A good book on your shelf is a friend that turns its back on you and remains a friend.

Author Unknown

Download ebooks
Ebook "Mai Hương Và Lê Phong"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Thế Lữ
Thể loại: Trinh Thám
Số chương: 20
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1189 / 32
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:30 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 12 - Lý Tuyết Loan
gười thiếu niên em cô Tuyết Loan lúc đó cũng vừa chạy lên tới gác. Lê Phong quay lại chau mày hỏi:
- Sao ông không ở dưới giữ thằng Hồng?
Người thiếu niên thưa:
- Trói kỹ thế thì sợ gì?
- Không, ông xuống ngay đi, bọn đồng đảng của nó quỷ quyệt lắm.
Chàng ta trở xuống thì Lê Phong đứng lại nhìn khắp phòng trên gác một lượt nữa, rồi xuống theo.
Anh gọi người thiếu niên:
- Ông Phương?
-Tôi đây.
- Nhà này có cổng sau không?
-Không.
-Nhưng bức tường vây chung quanh sân sau có cao không?
- Cao. Mà lại có mảnh chai gắn trên...
Lê Phong ngó ra lấy đèn bấm chiếu khắp bốn bề rồi nói:
- Không thể nào qua tường được, vậy muốn thoát ra đây thì phải xuống thang, rẽ ra cái ngõ cuối cạnh nhà này để qua đằng cổng trước. Cô Loan quyết nhiên bị bắt ra lối ấy, mà ra lốI ấy thì...
Anh liền chạy vụt ra cổng cất tiếng gọi:
- Cao su!
Nhưng anh kinh ngạc vì không thấy tiếng thưa tuy bờ hè bên kia vẫn có chiếc xe tay đang gác đó.
Nhảy mấy bước qua đường, đến tận bên cái xe bỏ không,anh trông đó trông đây để tìm người phu xe, nhưng không thấy bóng nó đâu hết.
Còn đang ngơ ngác, bỗng người phu xe ở đâu chạy về bước vào nâng vội càng xe ghếch lên lề đường ra ý mời. Lê Phong không nói gì, nhảy lên xe, thì tên phu xe yên lặng cắm đầu kéo.
Chạy được chừng hai chục thước, đến một chỗ vắng và tối,xe bỗng đứng lại ghé vào cạnh đường.
Lê Phong không xuống. Anh hé cánh áo tơi ra hỏi:
-Gì đấy?
Thì tên xe đáp:
-Hai người con gái ở đây ra mà cậu không biết ư ?
-Biết rồi, nhưng sao mày không báo hiệu ngay?
- Con có thổi còi mà cậu không nghe thấy, và sợ nó nghi,nên con phải thôi không thổi nữa. Hai người ấy là cô Loan với một người con không biết mặt.
Lê Phong hỏi dồn:
- Cô Loan? Mày nhận chính cô Loan chứ?
-Vâng, vì lúc chiều cậu sai con cầm thư đưa cho cô ta, con đã có ý nhìn kỹ.
-Thế bây giờ cô Loan đâu?
- Cô ta đi với người lạ mặt đến gần chợ Hôm thì rẽ sang tay trái. Còn người lạ mặt thì con thấy vừa vào đây xong.
Vừa nói, người phu xe vừa chỉ vào một cửa hàng. Rồi lạI tiếp:
- Người lạ mặt này chắc là Mai Hương.
- Mày chắc không?
-Chắc.
- Mày có biết mặt cô Mai Hương đâu?
- Nhưng con biết mặt cô Loan, mà người ấy không phải là cô Loan, thì chỉ là cô Mai Hương mà cậu nói đến lúc này.
Lê Phong gật đấu:
-Được thế mày chắc chưa ra khỏi nhà này chứ?
- Vâng, cậu ở đây rình lát nữa chắc gặp. Mà kìa, hình như cô ấy đã ra. Chính phải rồi.
Lê Phong đã xuống xe nhìn theo ngón tay người phu xe trỏ. Anh vẫn giữ nguyên bộ râu với cái dáng điệu của người Pháp, và muốn cho mấy người vội vã đang qua đó khỏi ngờ, anh giả tảng móc túi lấy tiền trả tiền xe.
Lúc đó, xế đường bên kia, một người thiếu nữ ở một cửa hàng đang lững thững bước ra rồi rẽ về tay trái, đi về phía trại lính khố xanh, trông ngang, trông ngửa như có ý tìm tòi.
Lê Phong kéo mũ xuống tận mặt, bẻ cổ áo đi mưa lên, rồi chạy sang rảo cẳng bước theo. Anh nhất quyết lần này dẫu sao cũng không để cho cô kia thoát khỏi tay mình. Anh nghĩ thầm :
- Dù phải dùng đến những cách đáo để nhất ta cũng dùng . . .
Lúc thấy người thiêu nữ vẫy xe, anh liền đi vượt lên, và lúc cô toan bước lên cái xe tay kéo anh vừa rồi, thì Lê Phong ngoắt quay lại gọi:
- Hãy gượm! Lê Phong vẫn đợi Mai Hương ở đây!
Lê Phong bất giác kêu lên một tiếng:
Vì dưới ánh đèn sáng bên đường, người thiếu nữ ấy,không phải là Mai Hương mà chính là cô Lý Tuyết Loan. Phải,chính cô Loan mà anh đã biết mặt trong những bức ảnh chụp treo ở nhà cô! Lê Phong bực dọc hỏi người phu xe:
- Thế nào, Biên? Sao mày quáng đến thế? Đây là cô Loan,chớ có phải Mai Hương đâu.
Người phu xe cãi:
- Không, cô Loan là người lúc nãy kia. . . Còn cô này. . .
- Cô này! Cô này không phải là cô Loan? Trời ơi! Thế lúc nãy mày đưa thư của tao cho ai?
