There is a wonder in reading Braille that the sighted will never know: to touch words and have them touch you back.

Jim Fiebig

Download ebooks
Ebook "[12 Chòm Sao] Học Viện Danh Giá"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: YuuaKirigaya
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 85
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2206 / 12
Cập nhật: 2017-09-25 06:17:04 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chap 55: Quá Khứ - Anh Trai.
rong phòng làm việc, một người đàn ông ngoài ba mươi đang làm việc với đống hồ sơ trên bàn. Chợt, Kỷ Sơn ngẩng đầu nhìn lên đồng hồ. Đoạn, anh bắt đầu dọn dẹp những tập hồ sơ bày bừa khắp nơi, xếp gọn vào một chỗ rồi đứng dậy khỏi ghế xoay. Cánh cửa phòng làm việc đóng lại.
Kỷ Sơn bước đến một căn phòng nằm cuối dãy hành lang. Anh đứng lại khi nhìn thấy người hầu gái đang đứng trước cửa phòng, một tay bưng cái khay đặt tô cháo và một ly sữa, thỉnh thoảng lại gõ cửa.
- Cô chủ à...
- Biến ngay!!!
Từ bên trong căn phòng vang lên một âm thanh giận dữ. Cô hầu gái sợ hãi lùi lại một bước. Chợt nhận thấy người đàn ông đang đi đến, cô gái kính cẩn cúi đầu rồi rời đi ngay.
Kỷ Sơn nhìn vào căn phòng kia, đôi mắt đượm buồn. Đưa tay mở cánh cửa, anh bước vào, không quên đóng cửa lại một cách nhẹ nhàng nhất.
Căn phòng với tông màu xanh nhạt, bừa bãi đến đáng thương. Những món đồ chơi bị hỏng, những con thú bông chẳng còn nguyên vẹn, những quyển sách rách trang, rất nhiều thứ bày bừa khắp sàn nhà. Ngồi trên chiếc giường đặt chính giữa phòng, là một cô bé. Mái tóc đen xoã thỏng bù xù, mặc một chiếc váy ngủ màu trắng, đôi mắt màu xanh thẫm ẩn dưới phần tóc mái dài qua mắt thẫn thờ. Cơ thể ốm yếu nhỏ nhắn, hai tay cô bé cầm một con thỏ bông màu xanh nhạt.
Nhìn cô con gái của mình như vậy, Kỷ Sơn không khỏi khổ sở. Mỗi lần nhìn Sư Tử, anh không khỏi nhớ về khoảng thời gian một năm trước.
Một năm trước, vụ tai nạn xảy ra đã cướp mất của Kỷ Sơn người vợ yêu quý nhất. Không chỉ vậy, anh còn mém mất đi luôn cô con gái mà anh nhất mực yêu thương.
Sư Tử được đưa vào bệnh viện trong tình trạng rất nguy kịch. Chấn thương nặng ở đầu, cơ thể vô số những vết thương lớn nhỏ, tay và chân gãy, ngoài ra còn bị bỏng gần như khắp cơ thể. Phẫu thuật, đứa con gái này của anh đã phải phẫu thuật liên tục suốt hai mươi tiếng đồng hồ. Kỷ Sơn lúc đó đã tự nhủ, dù tốn bao nhiêu tiền bạc, anh nhất định cũng phải cứu sống được cô bé.
Ca phẫu thuật đã thành công. Tuy nhiên, dù cứu được mạng sống, tâm hồn của cô bé đã hoàn toàn chết đi. Lúc Sư Tử tỉnh lại sau ca phẫu thuật của chính mình, cô bé hoàn toàn không nhận ra anh là ai, hay nói đúng hơn là ở trong tình trạng mất đi ý thức. Bác sĩ nói rằng, là do cô bé đã phải chịu quá nhiều cú sốc về cả thể chất lẫn tinh thần, khiến tâm hồn bị tổn thương nặng nề, dẫn đến trầm cảm nặng.
