
 
 
Tác giả: uyenuyencute99
Thể loại: Tuổi Học Trò
Upload bìa: Trần Chi
Số chương: 59 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1413 / 7
Cập nhật: 2018-12-04 06:03:47 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
25
/s: Chap này hơi dài nha. Cám ơn pn Dung giúp mình.
- “It’s time…”
-----o0o-----o0o-----o0o-----o0o-----
- Đã đến lúc rồi…
Ông bác đi đến nói với Karazaki còn hắn thì chỉ khẽ gật đầu rồi cầm bình cứu hỏa xịt khắp nơi. Ngọn lửa dần tắt ngấm. Quang cảnh hoang tàn, mặt đất đầy tro xám, cây cối cháy lụi hết… sự sống… biến mất chỉ trong vài giờ… Bất ngờ, Karazaki cười lớn:
- Hahahaha… Tụi mày đã tiêu đời rồi. Cuối cùng thì em cũng được hả dạ phải không? Hahahaha…
Nói rồi, hắn quì ngục xuống cạnh một cái xác đen thui vẫn đang bốc khói… Trận hỏa hoạn vừa rồi thật khủng khiếp… Bỗng nhiên, từ giữa đám khói mờ ảo dần hiện ra bóng của một nhóm người. Họ hiên ngang bước đi… như chẳng còn gì có thể làm họ sợ nữa… như những người chiến sĩ quả cảm đã trở về sau một trận chiến khốc liệt… Quá ngạc nhiên, ông bác tròn mắt và ấp úng nói:
- Tu…tụi bay… làm sao tụi bay thoát được…
- Ông nghĩ chúng tôi dễ hạ gục lắm sao?
Sư Tử đứng khoanh tay và ngạo mạn lên tiếng làm cho Karazaki sững sờ:
- K… không thể thế được…
- Tại sao lại không được chứ. Thế mấy người nghĩ đây là hồn ma của chúng tôi à?- Kim Ngưu nheo mày nói, bàn tay anh nắm chặt lấy Thiên Bình trong khi Karazaki đang đưa đôi mắt dáo dác nhìn quanh…
- Ít nhất thì tao cũng diệt được mày, Thiên Yết à…
Karazaki đắc ý nói khi thấy nhóm đi ra chỉ có 5 người. Bất ngờ, Bảo Bình hét lớn:
- Ngươi nghĩ như vậy sao? Chúng ta sống sót nhiều hơn ngươi nghĩ đó! Khôn hồn thì mau hàng đi.
- Bảo Bình nói đúng đó. Mày đã chứng kiến cái chết của Konozi rồi đó. Hãy dừng lại trước khi quá muộn…
Song Tử vừa nói vừa lấy tay khoác qua vai Bảo Bình(Trời ạ. Giờ này mà còn tâm trí để thể hiên tình cảm nữa!)
- Đúng vậy đó. Nếu như anh biết hối hận thì chúng tôi có thể bỏ qua được tất cả…
- Tụi bay… im hết đi…
Thiên Bình đang nói thì Karazaki liền ngắt lời rồi hắn lấy hai tay ôm đầu và ngục xuống. Bỗng nhiên, ông bác đứng lù lù đằng sau hắn rút súng ra thì một giọng nói như vang lên từ địa ngục:
- Nếu ông dám bắn… thì tính mạng của hai người sẽ không an toàn đâu…
- T… Thiên Yết… Sao mày lại…
Karazaki khi vừa khi thấy tiếng nói đó liền đứng phắt lên rồi đưa đôi mắt đang hốt hoảng nhìn xung quanh. Thiên Yết đi ra khỏi đám khói, ánh mắt đầy sát khí lướt nhìn hắn. Theo sau là Song Ngư đang dìu Ma Kết. Thấy vậy, Thiên Bình cùng Bảo Bảo liền chạy đến giúp Ngư. Ngay lúc đó, Nhân Mã bế Xử Nữ cũng đi ra. Anh khẽ đặt cô nằm xuống và vuốt nhẹ khuôn mặt xinh đẹp đang chìm vào giấc ngủ của cô rồi nháy mắt với Thiên Yết:
- Đủ rồi…
- Thế nào? Mày nói là đã diệt được bọn tao mà.
Thiên Yết nói với vẽ mặt bình thản làm cho Karazaki tức điên lên. Hắn liền giật lấy khẩu súng mà ông bác đang cầm trên tay và giương lên.
