Khi những suy nghĩ của bạn có mục đích, bạn đã được xếp vào nhóm người mạnh mẽ. Những người này xem thất bại là một trong những con đường dẫn đến thành công.

James Allen

Download ebooks
Ebook "Mai Hương Và Lê Phong"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Thế Lữ
Thể loại: Trinh Thám
Số chương: 20
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1194 / 32
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:30 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 11 - M.h: Mai Hương
ảy giờ rưỡi tối, trời mưa nặng hạt, gió lạnh thổi từng cơn vội vã trên nhưng vầng cây thưa thớt hai bên đường Phố Huế,về phía quá chợ Hôm, vẻ tấp nập kém hẳn mọi khi, những chiếc xe tay, giương mui, áo tơi, cánh gà che kín hấp tấp qua lại trên đường nhựa đen nhoáng.
Một chiếc xe kiểu mới, đến đỗ trước cổng nhà số 99. Từ trên xe một người Pháp thấp bé nhảy xuống vừa càu nhàu vừa quăng tiền giả người phu xe.
- Sứ đồ (ông cho tôi một hào, ông đi lâu quá).
Người Pháp trừng mắt, toan sừng sộ, nhưng sau cũng móc túi lấy thêm tiền vất vào tay người phu xe rồi quay vào cổng bấm chuông. Chưa thấy người nào ra, ông lại bấm nữa miệng lẩm bẩm mấy câu tỏ vẻ nóng ruột, rồi một lát tự tiện bước vào.Đến cửa thì vừa gặp một người thiếu niên ở trong nhà chạy ra.
Người Pháp hất hàm hỏi một câu tiếng Pháp:
- Đây là nhà cô "Ly- Chuya- Loan" phải không?
-Phải, ông hỏi có việc gì?
- Việc cần.
Rồi không đợi mời, người ấy bước vào trong phòng khách,không bỏ mũ, không bỏ áo đi mưa, đôi mắt sâu đưa nhìn khắp phòng; mẩu thuốc lá ở miệng chạy từ mép bên này sang mép bên kia, hình như sợ làm sém mất bộ râu rậm rì và hung hungđỏ
- Cô Ly- Chuya- Loan... Không có nhà?
Giọng nói ồm ồm, khê nằng nặc, lại thêm vẻ ngạo mạn,sống sượng của người ấy, khiến người thiếu niên cau này không đáp. Người Pháp lại hỏi, đôi mắt quằm quặm nhìn tận mặt người thiếu niên:
- Kìa, tôi hỏi, sao anh không trả lời tôi? Cô Ly- Chuya-Loan có nhà không?
- Có nhà, nhưng cô Loan cũng như tôi không quen tiếp những người vô lễ. Ông là ai? Vào đây hỏi có việc gì? Tôi tưởng sự đường đột của ông vừa rồi không phải cử chỉ của một người lịch sự.
Vẻ nhã nhặn của người thiếu niên dần dần đổi ra vẻ kiêu hãnh, và lời nói cũng dần dần thêm giọng ôn tồn. Người Pháp chỉ mỉm cười, rồi vỗ vai người thiếu niên:
- ông là người Việt Nam khá đấy... Nhưng hơi nóng tính.Tôi tuy thiếu lịch sự, nhưng là người rất tử tế với ông. Tôi chính là người đã được hân hạnh nói chuyện với ông lúc ba giờ chiều,mà nếu ông bảo cho tôi biết rằng đứa đầy tớ tên là Hồng, tức Đan, hiện giờ không có nhà thì ông biết tôi là ai. . .
Rồi người Pháp nói tiếp luôn:
- Thằng Đan ông sai nó đi đâu?
Người thiếu niên kinh ngạc vô cùng, vì câu vừa rồi hỏI bằng tiếng Việt Nam, mà lại là thứ tiếng Việt Nam rất sõi...
-Ồ! Thế ra ông là...
Người Pháp gật đầu:
- Vâng, tôi chính là Lê Phong...
- Nhưng sao ông lại ăn mặc thế này?
-Ăn mặc cũng chưa đủ. Phải đổi dạng, đổi nét mặt, đổi cả tiếng nói nữa. Tôi cần phải làm thế dể cho người ta không nhận
được
- Ông đổi dạng khéo lắm. Giá không nghe tiếng ông nói,thì tôi không thể nào biết được. . . Tiếng ông nói cũng "Tây" đặc?Nhưng ông đến đây mà phải đổi dạng, hẳn có việc gì quan trọng.
- Vâng, nhưng ta nói tiếng Pháp tiện hơn.
Rồi đổi tiếng, Lê Phong hỏi luôn:
- Thằng Đan, thằng đầy tớ của ông không có nhà ư?
-Không. Tôi vừa sai nó đi mua thêm mấy số báo hằng ngày.
- Phiền nhỉ?
-Sao lại phiền?
-Vì tôi không muốn cho nó ra khỏi nhà này lúc nào. Nhưng thôi, không sao. Từ chiều có ai đến hỏi nó không?