Sư Tử không nói chuyện với bất kì ai, không cho bất kì ai chạm vào mình. Mỗi ngày của cô bé trôi qua bằng việc nhìn ra ngoài cửa sổ phòng bệnh bằng đôi mắt vô hồn như búp bê.
Kỷ Sơn đã rất đau khổ. Anh dự định sẽ đưa con gái sang Mĩ để dễ dàng điều trị, vì bên đó, y học tiến bộ hơn nhiều, khả năng Sư Tử được chữa khỏi sẽ có hi vọng hơn. Anh đã nhờ bác sĩ nói với những người khác rằng, cô con gái của anh đã chết vì ca phẫu thuật thất bại. Dù khó xử, nhưng vị bác sĩ vẫn miễn cưỡng đồng ý.
Đứng ngoài phòng bệnh, chứng kiến hai đứa con trai nuôi đau khổ vì "cái chết" của Sư Tử, Kỷ Sơn không khỏi thương cảm. Nhưng, điều anh muốn là con gái sẽ bắt đầu một cuộc sống mới.
Tuy nhiên, dù đã đưa Sư Tử sang Mĩ, cô bé vẫn cứ như vậy, không có bất kì dấu hiệu phục hồi nào. Hằng ngày, cô bé chỉ giam mình trong phòng, cự tuyệt tất cả mọi người đến gần mình. Cô bé sống bằng việc ăn những chiếc bánh mà những người hầu trong nhà lén mang vào lúc đêm, khi cô chủ nhỏ đã ngủ. Những đồ đạc, những vật dụng trong phòng Sư Tử bị cô bé đập đến hỏng hết. Chỉ duy nhất một thứ, cô bé không bao giờ phá hỏng, chính là con thỏ bông màu xanh nhạt - món quà sinh nhật mà Song Ngư và Thiên Yết đã tặng năm cô bé được năm tuổi. Dù không rõ con thỏ bông ấy từ đâu ra, cô bé vẫn rất quý nó và hằng ngày chỉ luôn ôm khư khư nó không rời.
Lúc này, Kỷ Sơn mới bắt đầu nghĩ, có phải anh đã sai trong việc tách con gái khỏi cuộc sống trước đây và mang cô bé sang Mĩ không. Hay lẽ ra, anh nên để cô con gái ở lại Việt Nam, nơi mà Song Ngư và Thiên Yết có thể giúp chữa lành vết thương tâm hồn quá lớn này. Kỷ Sơn thật sự không biết, anh chỉ muốn tốt cho Sư Tử mà thôi...
Nhận thấy có người bước vào phòng mình, Sư Tử ngẩng đầu lên nhìn. Đoạn, cô bé túm lấy một chiếc gối ở gần đó, thẳng tay quăng mạnh. Chiếc gối đập vào cánh cửa phía sau Kỷ Sơn, rơi xuống.
- Đi ra ngoài, mau!! Đừng có mà đến gần tôi!!! Biến hết đi!!!!!
Kỷ Sơn thực muốn chạy đến ôm chầm lấy cô con gái của mình, nhưng lại sợ cô bé sẽ cự tuyệt. Nghĩ một lúc, anh mở cửa đi ra ngoài. Đã một năm trôi qua, vết thương tâm hồn của Sư Tử chỉ càng lớn hơn...
Nghĩ một lúc, Kỷ Sơn lấy điện thoại, bấm số gọi cho ai đó.
- Ngày mai anh sẽ về Việt Nam, chúng ta có thể nói chuyện không?
oOo
Minh Uyên tắt điện thoại, khẽ nhếch môi tạo thành nụ cười nửa miệng. Cô quay sang cậu bé khoảng năm, sáu tuổi đang ngồi trên ghế sofa, mắt không rời một giây khỏi quyển sách đang cầm. Dường như nhận thấy ánh mắt nhìn mình, cậu ngẩng đầu. Bình thản đến lạnh lùng, cậu bé nhìn người phụ nữ đứng trước mắt bằng đôi mắt màu xanh thẫm kì lạ, khẽ nghiêng đầu.