- Mày… mày phải chết…
Karazaki nói bằng giọng run run còn Yết thì cũng rút súng ra… Một cuộc đối đầu… Bất ngờ, một tiếng “Đoàng” vang lên sau đó. Một khẩu súng rơi xuống đất… Liên tiếp sau đó là hoàng loạt những tiếng súng làm khẩu súng đó vỡ tan ra… Karazaki đứng sững sờ rồi cưới như người điên:
- Hahahaha… Được lắm. Mày đã thắng. Giờ thì… giết tao đi. Mày có thể mà… Hahahaha.
Bất ngờ, Thiên Yết vứt ngay khẩu súng anh đang cầm trên tay đi và nhếch mép cười khinh bỉ:
- Tao… không hèn hạ như mày…
Lời nói đó như vang vọng trong tâm trí Karazaki. Như mất hết ý thức, hắn lao vào Thiên Yết như một con thú hoang. Cả hai vật lộn với nhau không phân thắng bại. Bất ngờ, Karazaki hét lên:
- Bác à! Cầm lấy khẩu súng và bắn nó đi!
- Đồ hèn!
Bạch Dương bỗng từ đâu chui ra và hét lên tức giận và liền lao thẳng đến giúp đỡ cho Yết(Haizzz! Chứng nào tật nấy). Sư Tử thấy vậy cũng lao vô bảo vệ cho Cừu.
- Đồ ngốc! Cậu là con gái mà đánh đấm cái gì chứ. Mau đi ra đi…
- Mình là con gái thì không được giúp đỡ bạn bè trong lúc khó khăn sao? Việc gì đến cậu chứ!
Bạch Dương ngoa ngoắt đáp lại làm Sư nổi điên:
- Đúng là… nhỡ may cậu có mệnh hệ gì làm sao mà mình sống nổi hả?
- Mình…
- Hai người làm ơn thôi đi có được không? Vô đây để giúp mình hay là để tán nhau hả?
Thiên Yết cau mày nói khi thấy hai người họ cứ đứng “làm cảnh”. Trong khi nội bộ mâu thuẫn, ông bác đó tiến đến chỗ khẩu súng mà Yết vừa vứt đi một cách lặng lẽ. Vừa cầm nó trên tay, khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười bí hiểm:
- Một phát… trúng đích…
Bất ngờ, hai bên đang gây gỗ thì bỗng dưng một tiếng “đoàng” vang lên cắt ngang cuộc đấu. Một chàng trai khụy xuống… Thiên Yết… hay… Karazaki…
- O…Ông…
Karazaki đang nằm dưới đất và lên tiếng. Viên đạn bay trúng vào một bên bụng khiến hắn ngã phịch xuống đất. Ông bác độc ác đó không nói gì. Hắn chỉ cười một cách rung rơn rồi lấy tay chỉ thẳng vào Karazaki đang nằm trên vũng máu của chính mình:
- Tao thật sai lầm khi cứu mày ra khỏi tù. Mày chỉ là một đứa vô dụng mà thôi. Có mỗi cái bọn tép riu này mà không xử được thì làm được trò trống gì. Bậy giờ, mày đã hết giá trị…Hahahaha…
- Ông… Đồ độc ác… Đồ không có lương tâm… Ngay cả cháu ruột của mình… ông cũng nỡ giết chết…
Song Ngư tức giận đứng phắt dậy và nói, đôi mắt xanh dịu hiền từ mọi ngày đã biến đi đâu mất. Thay vào đó là sự ghét cay ghét đắng một con người không có nhân cách. Hắn chỉ cười khùng khục rồi chĩa súng vào 11 người đang đứng(trừ pé Giải đang nằm đằng kia). Karazaki bỗng hét lên tức giận:
- Ông… đã lợi dụng tôi…
- Đúng vậy.- Hắn ngang nhiên trả lời.