- Chỉ có một lần, một người đứng chờ ngoài cổng, thấy nó ra chưa kịp hỏi câu nào đã đi ngay.
-Người thế nào?
-Một người ăn mặc thợ thuyền. . .
- Quần áo xanh bạc, đội mũ "cát- két, đeo kính đen phảI không?
-Vâng. Lại có râu mép nữa. Nhưng sao ông biết?
- Vì người ấy là tôi đấy. Tôi định lại hỏi thêm nó mấy điều nữa, nhưng xem ra nó dè dặt. Và chừng như đã sinh nghi. Cái mưu giả làm đồng đảng chỉ dùng được một lần thôi. Cũng vì thế, tôi không muốn nó thấy tôi vào đây tối hôm nay.
Lê Phong bỗng ngừng lại, nghe ngóng: bên ngoài có ngườI mở cổng đi vào sân trong.
- Có lẽ nó đã về. Ông gọi ngay nó lên đây. . . Mà này, cô Loan đâu?
- Chị tôi ở trên gác.
- Được .Để lát nữa, tôi sẽ nói chuyện với cô ấy, thằng Đan vào ông cứ coi tôi là người của sở mật thám.
Tên đầy tớ vào, Lê Phong khoanh tay ngồi hút thuốc lá,lim dim mắt nhìn nó và hỏi người thiếu niên:
- Ông chỉ sai nó đi mua báo thôi chứ ?
- Vâng.
-Nó đi có lâu không?
- Lâu, chừng nửa giờ.
-Vậy mà hiệu bán báo ở gần đây, ở ngay phố này...
Lúc đó, tên đầy tớ đã đặt mấy số báo xuống, nhìn Lê Phong trong hình dáng người Pháp một cách gớm sợ, rồi toan quay đi.
Nhưng Lê Phong vội đưa tay ra, lờ lợ giọng như một người Tây nói tiếng Nam trọ trẹ:
-Ê mày! Đứng lại!
Rồi ngồi thẳng dậy, anh quắc mắt nhìn thẳng vào tên đầy tớ hỏi:
-Anh mua báo ở hiệu nào?
Thì tên Đan luống cuống thưa:
-Bẩm... ở hiệu... Nam Minh...
-Công! Anh công mua ở hiệu Nam Minh. Anh đi xa, đi xa nữa, mà anh đi bằng xe đạp, cái xe đạp ấy, anh thuê ở một hiệu gần đây.
Tên Đan tái mặt đi, anh vẫn trọ trẹ nói bằng cái giọng mũi mà anh bắt chước rất đúng:
- Anh đi bằng xe đạp, lên bờ hồ, qua hàng Bè, qua hàng Bạc, rẽ đến phố Mã Mây, anh đến phố Mã Mây làm gì, nói!
Vẻ sợ hãi càng rõ rệt trên mặt tên đầy tớ. Nỏ không đáp và lấm lét nhìn chỗ khác để tránh đôi mắt của Lê Phong. Lê Phong thì nắm lấy hai thành ghế, bộ điệu ghê gớm như một người sắp túm lấy nó đánh, anh dẫm chân xuống, quát:
- Kìa? Sao mày không trả lời? Mày đến Mã Mây làm gì?Mày đi đâu, đến đâu? Không nói . Mày không nói thì tao nói mày vào một cái boát (boite) một tiệm hút thuốc phiện. PhảI rồI !Mày vào đấy, báo tin cho những thằng ăn cướp, mà tên mày, tao biết, nghề mày, tao biết, tao theo mày đấy. Ô! Voyon?
Thoắt một cái, tên đầy tớ vòng chạy ra cửa nhưng liền ngã vấp xuống đất, một tay bị vặn ra sau gáy, lưng bị đè dưới đầu gối Lê Phong.
- Im! Nằm im, mày giẫy thì tao bẻ gãy tay tức khắc. Chạy thế nào được thoát, vì không có lúc nào tao không dò xét từng cử chỉ của mày.
Rồi Lê Phong cúi xuống, xách cổ lôi nốt nó lên và cười:
- Quá tay tý nữa thì cậu Đan nhà tôi đã hóa ra thằng què.
-Thế nào? Đan vẫn chưa nhận ra ư ? Lê Phong đây mà...
Tên đầy tớ giật mình, bất giác hỏi:
- Lê Phong ?
- Chứ ai? Cái người đỏng đảng với mày lúc chiều ấy thôi...Khốn nạn! Đi ăn cướp mà ngu xuẩn đến thế. Vừa rồi mày đến tiệm Mã Mây nói chuyện với tụi mày, mới biết là mắc mưu Lê Phong. . . Nhưng biết khí muộn một chút, chỉ đáng khen mày còn có gan lại dám về đây. Thế ra mày cũng là một tay cần cho bọn kia lắm nhỉ.