Minh Uyên nhìn con trai, hơi cười. Cô bước tới, từ tốn ngồi xuống cạnh cậu bé với đôi mắt xanh thẫm. Cậu bé nhìn mẹ, một cách lãnh đạm chờ mẹ lên tiếng.
Đưa tay vuốt mái tóc màu đen tuyền của cậu bé, Minh Uyên cười tươi.
- Mai mẹ sẽ đi gặp một người quan trọng!
Cậu bé thắc mắc, nhưng thay vì hỏi, cậu lại nghiêng đầu lần nữa. Cái vẻ điềm đạm ít nói đến lạnh lùng này của con trai luôn khiến Minh Uyên cảm thấy khó chịu. Dù vậy, cô vẫn nở nụ cười mà nói tiếp.
- Là ba của con đấy!
Cậu bé nhìn mẹ bằng đôi mắt thoáng sự ngạc nhiên. Cậu nhìn Minh Uyên, dò xét lại lần nữa. Nhận thấy điều đó, cô gật đầu một cách vui vẻ. Nhưng sự vui vẻ ấy lại rất giả tạo.
Ba sao, cậu từ trước đến giờ chưa từng nghe đến chuyện này. Cậu bé thậm chí còn không biết, mình có ba. Đó giờ, cậu luôn chỉ sống với người phụ nữ này. Minh Uyên chưa từng đề cập đến, với bản tính lãnh đạm của mình, cậu bé cũng chẳng có ý muốn hỏi.
Thú thật một điều, có lẽ hơi kì lạ nhưng đối với cậu bé, chưa một lần quan tâm đến người phụ nữ mà cậu gọi là mẹ. Minh Uyên chưa từng một lần thực sự đối đãi với cậu như con trai ruột thịt. Tình cảm mà cô ta luôn dành cho cậu, không phải tình mẫu tử, đó chỉ đơn giản như một cách xả bực tức cho Minh Uyên. Thậm chí, cô còn không cho con trai gọi mình bằng mẹ. Trên người cậu bé, chẳng biết có bao nhiêu vết sẹo nữa.
Có thể cậu chỉ là một thằng nhóc mới sáu tuổi, nhưng cậu bé suy nghĩ chín chắn hơn tuổi của mình rất nhiều. Từ nhỏ, cậu nhóc đã rất thông minh, nhưng người làm mẹ có bao giờ quan tâm đến điều đó. Cậu bé thậm chí còn biết, Minh Uyên là một người như thế nào.
Minh Uyên đứng dậy, toan đi lên lầu. Cậu bé nhìn theo mẹ, rồi lại nhìn vào quyển sách, tiếp tục đọc. Vừa chăm chăm vào mấy dòng chữ trên trang sách, cậu vừa hỏi một cách bâng quơ.
- Tối nay có ra ngoài không vậy, Minh Uyên?
Bước chân Minh Uyên dừng lại. Ngoảnh mặt ra sau, cô nhếch môi.
- Không đâu, mẹ còn phải chuẩn bị cho ngày mai nữa chứ~ Con nên vui lên, vì sắp gặp được ba chứ, NhậtNam à
~Nói rồi, Minh Uyên đi lên lầu. Chẳng thèm nhìn theo, trong đầu Nhật Nam có một suy nghĩ. Cậu thật sự thắc mắc, ai lại đi yêu một người đàn bà như Minh Uyên chứ. Chỉ mỗi sự dịu dàng giả tạo kia, rồi cái lúc xưng mẹ như đó là điều hiển nhiên đó, đã khiến Nam thấy khinh bỉ rồi. Sống với một người như vậy, chỉ toàn tự dạy dỗ bản thân, chẳng trách Nhật Nam lại biến thành một cậu bé lạnh lùng không quan tâm mọi thứ xung quanh như vậy.
oOo
Bước xuống chiếc taxi cùng Minh Uyên, Nhật Nam thoáng choáng ngộp trước nơi mà mình đi đến. Cậu bé đang đứng trước một toà dinh thự sang trọng và rộng lớn. Chỉ mỗi cái cổng chính thôi cũng đã cao ít nhất là gần mười mét.