- Và chính ông đã cố tình giết em gái tôi…
- Vì nó tự nguyện mà. Hahahaha…
- Tôi… SẼ KHÔNG THA CHO ÔNG…YAHHHH…
Bất ngờ, Karazaki lao đến hắn ta. Ông liền bắn thêm vài phát nữa làm Karazaki gục xuống. Các sao của chúng ta cũng đang định chạy đến thì Karazaki hét lên:
- Đừng. Đây là chuyện riêng của tôi… Hãy để tôi… giải quyết tất cả…
Nói rồi, Karazaki gượng dậy và lao tới ông bác xấu xa của mình cho dù ông ấy liên tục nã đạn vào người anh. Máu tuôn ra như suối… ướt thẫm cả người ông bác đó… Bất ngờ, Karazaki giật được khẩu súng của hắn ta và trút hết sức lực sắp cạn kiệt của mình vào và… bắn… Viên đạn bay ra và xuyên thủng vào con người tội lỗi đó. Cảnh tượng này hệt như lúc ông tài xế- cũng chính là ông ta giả vờ chết… nhưng bậy giờ là… chết thật… Hai người ngã gục xuống. Các sao nam (trừ Nhân Mã đang ngồi chăm sóc cho Xử Nữ) liền chạy đến và đỡ Karazaki lên:
- Cậu… không sao chứ?
Sư Tử hỏi một câu quá đỗi nhớ ngẩn làm cho Ngưu tức giận và cốc cho thiếu gia một cái rõ đau.
- Cậu khùng à. Người ta bị như vầy mà hỏi có sao không? Bó tay…
- Nè! Các cậu im lặng tí xíu coi.
Song Tử bực mình nói khi thấy hai người này sắp sửa cãi nhau còn Karazaki thì thều thào nói:
- Tôi… xin lỗi…
- Đó. Giá như cậu nhận ra điều này sớm hơn thì đâu đến nông nỗi này… Thôi được rồi, tôi xin thay mặt mọi người(tự cao quá ông ơi!) chấp nhận lời xin lỗi chân thành của cậu. Còn bây giờ thì đứng lên, chúng tôi sẽ đưa cậu đến bệnh viện…
Sư Tử nói còn Karazaki thì lắc đầu:
- Không kịp đâu. Dù sau gì thì tôi cũng phải trả giá. Nhưng ít nhất thì tôi cũng giết chết được cái tên khốn nạn đó.
- Vậy… chúng ta hòa…
Thiên Yết nói, giọng đã bớt lạnh lùng hơn còn Karazaki thì lên tiếng:
- Tất nhiên rồi. Hi vọng, cậu có thể chăm sóc Cự Giải tốt. Vì chỉ có cậu mới mang lại hạnh phúc cho cô ấy… Konozi… em hãy chờ anh…
Nói rồi, Karazaki trút hơi thở cuối cùng của mình… Các sao nam đứng dậy và nhìn nhau… rồi tất cả cùng đem xác Karazaki chôn cùng với Konozi. Thiên Yết bỗng khẽ nói:
- Yên tâm đi… Tôi sẽ hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của cậu… Cự Giải… koan đã… Cự Giải đâu?
Lời nói đó như làm mọi ngượi chợt ngộ ra. Nãy giờ chẳng ai để ý gì đến Cua cả. Bất ngờ, Bạch Dương hét lên:
- Chết rồi, cậu ấy vẫn còn ở chỗ vực.
- Cái gì? Chẳng phải mình bảo cậu chăm sóc cho cậu ấy sao?
Sư Tử nheo mắt ói còn Yết thì đằng đằng sát khí:
- Sao? Cậu ấy bị làm sao mà các cậu phải chăm sóc?
- Chuyện dài lắm. Giờ tụi mình phải đến chỗ Cự Giải ngay thôi.
Bạch Dương vừa nói vừa chạy lẹ về phía vực. Các sao khác cũng chạy theo trừ Song Ngư đang chăm sóc cho Ma Kết, còn Nhân Mã ở lại canh chừng cho Xử Nữ. Cả bọn đi đến thì thấy Cự Giải đang ngồi tựa vào gốc cây, đôi mắt như nhìn vào vô tận… Bất ngờ, cả bọn lùi lại cho Thiên Yết bước tới. Anh nhẹ nhàng gọi:
- Giải à…
Dường như nghe được tiếng nói quen thuộc, Cự Giải liền quay lại nhìn Yết bằng đôi mắt đỏ hoe, trên khóe mắt vẫn còn đẫm nước… Thiên Yết liền chạy thật nhanh tới. Anh khẽ ngồi xuống bên cô còn Cự Giải thì lập tức bật khóc(làm nũng nè!) rồi ôm lấy Yết:
- Thiên Yết à! Làm ơn đừng giận mình nữa. Đừng nhìn mình bằng ánh mắt như thế nữa. Mình sợ lắm… sợ lắm…hức…
- Ukm… mình không giận cậu nữa đâu… xin lỗi… Cự Giải của mình… đừng khóc nữa…
- Yết à! Mình muốn cậu biết điều này…
Cự Giải dịu dàng nói còn Yết thì đáp lại:
- Ukm… Cậu nói đi…
Bất ngờ, Cự Giải đặt một nụ hôn thật…(tác giả hok dám nói nữa đâu *đỏ mặt*) lên môi Thiên Yết làm anhhơi bất ngờ(wow! Pé Giải nhà ta gan quá!). Các sao khác đỏ bừng hết mặt mũi lên nhưng vẫn cứ nhìn(Ax!). Rồi Cự Giải khẽ thì thầm vào tai Yết:
- Mình… thích… cậu… rất… nhiều…
Nói rồi, Cự Giải lập tức đỏ mặt… cô không hiểu vì sao cô lại có hành động như thế nhưng bây giờ cô cảm thấy rất hạnh phúc. Riêng Yết thì chỉ mỉm cười và đáp lại:
- Mình cũng vậy…
- Haizzz. Sao hai người họ hạnh phúc quá à!
