A good book on your shelf is a friend that turns its back on you and remains a friend.

Author Unknown

Download ebooks
Ebook "Mai Hương Và Lê Phong"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Thế Lữ
Thể loại: Trinh Thám
Số chương: 20
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1194 / 32
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:30 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 17 - Thế Rồi...
ến đây, người thuật chuyện cần phải nói ngay để độc giả biết rằng lúc đó Lê Phong thấy mình chết thực.
Anh tin rằng anh sẽ chết, và sau thấy cái kim tiêm xuyên qua mấy lần áo đâm chói lên ngực anh, anh liền tự bảo mình rằng:
- Thôi thế là xong chuyện.
Rồi mắt hoa lên, dần dần tối sẫm lại. Đầu thấy nặng một cách dữ dội. Toàn thân bải hoải, bủn rủn yếu đuối không biết chừng nào. Lê Phong cố chống cưỡng cái sức tối tăm, cái sức ghê gớm mà anh gọi là sự chết, cố sống thêm lấy một giây phút nào nữa, nhưng không thêm được. Không đau đớn, Lê Phong ngã gục xuống, đầu đâm chúi xuống sàn gác và từ đó nằm yên như khúc cây.
Bởi thế, cách đó chừng mười phút sau Lê Phong mở mắt ra, ngơ ngác nhìn chung quanh ra vẻ kinh ngạc lắm.
Anh chớp mắt luôn mấy cái, bụng bảo dạ:
- Quái, mình chưa chết hay sao?
Rồi lại nghĩ:
- Rõ ràng cái kim đã phạm tới mình. . . Mà rõ ràng mình thấy mình không sống nữa. . . Thế mà. . .
Anh cựa mình mấy cái, chân tay bị trói chặt, dây thừng ăn lẳn vào da thịt anh, Lê Phong càng cựa càng thây đau nên nằm yên nghe ngóng huyết mạch hơi thông trong người. . .
Anh lẩm bẩm nói thế, rồi bật cười ngoái cổ trông lại vì anh vừa thấy tiếng động ở phía tường trong. Lê Phong hỏi:
- Biên?
Và phải nhắc lại câu hỏi lần thứ hai, mới có tiếng se sẽ đáp:
- Dạ.
- Thế nào, mày có lê lại đây được không?
- Con bị trói chặt quá. . . Cố mãi mới lôi được cái giẻ chúng nhét vào miệng. . . Mà, cậu không việc gì cả. Con đã tưởng cậu. . .
- Tưởng tao chết rồi, chứ gì?Tao cũng tưởng thế. Đến bây giờ mới thực biết là chưa chết. . .
Rồi Lê Phong cất tiếng cười to làm như việc vừa rồi là đáng tức cười lắm.
- Chết ! Sao cậu cười to thế?Nó biết thì sao?
- Ai?
- Bọn du côn ở tiệm này. . .
- Không sợ.
- Sao không sợ?
- Vì không còn một móng nào ở đây hết, chúng giết xong phải giải tán, Tất nhiên phải bỏ chỗ sào huyệt này. . . Kể ra thì bọn chúng cũng khôn ngoan lắm. Công việc làm cũng chu đáo như một bài tính. . Nếu không vì một sự tình cờ mà đến tao cũng chưa hiểu được thì cậu mày chết thực rồi chứ không còn nói chuyện với mày bây giờ đưọc đâu. . .
Anh lại cười hai mắt vui vẻ nhìn Biên.
Cả thầy trò vẫn bị trói nằm cách xa nhau.
Nhưng xem ra Lê Phong không lấy làm khó chịu.
Biên hỏi:
- Nhưng sao lúc nãy cậu lại ngã gục xuống thế ?Cậu làm con lo quá. . .
- Tao cũng không hiểu nữa. Có lẽ cái chết tao trông thấy gần quá, tao tin rằng thế nào cũng chết nên. . . “tự kỷ ám thị”
- Tự kỷ ám thị !
- Ừ, mày không biết được điều bí mật ấy. Nhưng không hế gì. Có lẽ vì tinh thần tao hoạt động dữ quá tỏ ra mình can đảm trước cái chết, nên đến phút cuối cùng, tao ngất đi. . .
Rồi Lê Phong lại vui vẻ nói rất nhiều, nói những câu lý luận viễn vông không ăn nhập với tình thế lúc đó. Biên đã tưởng anh ta hoá điên, như người thường hoá điên qua những trường hợp kinh hoàng như thế . Nhưng khi Biên chú ý thì biết Lê Phong tuy miệng vẫn nói mà như đang thầm tính một việc gì.
Một lát, Lê Phong reo lên một tiếng to và nói:
- Được rồi !
Biên trông lại thì đã thấy Lê Phong đứng thẳng lên, bao nhiêu mối dây trói chân tay anh, anh đã cởi ra được hết. Lê Phong cười bảo đầy tớ:
- Phải thú thực rằng bọn gian ác kia trói người cẩn thận lắm. Cũng là một nghệ thuật đấy. Nhưng may phép gỡ trói của tao cũng là một khoa học khá thần tình.
Rồi anh lấy gân tay làm mấy cái cử động thể thao, nắn các bắp thịt mình, ra vẻ đắc ý :
- Vẫn khỏe mạnh, vẫn rắn rỏi. . . Có lẽ (Anh giơ cái kim tiêm mà anh rút mà anh rút ở phía ngực soi lên ánh sáng )có lẽ thứ thuốc độc trong này đối với máu người khác thì nguy hiểm, mà đối với Lê Phong có lẽ là thứ thuốc bổ cũng nên.
Anh xoay cái kim tiêm đủ các chiều . Lúc soi dọc, lúc xem ngang, như người nhà nghề đang xem viên ngọc quý.
