A man may as well expect to grow stronger by always eating as wiser by always reading.

Jeremy Collier

Download ebooks
Ebook "[12 Chòm Sao] Học Viện Danh Giá"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: YuuaKirigaya
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 85
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2206 / 12
Cập nhật: 2017-09-25 06:17:04 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chap 38: Giả Và Thật.
uống taxi, Song Tử với Bảo Bình hiện đang đứng trước một ngôi biệt thự sang trọng. Dù nhà Song Nhi không phải loại thiếu thốn gì, còn rất giàu nữa kìa, nhưng căn biệt thự hiện đại pha lẫn cổ điển này vẫn khiến Song Song không thốt nên lời. Đây là biệt trang nhà Aquarius sao?
Cánh cổng chính chầm chậm mở vào tự động. Bảo Bình quay đầu lại, như để ra hiệu cho cô nàng bước vào theo. Chạy lon ton theo Bảo Bảo, Tiểu Song vẫn không thể rời mắt khỏi ngoại thất của căn nhà, đặc biệt là khu sân vườn được chăm sóc kĩ lưỡng.
Đứng trước cửa chính dẫn vào trong nhà, Bảo Bình hít thở sâu, rồi chợt quay ra sau nhìn Song Tử với ánh mắt hơi có lỗi. Cậu đẩy cửa, bước vào. Thấy vậy, Song Song cũng chạy theo cậu.
Nội thất của căn nhà còn đẹp hơn cả tưởng tượng của Song Tử nữa. Cánh cửa vừa mở ra, ánh đèn từ đèn chùm pha lê treo trên trần nhà hắt vào mắt cô nàng. Nội thất bày trí hợp lí, tạo cho người nhìn sự ngưỡng mộ không thôi. Cầu thang giữa nhà được chia làm hai bên, ở giữa đặt một bộ bàn ghế bằng gỗ được chạm khắc tinh xảo. Và Song Tử nhận thấy, ngồi trên bộ bàn ghế cao sang ấy, là một người phụ nữ xinh đẹp một cách quý phái. Người phụ nữ đang uống trà ấy, có nét giống Bảo Bình. Bởi vì, đó là mẹ cậu, bà Võ.
Vừa nhìn thấy Bảo Bình, người phụ nữ kia lập tức cười thật tươi, ra hiệu bảo cả hai đi lại gần. Bảo Bình ngoảnh đầu ra sau, như ra hiệu cho Song Nhi đi theo cậu.
Đứng trước người phụ nữ này, chẳng hiểu sao trống ngực Song Nhi cứ đập thình thịch như muốn văng ra ngoài. Ôm chặt con gấu bông trong tay, Song Tử cứ cúi gầm mặt xuống. Nhưng tại sao Bảo Bảo lại đưa cô đến gặp mẹ cậu chứ!!
Bà Võ nhìn con trai, đồng thời lia mắt nhìn sang cô gái đứng cạnh cậu quý tử. Đôi mắt bà nhìn Song Tử, miệng hơi cười. Quay trở lại nhìn con trai, bà lên tiếng khỏi bằng giọng dịu dàng.
- Bảo Bình, đây là...?
Trong khi Song Tử còn chẳng biết Bảo Bảo sẽ trả lời thế nào, thì cậu đã đưa tay nắm lấy bàn tay của cô, nắm chặt. Song Tử hoàn toàn chẳng hiểu gì, nhưng được cậu nắm tay làm cô thấy bối rối.
Bảo Bình quay sang nhìn cô nàng một cái, bặm môi lại. Hít thở sâu một cái, cậu vừa nhìn mẹ mình, vừa trả lời lại bằng giọng chắc nịch.
- Đây là, bạn gái con.
- Hả? Gì cơ?
Song Tử theo phản xạ thốt lên, mắt tròn mắt dẹt hết nhìn Bảo Bình lại nhìn bà Võ. Vô tình bắt gặp ánh mắt nhờ vả của Bảo Bảo, cô nàng đưa tay còn lại, chỉ ngược vào mình. Trong lúc Song Song còn chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, thì bà Võ lại lên tiếng hỏi cô.
- Cháu là bạn gái Bảo Bình?
- Dạ cháu...
Cô thật sự rối bời. Phải trả lời thế nào đây? Thì ra nguyên ngày hôm nay, Bảo Bình dẫn cô đi chơi là để nhờ vả việc này ư? Ít nhất cũng phải báo cô một tiếng chứ! Nuốt ực một cái, hít thở sâu để lấy lại sự bình tĩnh, Song Tử tay ôm chặt con gấu bông, lấp bấp đáp lại, chẳng khác nào đang cố gặn ra từng chữ.