Bạch Dương thở dài làm Sư Tử nãy giờ mới chịu lên tiếng:
- Nè! Vậy cậu nghĩ mình không lãng mạn sao?
- Thui đi ông tướng! Mình hài lòng khi có cậu. Được chưa?
Bạch Dương đỏ mặt nói làm cho Sư Tử đứng đơ ra luôn. Thiên Bình khẽ đưa mắt nhìn Ngưu làm anhchàng toát hết cả mồ hôi. Riêng Bảo Bình và Song Tử thì cứ nhìn nhau rồi khẽ cười(WHAT!). Ngay sau đó, Thiên Yết bế Giải đi đến chỗ mọi người với vẻ mặt hạnh phúc(hok hạnh phúc seo dc!). Nhưng niềm vui chưa kịp kéo dài bao lâu thì…
- Cự Giải…
Song Ngư khẽ vui mừng knhìn thấy cô bạn thân của mình trở về bình an vô sự nhưng rồi nét mặt cô chợt đanh lại. Thấy vậy, Thiên Bình chạy đến hỏi han:
- Cậu sao vậy? Có chuyện gì đã xảy ra à?
- Ma Kết… vẫn chưa tỉnh lại…
Xử Nữ buồn bã nói rồi khẽ gục đầu vào Nhân Mã.
- Không lẽ… cậu ấy…
Song Tử chưa kịp nói hết câu thì bị Bảo Bảo bịt miệng lại:
- Im đi. Cậu đừng có nói xui. Nghe chưa?
- Song Ngư à…
Cự Giải buồn bã nhìn Ngư rồi bất ngờ hét lên:
- Phải rồi! Song Ngư à! Cậu có nhớ đã kể ình nghe về true love kisss chưa?
- True love kiss sao? Là nụ hôn của tình yêu đích thực à?
Song Ngư tròn mắt nói và nhớ lại…
- Nhưng đây là thực tại chứ không phải cổ tích…
- Nhưng cậu luôn là người tin vào truyện cổ tích mà…- Bạch Dương nói.
- Thử đi…- Sư Tử vừa lên tiếng thì bị các sao khác nhìn như thể “Cậu đang có âm mưu gì vậy?”
- Ukm…
Nói rồi, Song Ngư nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi Kết(Tác giả sắp die rồi đây). Cảnh tượng y như trong truyện vậy. Nhưng vấn đề là… Kết có tỉnh lại hay không?
- Ngư à! Cậu đang đè vào xương sườn của mình đấy.
Ma Kết bất ngờ lên tiếng làm cả đám giật mình(trừ Yết). Song Ngư tròn mắt nhìn Kết:
- Chẳng lẽ… cổ tích là có thật?
- Không phải đâu. Cái tên Kết ranh ma này… dám cướp đi nụ hôn của Song Ngư…
Yết nói còn cả dám thì trố mắt ra. Rồi 11 sao dần dần hiểu ran là Kết giả vờ… Thế là cả đám lao vô tẩn cho Kết một trận ra trò:
- Dám bắt nạt Ngư à.
- Đâu có…
Kết nói, trên môi nở một nụ cười hạnh phúc còn pé Ngư chỉ khẽ đỏ mặt và mỉm cười…
- Sau cơn mưa… trời lại sáng…
12 Chòm Sao Và Ngôi Trường Cấp 3 12 Chòm Sao Và Ngôi Trường Cấp 3 - uyenuyencute99 12 Chòm Sao Và Ngôi Trường Cấp 3