Thằng Đan để cho Lê Phong trói lại, không nói không rằng, không có một cử chỉ nào tỏ ra muốn phản kháng. Lê Phong trói xong quay lại bảo người thiếu niên:
- Tôi giao cho ông coi tên này, ông phải cẩn thận đừng để nó trốn thoát, không cần hỏi han gì nó, vì tôi đã biết cả. Bây giờ tôi cần nói chuyện với cô Tuyết Loan một lúc, nói chuyện trên gác càng hay. Dưới này, ông không nên có cử chỉ gì khác lạ, nếu có khách, ông tiếp rất chóng, nhưng rất bình tĩnh, làm như không xảy ra chuyện gì. ông hiểu không
-Tôi hiểu.
-Bây giờ ông lên nói cho cô Tuyết Loan biết tôi muốn thưa chuyện. Nói cả việc cải trang của tôi cho cô khỏi kinh ngạc.Trong lúc ấy thì tôi "gói ghém" tên này cho ông đỡ lo.
Người thiếu niên mở cửa sau lên gác rồi, Lê Phong mới lôi thằng nhỏ lại gần, dỗ:
- Một là mày rũ tù, hai là mày không việc gì hết, tao sẽ nhận cho mày không có tội gì. Nhưng mày phải nói, phải nói thực các điều mày biết nghe không? Mày sợ gì? Bây giờ mày không nói thì rồi thế nào mày cũng phải nói, có người bắt mày nói, mà không được tử tế như tao đâu?
Tên đầy tớ vẫn im.
-Tao biết mày chẳng qua cũng chỉ a dua, thấy được nhiều tiền thì theo, chứ thực ra, mày cũng không dám làm những việc ám muội ấy, phải không?
-Thế nào, nói đi. Tao bắt được mày, thì tao cũng tha được mày, nói mau. Đan! Bọn chúng bây hiện có bao nhiêu đứa?.
Thấy nó vẫn chưa chịu nói, Lê Phong phải cố nén giận:
-Mày dại lắm, bây giờ thì còn mong gì nữa? Mày chỉ còn một cách để gỡ tội, mà cách ấy đã ở trong tay tao... Đây tao cho mày vài phút, mày nghĩ ngay xem, quá hai phút, thì dù mày muốn cũng không được, mày hối cũng không kịp nữa.
Ngừng một lúc rồi anh lại giục:
-Thế nào. Đan? Nói đi, hai phút rồi.
Đan nhìn anh bằng đôi mắt tức giận, nhưng sợ hãi, Lê Phong phải hỏi han, ba lượt nữa nó mới chịu hé răng:
-Ong biết cả rồi, ông đã theo tôi thì việc gì còn bắt tôi phải khai ra nữa...
- Tao không theo mày. . .
- Thế sao ông biết tôi đi xe đạp đến Mã Mây
-Tao không theo cũng như tao theo. Vì tao trông mày tao cũng đủ đoán được, dấu quần mày có vết dầu xe ở ống quần bên phải. Mày đi mua báo mà đi mất ba mươi phút. . . Còn nhiều dấu hiệu khác nữa. .. Đấy mày xem, những điều tao chưa biết ngay,thì rồi thế nào tao cũng biết được... Thế nào nào, nói đi...
Rồi Lê Phong nghĩ thầm:
“Mà quái, sao bây giờ. . .”
Bỗng nhìn thang gác có tiếng chạy rầm rầm. Lê Phong chưa hiểu chuyện gì thì cánh cửa trong bật mở ra, người thiếu niên mặt biến hẳn sắc, chạy vội vào:
-Ông Lê Phong ! ông Lê Phong!
- Gì? Sao?
- Chị Loan tôi...
- Cô Loan làm sao?
-Chị Loan tôi không có trên gác.
- Cô Loan không có trên gác?
- Vâng. Mà chị tôi không có việc phải đi đâu hết... Mà nếu có đi đâu thì thế nào cũng phải cho tôi biết chứ...
Rồi người thiếu niên nói một câu kỳ dị khiến Lê Phong giật mình đến thót một cái.
-Có lẽ chị tôi bị chúng bắt rồi?
Lê Phong liền đâm bổ lên thang đưa mắt nhìn khắp các phòng vắng người, thì một mảnh giấy nhỏ vẫn quen trông thấy nhiều lần làm anh nghiến răng lại, ni lên một tiếng căm tức:
- Mai Hương? Lại thủ đoạn của Mai Hương rồi! Trời ơi! Mà nó vào lúc nào? Nó lên gác lúc nào? Nó làm thế nào bắt được cô Tuyết Loan?
Rỗi anh giẫm chân xuống, khẽ kêu lên một câu rất chua xót:
- Mà. . . không biết chúng nó có khỏi hại cô Tuyết Loan ngay đêm nay không ? Lê Phong ơi, nếu mày để cho một mạng ngườI nữa bị hại, thì mày là một đồ vứt đi. Lê Phong à...
Trên mảnh giấy mà anh chắc có những lời làm cho anh thêm bực tức, thêm hổ thẹn, Lê Phong chỉ thấy có hai chữ viết rất lớn: M.H.
- Ồ ! Nó còn dám ký tên vào tội ác? Con nữ tặc táo tợn đến thế là cùng!
Mai Hương Và Lê Phong Mai Hương Và Lê Phong - Thế Lữ