- V-Vâng, cháu là... bạn gái của, Bảo Bình.
Bà Võ nhìn chằm chằm Song Tử. Cô cứ tưởng bà sẽ nổi giận này nọ, ai dè tự dưng lại trở nên thân thiện. Bà niềm nở kéo Song Tử ngồi cạnh mình, vừa cười vừa nói với Song Nhi.
- Cháu là bạn gái của Tiểu Bảo sao? Dễ thương quá! Cháu học cùng lớp với thằng bé à?
- V-Vâng.
Song Tử vừa trò chuyện với bà vừa cảm thấy bắt đầu quý bà. Không nghiêm nghị như vẻ bề ngoài, lại rất niềm nở vui vẻ, bà cho cô cảm giác ấm áp lắm. Chợt, bà Võ vừa vờ làm mặt nghiêm trọng, vừa nói lời bông đùa với Song Nhi.
- Bác chỉ có thằng con trai này thôi. Nhưng mà nếu nó bắt nạt cháu, cứ mách với bác.
- Mẹ à!!
Bảo Bình nãy giờ im lặng ngồi nhìn mẹ mình với Song Tử trò chuyện vui vẻ mà chợt có cảm giác bị cho ra rìa. Vừa nghe mẹ mình nói thế, cậu lập tức phản bác lại. Nhưng hình như cậu thật sự thành người dư thừa rồi, lời nói của cậu chẳng thấm vào đâu cả.
Song Tử chợt bật cười khánh khách. Nhìn vẻ mặt bất mãn của Bảo Bảo, cô lại không nhịn được cười.
oOo
Sau khi dùng bữa tối tại nhà Bảo Bình, cậu và Song Nhi xin phép bà về nhà chung. Nhìn cái cách bà đối xử với mình hệt như con cháu trong nhà, lại còn bảo cô có rảnh thì cứ đến, Song Tử thật sự chẳng biết phải nói thế nào ngoài đồng ý.
Trên đường về nhà chung, bầu không khí giữa Tiểu Song với Bảo Bảo im lặng đến căng thẳng. Cả hai đều chẳng biết phải nói gì với đối phương, mà có nói thì phải nói thế nào. Đến tận lúc về đến trước cổng chính nhà chung, Song Tử với Bảo Bình dừng chân. Ngập ngừng một hồi, cô và cậu quyết định mở lời để phá đi bầu không khí ngột ngạt này, nhưng vô tình lại đồng thanh với nhau.
- Tớ...
- Tớ...
Cả hai lại quay phắt mặt sang hướng khác một cách khó xử. Song Tử ôm chặt con thú bông, nói bằng giọng bối rối.
- C-Cậu nói trước đi
~ Bảo Bình quay sang đối mặt với Song Tử, vừa gãi đầu khó xử, cậu vừa nói với cô bằng giọng hối lỗi.
- Xin lỗi, vì tự dưng lại nói rằng cậu, là, bạn gái tớ. Cậu biết đấy, chỉ là tại, mẹ tớ cứ ép tớ có bạn gái, nên tớ mới... Xin lỗi cậu, Song Tử.
Nhìn vẻ mặt khó xử của Bảo Bình, Song Tử lại càng lúng túng hơn. Cô nàng vừa xua xua hai tay trước mặt, vừa đáp lại.
- Không cần. Đúng là tớ có hơi bất ngờ, nhưng thực là bác gái tốt lắm. Ngày hôm nay, tớ thật rất vui. Nên cậu không cần phải xin lỗi đâu.
Chợt, Song Tử nhón chân lên, phồng má bất mãn.
- Nhưng mà, cậu ít nhất cũng phải nói với tớ một tiếng chứ
~~ Bảo Bình cười hì hì chẳng biết nói gì. Sự im lặng lại bao trùm. Cả cô và cậu cứ đứng đối diện nhau, chẳng đứa nào có ý định đi vào trong cả. Giây phút Song Tử vừa định đi vào nhà, bàn tay cô chợt bị bàn tay Bảo Ca nắm lại.
Song Tử quay về sau, đôi mắt mở to nhìn Bảo Bình. Cậu bặm chặt môi, như muốn nói gì đó mà cứ ấp a ấp úng mãi. Hít một hơi thật sâu, cậu chợt lên tiếng.
- Thật ra, cái lúc mà tớ, nói rằng cậu là bạn gái tớ, không chỉ là để lừa mẹ.
Tiểu Song mở to mắt nhìn người con trai đang nắm chặt tay mình. Bất chợt, cậu kéo tay cô, kéo cô vào lòng mình rồi vòng tay ôm chặt. Song Tử hoàn toàn bất ngờ đến mặt đỏ ửng đến tận mang tai, hai tay nắm chặt lại nhưng không hề có ý định đẩy cậu ra. Còn đang bối rối chẳng biết phải làm sao, Bảo Bình lại tiếp tục. Hơi thở từ câu nói ấy của cậu phả vào tai cô, khiến mặt Song Nhi càng đỏ hơn.