Điều chỉnh lại phản ứng của mình, Nam quay sang, ngẩng đầu nhìn Minh Uyên. Không cầu kì như mọi ngày, chỉ đơn giản, lại toát ra cái vẻ thuỳ mị, Minh Uyên hẳn đã đầu tư rất kĩ về ngoại hình. Nhưng cái vẻ giả tạo dù thế nào cũng không thể che lấp được, nhất là nụ cười nửa miệng đầy gian xảo kia.
Theo chân một gia nhân trong nhà, Minh Uyên và Nhật Nam bước vào bên trong toà dinh thự. Kiến trúc bên trong thật lộng lẫy và tràn ngập ánh sáng. Đây là lần đầu tiên, Nam nhìn thấy một nơi sang trọng với những món đồ đắt tiền ở khắp nơi như thế này.
Một người đàn ông trung niên bước xuống từ cái cầu thang được trải thảm đỏ ở đại sảnh. Trông người đó còn khá trẻ, có lẽ chỉ mới ngoài ba mươi.
Người đó bước về phía hai mẹ con Nhật Nam. Đứng đối diện với Minh Uyên, người đó nói bằng giọng trầm.
- Xin lỗi, anh biết mình thật ích kỉ, nhưng mà...
Người đó còn chưa nói hết câu, Minh Uyên đã nắm lấy đôi tay của anh. Với đôi mắt ngấn nước và sự dịu dàng lộ rõ, cô khẽ lắc đầu rồi nói.
- Anh đừng lo về việc đó. Em yêu anh, chỉ cần được ở bên anh, em đã hạnh phúc lắm rồi. Cho nên Kỷ Sơn à, anh không cần phải cảm thấy có lỗi.
Người đàn ông mang tên Kỷ Sơn có vẻ hoàn toàn bị thuyết phục bởi sự giả tạo của Minh Uyên, khẽ gật đầu. Đoạn, anh chợt quay sang Nhật Nam, người nãy giờ đóng vai trò chứng kiến. Ngồi khuỵu gối cho bằng với tầm nhìn của cậu bé, Kỷ Sơn dịu dàng.
- Chào con, chắc hẳn con là Nhật Nam nhỉ?
Nam gật đầu.
- Ta là Kỷ Sơn, là ba của con. Từ giờ, tên của con sẽ là Vũ Nhật Nam. Nam à, hãy là một gia đình hoà thuận nhé.
Nam không nói không rằng, chỉ chớp mắt một cái rồi gật đầu. Gia đình sao, cậu không quan tâm đến điều đó cho lắm.
Sau đó, Kỷ Sơn dẫn Minh Uyên và Nhật Nam đến một căn phòng nằm ở cuối dãy hành lang tầng một. Anh đưa tay gõ cửa đôi ba cái. Không thấy có tiếng động, Kỷ Sơn hơi chần chừ rồi đưa tay mở cửa.
Đập vào mắt Nhật Nam là một căn phòng bừa bộn đến khó tin. Đồ chơi, thú bông, sách vở, vật dụng... nằm lung tung trên sàn nhà. Tất cả, đều không còn nguyên vẹn.
Đôi mắt Nhật Nam chuyển sang cái giường đặt giữa phòng. Từ đây, cậu có thể nhìn thấy, có ai đó đang nằm trên giường.
Chẳng hiểu tại sao, chân Nam lại tự động muốn bước tới. Kỷ Sơn và Minh Uyên nhận thấy, hơi ngạc nhiên nhưng không có ý ngăn lại. Nam cẩn thận bước vào những chỗ sàn không có đồ đạc bừa ra, từ từ tiến đến bên chiếc giường.