- Cho cô lúc nãy!
- Cô nào?
- Cô đi với cô này lúc nãy.
Lê Phong dậm chân xuống đất:
- Khốn nạn? Mày có được việc gì đâu! Mày lại để cho con Mai Hương nó lừa rồi?
Trong lúc ấy thì người thiếu nữ không hiểu ra sao, hết nhìn cái người Tây nói sõi tiếng Việt Nam và tự xưng là Lê Phong ấy rồi lại nhìn tên phu xe. Lê Phong thấy thế vội xin lỗI và nói:
- Thưa cô, thằng đầy tớ nhà tôi vô ý quá. Lúc chiều tôi sai nó cầm giấy mời cô đến nhà báo hỏi cô mấy điều quan trọng...
Người thiếu nữ chừng như chợt hiểu:
- Thế ra ông là Lê Phong thực?
Lê Phong đứng tránh vào bờ hè một nhà đóng kín cửa. Chỗ ấy tối và lúc đó ít người đi qua: Anh ra hiệu mời cô Loan cùng đứng vào đó và hạ thấp tiếng nói:
-Vâng. Tôi cải dạng để cho kẻ thù cô khỏi nghi ngờ.
Tuyết Loan nhìn kỹ Lê Phong. Đôi mắt thông minh của cô lộ vẻ khen phục. Một lát cô chau mày hỏi:
- Mà bức thư ông cho tìm tôi đáng lẽ tôi phải nhận được từ chiều phải không?
-Vâng, từ chiều. Tôi mời cô đến nói về một việc cần, có liên quan đến vụ bác sĩ Đoàn. Tôi lấy làm lạ rằng sao cô không đến... Thì ra bức thư vào tay kẻ khác, mà kẻ ấy lại là ngườI đáng sợ nhất. . . Vừa rồi có một người con gái vào nhà cô rủ cô đi có phải không ?
-Vâng. Nhưng cô ấy thì tôi tưởng ông cũng quen, vì cô ta đưa mảnh thư này đến cho tôi, nói rằng chính ông nhờ cô ta đưa đến.
Lê Phong cầm lấy bức thư đọc:
“Mời cô đến ngay tòa soạn báo "Thời Thế có việc cần lắm.Tôi đã đến nhà định thưa chuyện,nhưng cô đi vắng.Xin cô đến ngay.”
Lê Phong
Rồi anh nói:
-Vâng chính thư này tôi viết. Nhưng không hiểu vì sao lạI lọt được vào tay Mai Hương. . .
- Mai Hương nào, thưa ông?
- Mai Hương tức là người thiếu nữ đi với cô vừa rồi. Thì ra. . . Ồ! Thì ra việc gì của tôi.Người ấy cũng biết trước được cả!
-Tôi cũng sơ ý, khi trao bức thư cho thằng Biên nhà tôi cầm đến, không dặn nó cẩn thận hơn chút nữa. Vả lại, có ai ngờ đâu?
Lê Phong ngẫm nghĩ một lát, rồi bỗng hỏi:
-Cô ta đến nhà cô, lên thẳng gác sao?
- Vâng.
- Và đưa giấy này cho cô?
-Cô ta lại nói rằng chính tôi trao cho cô ta mời cô đến tòa soạn ngay bây giờ.
-Vâng, cô ta giục tôi phải đi ngay, vì là việc rất quan trọng.Chúng tôi đi đến đường lớn rẽ ra phố Laveran, thì cô ta nói có việc phải qua đó, dặn tôi đợi ở đây năm phút. Tôi vào nhà ngườI quen đợi mãi, sốt ruột định đến tòa báo một mình thì lại gặp ông đây. . .
Lê Phong thoạt tiên nghĩ ngay đến một mưu kế hiểm độc của Mai Hương. Anh đoán chắc Mai Hương định lừa Lý Tuyết Loan đến “Thời Thế” để đi báo cho bọn đồng đảng tìm bắt cóc lấy. Nhưng anh chợt nghĩ đến một ý, và hỏi người thiếu nữ:
-Người con gái kia biết chắc rằng cô đến ngay báo "ThờI Thế" chứ? Liệu cô ta có sợ cô trở về không?
- Thế nghĩa là thế nào, thưa ông?
- Nghĩa là...
Bỗng anh ngừng lại quắc mắt nói rất mau như người tức giận:
-Nhưng thôi, tôi hiểu rồi, cô phải về ngay bây giờ, về nhà cô ngay với tôi... Nhà cô đang có việc biến lớn.
Rồi không để người thiếu nữ hỏi, anh gọi xe, mời cô lên,còn anh cũng nhảy lên chiếc xe của thằng Biên và giục:
-Chạy mau, việc gấp lắm, gấp lắm.
Đến nhà số 99, anh nhảy xuống trước, qua nhà dưới, thấy tên Đan vẫn bị trói và người em trai cô vẫn ngồi canh giữ, anh liền chạy lên gác trống ngực đánh rất mạnh, vì anh biết rằng thế nào cũng thấy những việc khác thường.
Lên tới nơi, anh thấy phòng ngoài vắng không, phòng trong cũng vắng không, nhưng khi qua gian phòng học nhỏ ở bên, anh nhìn dán về một phía tường là chỗ những giấy má, sách vở xếp bừa bộn trong nhưng ngăn tủ dài. Một hồi lâu Lê Phong lẩm bẩm nói:
-Ta biết mà? Chính là mưu mẹo của Mai Hương? Trời ơi, ta có một địch thủ giảo quyệt biết chừng nào? Bao giờ nó cũng lừa được ta, mà bao giờ ta biết ra cũng đã quá muộn?
Mai Hương Và Lê Phong Mai Hương Và Lê Phong - Thế Lữ