Đôi mắt tươi sáng của anh trước còn lóng lánh, sau im lặng mơ màng, rồi sau cùng đấm hẳn vào trong những hình ảnh xa xôi. Anh lẩm bẩm như tự nói cho mình nghe:
- Phải rồi. Chính cái kim này, chính cái kim tiêm này, ta bắt được trong trường Cao đẳng. . . Rồi sau lại chính cái kim tiêm này lọt vào tay Mai Hương. . . Ồ lạ lùng ! Lạ lùng không biết ngần nào. . . Có thể thế được không?Ta có thể tin những điều vô lý như thế được không ?Mai Hương?Phải, Mai Hương đã xếp đặt những việc này, bao nhiêu trường hợp, bao nhieu mưu cơ . . . Phải, tất cả mọi điều kỳ dị, đều một tay người con gái ấy gây nên cả. . .
Anh im lặng ngồi xuống phản gỗ, trầm ngâm theo đuổi những ý tưởng đang sôi nổi trong trí anh. . . Trong bốn, năm phút đồng hồ, anh hình như quên cả sự thực.
Thốt nhiên anh quay lại gọi:
- Biên !
- Dạ.
- Đi.
- Đi đâu kia?
- Đến chợ Hôm. Mau lên. . . Lúc này mới là lúc kịch liệt. . .
- Mau lên, ra theo tao. . .
- Nhưng. . .
- Còn nhưng cái gì nữa?
- Nhưng con bị trói thế này thì dậy thế nào được. . .
- Ừ nhỉ, tao quên hẳn đi mất. . . Vì Biên ạ, vừa rồi, tao đoán thấy nhiều việc lạ lắm, lạ quá, trí tao nhu bị kích thích dữ dội ! Tao thích quá.
Vừa nói, anh vừa cẩn thận cởi trói cho Biên:
- Tao sung sướng quá. . . Tao mới tìm ra một bộ mặt khác của Mai Hưong ! Thế nào tao cũng sẽ biết nó là ai, là thứ người như thế nào. . Phải, Mai Hương lần này thì quyết không khỏi tay ta, nếu không. . .
Mặt Lê Phong có vẻ cương quyết lạ thường. Anh gio tay lên nói một cách trịnh trọng:
- Nếu không, ta không còn mặt mũi nào mà sống nữa.
Cởi xong trói cho tên đầy tớ, Lê Phong đở nó đứng dậy và hỏi:
- Bọn kia đâu?
- Bọn nào?
- Mấy người “mật thám”giả !
- Con chắc cũng bị trói như con.
- Nhưng ở đâu? Ở buồng nào?Phải đi cởi trói cho họ chứ.
Không đợi Biên đáp, anh chạy ngay sang một buồng gần đó, vì anh vừa nghe thấy mấy tiếng động khe khẻ đưa sang.
Trong buồng tối om, Lê Phong vừa sờ tay lên tường để tìm khuy đèn điện vừa nghe ngóng.
Bỗng anh chạm phải một vật, không ! Một người, một người hình như vẫn đứng nép đó và có ý tránh anh. Lê Phong vội lùi ngay lại, thì lúc ấy tay anh ta gặp cái khuy đèn. Lê Phong sắp vặn lên thì bỗng có tiếng nói:
- Đừng vặn, vô ích.
Le Phong kinh ngạc, ngừng tay lại, vì tiếng đó anh nhận rõ ra tiếng đàn bà. . .
- Vô ích ( tiếng kia lại tiếp luôn). Đèn điện hỏng rồi, mà anh thì phải đứng im. . . nếu không ta đã có phép.
Giọng nói nghe có vẻ quả quyết lạ, Lê Phong bỗng nghĩ được một kế.
Anh buông tay xuống, nín thở, hết sức nhẹ nhàng đi lần đến chỗ có tiếng nói vừa rồi. . . Rồi, thóat một cái, anh nhảy sấn lại ôm choàng lấy người kia. Nhưng bỗng đèn điện bật sáng lên, người kia đã lên mất tự bao giờ, còn anh thì hụt chân đang ngã soài trên sàn gác.
- Biên, mà vừa vào đay chứ?
Lê Phong vừa ngồi đây vừa hỏi thế. Biên đáp:
- Vâng?
- Thế ra đèn không hỏng?
- Hỏng thì đã không sáng được.
Nhưng đến cái cửa ngoài cùng, chỗ ra cầu thang, Lê Phong không thể tiến được nữa ! Cánh cửa ấy khóa lại ở phía ngoài, Lê Phong hầm hầm chạy vào hỏi Biên:
- Lúc nãy vào buồng này, mày không thấy ai?
- Không, vì trong này tối.
- Mày cũng không nghe thấy gì?
- Có. Nhưng con tưởng là tiếng cậu gọi con sang !
Lê Phong toan nổi giận nhưng lại trấn tĩnh được ngay. Anh nhận ra mấy người tay chân của anh đang nằm chúi ở một xó buồng và người nào cũng bị trói kỹ.
- Tao chưa chết là công việc chưa đến nỗi hỏng, mày cởi trói cho bọn này, còn tao, tao tìm cách phá cái cửa ngoài kia, con Mai Hương nó vừa khoá lại.
- Mai Hương?Thế ra cậu gặp Mai Hương trong này?
- Chứ còn ai nữa. Thôi, mau lên.
Lê Phong lại chạy ra. Nhưng lúc ra đến cửa cầu thang anh kinh ngạc không biết ngần nào, vì cái cửa ấy lúc đó đã mở toang và bên ngoài anh thấy tiếng người ồn ào đang trèo lên bực gạch.
Mai Hương Và Lê Phong Mai Hương Và Lê Phong - Thế Lữ