Đôi mắt cậu bé nhìn chằm chằm vào cái người đang nằm trên giường. Đó là một cô bé xinh xắn với mái tóc đen tuyền hơi bù xù, mặc một chiếc váy ngủ màu trắng, hai mắt nhắm nghiền đang ngủ. Cô bé này, chẳng hiểu sao có vẻ ngoài y hệt cậu!
- Cô bé này, là ai vậy...?
- Đó là... con gái ta... con bé tên Sư Tử...
Minh Uyên nhìn sang Kỷ Sơn, đôi mắt ngấn nước.
- Cô bé, thật đáng thương...!
Nhật Nam không thắc mắc cho lắm, càng không để tâm đến chuyện Minh Uyên đang khóc.
Cậu đã nghe từ Minh Uyên ngày hôm qua. Rằng cô ta là người tình của Kỷ Sơn trước đây, vì chủ nhân nhà họ Vũ muốn cho con, nhưng vợ anh ta lại mắc chứng hiếm muộn. Vào cái lúc mà Minh Uyên sinh Nhật Nam, cũng là lúc người vợ chính thức của Kỷ Sơn, sinh con gái đầu lòng của họ. Cậu và cô bé ấy, sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm, cùng cả giờ giấc, không những vậy, còn có khuôn mặt giống nhau đến lạ dù được sinh ra từ hai người mẹ khác nhau.
Dù đã nghe kể từ Minh Uyên, Nhật Nam vẫn không khỏi bất ngờ. Họ thật sự qua giống nhau!
Cậu còn nghe, một năm trước, chiếc xe chở cô bé và mẹ gặp tai nạn. Vụ tai nạn khiến người mẹ chết, còn bản thân thì bị thương nặng đến mức tưởng chừng như không qua khỏi. Dù cho đã cứu được mạng sống, cô bé lại bị trầm cảm nặng vì đón nhận cú sốc quá lớn. Đó cũng là lí do, Kỷ Sơn tìm đến Minh Uyên, với hi vọng cô có thể chữa lành vết thương lòng quá lớn của cô bé...
Vô thức, Nhật Nam đưa tay vén mấy sợi tóc loà xoà trước trán của Sư Tử ra. Đúng lúc đó, cô bé mở mắt tỉnh dậy. Sư Tử lồm cộm bò dậy nhìn cậu bé trước mặt mình. Phản chiếu trong hai đôi đồng tử có cùng màu xanh thẫm là hai khuôn mặt giống nhau như hai giọt nước.
Đây là lần đầu tiên, Sư Tử không hét lên hay hoảng loạn vì nhìn thấy người lạ. Cô bé cứ nhìn Nam bằng đôi mắt bị che bởi phần tóc mái dài. Bất giác, Sư Tử bỏ một tay khỏi con thỏ bông, dùng bàn tay đó áp vào một bên má của Nhật Nam. Cô bé chớp mắt một cái.
Nhật Nam dùng một tay nắm lấy bàn tay đặt trên má mình. Vẫn nhìn Sư Tử, cậu chợt nói.
- Cô bé này, là em gái của con, nhỉ?
Kỷ Sơn và Minh Uyên vẫn còn kinh ngạc trước biểu hiện gần gũi đến lạ dù chỉ mới gặp nhau lần đầu của hai đứa trẻ. Nam hoàn toàn không quan tâm đến điều đó, kể cả việc cậu bé vẫn chưa nhận được câu trả lời nào.
Sư Tử vẫn nhìn Nam bằng đôi mắt lạnh lùng, cô bé nói bằng giọng ngắt quãng.
- Cậu... là... ai...?
Nam cười. Lần đầu tiên trong đời, cậu cười nụ cười chân thật xuất phát từ trái tim. Cậu bé dịu dàng.
- Anh là anh trai của em, và là người bạn của em. Rất vui được gặp em, TửNhi, anh là Nhật Nam.
[12 Chòm Sao] Học Viện Danh Giá [12 Chòm Sao] Học Viện Danh Giá - YuuaKirigaya