- Tớ, thích cậu. Thật sự rất thích cậu.
- Bảo Bình, cậu...
- Đã nhiều lần, tớ rất muốn nói với cậu, rằng tớ thích cậu đến nhường nào. Nhưng tớ lại không đủ can đảm để thổ lộ. Tớ...
Chợt, Song Tử đẩy Bảo Bình ra, vô tình ngắt lời cậu. Nhìn chằm chằm vào Song Tử với đôi mắt mở to, cậu hoàn toàn nghĩ rằng cô đang có ý định từ chối mình. Đúng lúc đó, Song Tử lại đưa tay nắm lấy hai bàn tay cậu, áp vào má mình. Cô vừa cười tươi, vừa nói.
- Cậu thích tớ sao? Điều này tớ chưa bao giờ dám nghĩ đến.
- Hả?
- Cậu biết đấy, bởi vì tớ, cũng đã thích cậu từ lâu rồi kìa. Từ lúc, chúng ta còn học cấp hai. Thích cậu, tớ thích cậu nhiều lắm.
- Tại sao... cậu...?
- Giống cậu, tớ chẳng đủ can đảm để thổ lộ.
Nói đến đây, khuôn mặt cô nàng đỏ bừng lên, Tiểu Song phồng má vờ dỗi.
- Tất cả là tại cậu hết. Lúc nào cũng hết học rồi lại đọc sách, chúng ta cùng lớp mà ngoài cái tên thì chẳng biết gì về nhau cả. Tớ thật sự, không dám nói chuyện với cậu quá lâu, chứ đừng nói đến... nói thích cậu...
Ban đầu, Song Nhi chỉ hoàn toàn giả vờ. Vậy mà càng về sau, vờ lại thành thật, đôi mắt cô đỏ hoe lên, rồi khóc lúc nào chẳng hay. Những giọt nước mắt này, hoàn toàn là rơi vì hạnh phúc, hạnh phúc vì tình cảm của mình được đáp trả.
Bảo Bình nhìn người con gái mình yêu đang khóc nấc lên mà lòng không khỏi đau thương. Cậu vòng tay ôm lấy cô vào lòng. Trong lòng cậu, Tiểu Song vẫn chưa ngừng khóc, đến nỗi nước mắt của cô đã thấm ướt một mảng áo của cậu. Chợt, Song Nhi cảm thấy môi mình như có thứ gì đó đặt lên, vừa mềm lại vừa ngọt. Tiểu Song nhắm hờ mắt, để cho nước mắt cứ chảy, cô cảm nhận nụ hôn đầu pha lẫn vị mặn ngọt của nước mắt. Những giọt nước mắt hạnh phúc.
oOo
- Trời ạ! Đừng có đẩy coi!
- Tụi mày im hết! Muốn bị phát hiện cả lũ à?
- A~ Hôn nhau kìa~ Lãng mạn quá
~~ Đâu đó bên trong ngôi nhà, có một nhóm mười một người đang lấp lấp ló ló rình trộm. Tụi con trai nhiều chuyện hơn cả đám con gái, cứ xô xô đẩy đẩy đòi nhìn. Trong khi đó, Cự Giải lại hai tay ôm mặt, vừa nói bằng giọng nhão nhão. Thiên Bình thấy thằng bạn thân có bạn gái lại tỏ tình thành công mà vui lây theo, cứ tưng tưng chen với đám bạn lò đầu ra coi.
Nổi bật trong đám nhí nhố nhiều chuyện tụi nó là Sư Tử với Nhật Nam. Không giống tụi nó, hai anh em nhà Leo lại nhanh trí hơn, về một mặt nào đó. Trong khi Nam Nam lấy điện thoại chụp hình lại, thì Sư Tử thậm chí quay luôn cả video.
Kim Ngưu tuy mừng cho cô bạn thân, nhưng không hiểu sao cũng cảm thấy nhói nhói trong lòng. Song Tử yêu Bảo Bình từ thuở còn cấp hai, làm thế nào mà cô không biết. Ấy vậy mà, cậu ấy lại có thể tìm được hạnh phúc của mình. Nghĩ đến bản thân, cô thì sao chứ... Biết rõ là không nên có ý nghĩ này, nhưng Kim Ngưu thật sự, rất ghen tị...
[12 Chòm Sao] Học Viện Danh Giá [12 Chòm Sao] Học Viện Danh Giá - YuuaKirigaya